MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 3: TRONG CĂN PHÒNG KHÔNG GÓC KHUẤT

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 3: TRONG CĂN PHÒNG KHÔNG GÓC KHUẤT

816 từ · ~5 phút đọc

Phòng thẩm vấn số 4 của trại tạm giam không có cửa sổ. Bốn bức tường sơn màu xám tro, bong tróc từng mảng như những vết vảy nến trên da thịt. Giữa phòng là chiếc bàn sắt bắt vít xuống sàn, lạnh lẽo và vô cảm.

Khôi ngồi đó, hai tay vẫn bị còng, ánh đèn từ chiếc chùm tia cực mạnh rọi thẳng vào đỉnh đầu khiến anh thấy hoa mắt. Đây là kỹ thuật "vắt kiệt" tâm lý. Trong bóng tối bao trùm phía sau luồng sáng, Thượng tá Lý ngồi đó như một bóng ma, chỉ có đốm thuốc lá đỏ rực là dấu hiệu duy nhất của sự sống.

"Mười năm trước, cậu là sinh viên đứng đầu khoa Luật Hình sự," tiếng của Lý vang lên, nhừa nhựa và mỉa mai. "Một bộ não như thế, mà giờ lại dùng để thiết kế một vụ giết người ngu xuẩn thế này sao?"

Khôi không ngước lên, giọng anh khản đặc: "Cơn giận làm người ta ngu đi, thưa cán bộ."

"Cơn giận?" Lý bật cười, tiếng cười khô khốc như tiếng lá rụng. Gã đẩy một tập ảnh hiện trường ra trước mặt Khôi. "Vết máu trên tay nắm cửa phía trong được lau sạch một cách chuyên nghiệp. Nhưng vết máu dưới gầm giường thì vẫn còn. Một kẻ say xỉn và giận dữ sẽ không biết cách xóa dấu vết chọn lọc như vậy. Chỉ có một kẻ 'dọn dẹp' chuyên nghiệp mới làm thế."

Khôi siết chặt nắm tay dưới gầm bàn. Anh đã cố tình để lại sơ hở đó. Anh cần Lý nghi ngờ, nhưng không được để gã biết anh đang tự lộ mình.

"Tôi đã nói rồi, tôi lỡ tay," Khôi lặp lại, giọng cứng cỏi hơn.

Lý bất thình lình đứng dậy, gạt phăng tập ảnh xuống sàn. Gã lao đến, túm lấy cổ áo Khôi, ép sát mặt anh vào mặt gã. Mùi thuốc lá và mùi cà phê đắng ngắt xộc vào mũi Khôi.

"Đừng diễn nữa! Bà Hiền đã chết trước khi mày bước vào căn phòng đó ít nhất là hai mươi phút. Pháp y không nói dối, Khôi ạ. Mày đang bao che cho ai? Thằng Minh 'chíp' của tập đoàn Minh Phát, hay là cha nó?"

Khôi nhìn thẳng vào đôi mắt vằn tia máu của Lý. Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Anh hiểu rằng mình đang đứng trên mép vực. Nếu anh thừa nhận, anh sẽ chết trong tù trước khi kịp ra tòa. Nếu anh phủ nhận, anh mất đi đồng minh duy nhất có thể giúp anh tìm ra sự thật.

"Ông muốn gì?" Khôi hỏi, giọng thấp xuống đến mức tối thiểu.

Lý buông cổ áo Khôi ra, chỉnh lại quân phục, vẻ điềm tĩnh đáng sợ quay trở lại. "Tôi không muốn bắt một hình nhân thế mạng. Tôi muốn cái đầu của kẻ đã biến ngành cảnh sát này thành sân sau của nhà chúng nó. Nhưng tôi cần một bằng chứng mà chúng không thể dùng tiền để xóa bỏ."

Khôi cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Ông tìm nhầm người rồi. Tôi chỉ là đống rác mà chúng dùng để lấp liếm lỗi lầm. Rác thì không biết nói."

"Nhưng rác có thể gây cháy," Lý nói, giọng lạnh lùng. "Mày có biết em gái mày, con bé Linh, hiện đang ở đâu không?"

Cả người Khôi cứng đờ. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng. "Ông đã làm gì nó?"

"Không phải tôi. Mà là 'bọn chúng'. Chúng đã chuyển con bé từ bệnh viện trung ương sang một phòng khám tư nhân ở ngoại ô ngay sau khi mày bị bắt. Một phòng khám không có tên trên bản đồ y tế. Mày hiểu ý nghĩa của việc đó chứ?"

Khôi cảm thấy trái tim mình như bị một bàn tay vô hình bóp nát. Kẻ thủ ác không chỉ muốn anh nhận tội, chúng muốn nắm giữ quân bài cuối cùng để đảm bảo anh sẽ im lặng vĩnh viễn – hoặc để tiễn cả hai anh em anh xuống suối vàng sau khi xong việc.

Khôi từ từ ngẩng đầu lên. Ánh đèn pin rọi thẳng vào mắt không còn làm anh chói lóa nữa. Trong đôi mắt ấy, sự lương thiện cuối cùng đã thực sự cháy thành tro, nhường chỗ cho một ngọn lửa báo thù lạnh lẽo.

"Đưa cho tôi một chiếc bút," Khôi nói, giọng bình thản đến đáng sợ. "Tôi sẽ viết cho ông một bản 'tự khai'. Nhưng không phải về vụ án này. Mà là về tất cả những vụ 'đóng thế' mà tôi đã thực hiện trong ba năm qua. Mỗi vụ án là một cái đinh đóng vào quan tài của Minh Phát."

Ngoài kia, tiếng sấm lại rền vang. Cơn mưa của thành phố này dường như chưa bao giờ có ý định dừng lại.