MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 4: NHỮNG KẺ ĂN ĐÊM

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 4: NHỮNG KẺ ĂN ĐÊM

806 từ · ~5 phút đọc

Nhà giam số 3 về đêm không bao giờ thực sự yên tĩnh. Nó là một thực thể sống, thở bằng những tiếng ho khan, tiếng xích sắt lách cách và tiếng rì rầm của những linh hồn bị giam cầm. Khôi bị tống vào một buồng giam chung với ba kẻ khác. Mùi ẩm mốc của những mảng tường rêu và mùi mồ hôi chua nồng tạo nên một bầu không khí đặc quánh, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề.

Khôi chọn góc khuất nhất, ngồi bó gối trên bệ xi măng lạnh ngắt. Trong đầu anh, những điều Thượng tá Lý nói lúc chiều vẫn vang lên như những nhát búa: Con bé Linh đã biến mất.

"Này, thằng mới."

Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía đối diện. Đó là một gã đàn ông lực lưỡng với hình xăm một con rết lớn chạy dọc từ cổ xuống cánh tay. Tim Khôi đập hẫng một nhịp – hình xăm đó quá giống với biểu tượng trên tấm danh thiếp anh thấy lúc chiều.

"Nghe nói mày là kẻ 'đóng thế' lừng danh?" Gã rết tiến lại gần, đôi mắt lờ đờ nhưng đầy sát khí. "Mày có biết luật ở đây không? Kẻ nhận tội thay cho người khác thì cũng phải nhận luôn cái chết thay cho họ."

Khôi không trả lời. Anh thò tay vào túi áo tù, nơi anh đã kịp giấu một mảnh kim loại nhỏ mài sắc từ chiếc thìa nhựa trong bữa cơm tối – một kỹ năng sinh tồn mà anh đã học được từ những lần vào tù ra tội trước đây.

"Tao không có thời gian để chơi đùa với mày," Khôi nói, giọng lạnh lùng đến mức chính anh cũng cảm thấy lạ lẫm. "Hỏi thằng chủ của mày, nó muốn tao im lặng hay muốn tao lôi tất cả xuống mồ cùng một lúc?"

Gã hình xăm khựng lại. Sự tự tin của Khôi khiến gã có chút do dự. Nhưng chỉ trong chớp mắt, gã lao đến, một chiếc khăn vặn xoắn được giấu sẵn trong tay gã siết chặt lấy cổ Khôi.

Một cuộc chiến sinh tử diễn ra trong im lặng tuyệt đối. Hai bóng người vật lộn trên nền xi măng. Khôi cảm thấy không khí dần cạn kiệt, phổi anh nóng rát như bị nung trong lửa. Nhưng trong cơn đau đớn, hình ảnh bà Hiền nằm trên vũng máu và gương mặt xanh xao của em gái hiện lên, tiếp thêm cho anh một nguồn sức mạnh điên cuồng.

Khôi dùng mảnh kim loại rạch một đường sâu vào bắp tay gã rết. Tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Khôi thoát ra được, anh không chạy trốn mà lao vào khóa tay đối phương bằng một đòn thế nhu thuật chuẩn xác – thứ mà anh đã âm thầm tập luyện trong những năm tháng sống dưới đáy xã hội.

"Nghe đây," Khôi thì thầm vào tai gã đang đau đớn. "Tao biết thằng Minh sai mày đến. Nhưng mày chỉ là một con tốt. Nếu tao chết đêm nay, Thượng tá Lý sẽ có đủ bằng chứng để xóa sổ cả tập đoàn Minh Phát. Mày muốn đi theo chúng nó, hay muốn sống để nhận tiền từ một kẻ khác?"

Gã rết nhìn Khôi với vẻ kinh ngạc. Trong thế giới của chúng, tiền và sự sống là tất cả.

"Mày... mày muốn gì?"

"Tao muốn một tin nhắn được gửi ra ngoài. Ngay bây giờ."

Sáng hôm sau, Thượng tá Lý xuất hiện tại cửa buồng giam. Gã nhìn thấy Khôi với những vết bầm tím trên cổ nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách lạ thường.

Lý mở cửa buồng, ra hiệu cho Khôi bước ra. Khi đi ngang qua Thượng tá, Khôi nhét một mẩu giấy nhỏ vào tay gã.

"Đó là địa chỉ thực sự của phòng khám tư nhân nơi chúng giấu em gái tôi. Tôi đã lấy được nó từ gã 'sát thủ' mà ông đã cố tình để chung phòng với tôi."

Lý khựng lại, một thoáng ngạc nhiên hiện lên trên gương mặt cáo già của gã, rồi gã cười khẩy. "Cậu khá hơn tôi tưởng đấy, Khôi ạ. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Thằng Minh đã biết cậu phản bội. Nó vừa thuê một đội luật sư giỏi nhất thành phố để 'bảo vệ' cậu. Nhưng thực chất, chúng đến để đảm bảo cậu sẽ ký vào bản tự thú không thể đảo ngược."

Khôi nhìn ra ngoài sân nắng của trại giam, nơi những tia nắng hiếm hoi đang cố xuyên qua lớp dây thép gai dày đặc.

"Vậy thì hãy cho chúng gặp tôi," Khôi nói, một nụ cười đầy ẩn ý hiện ra trên môi. "Đã đến lúc 'kẻ đóng thế' thực hiện màn trình diễn cuối cùng của đời mình rồi."