MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 5: NHỮNG KẺ BUÔN BÁN CÔNG LÝ

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 5: NHỮNG KẺ BUÔN BÁN CÔNG LÝ

715 từ · ~4 phút đọc

Phòng gặp mặt luật sư được ngăn cách bởi một tấm kính cường lực dày đặc những vết trầy xước. Khôi ngồi xuống, hơi lạnh từ chiếc ghế nhựa lan tỏa khắp sống lưng. Phía bên kia tấm kính không phải là một gã luật sư già nua, béo mập như anh tưởng tượng.

Đó là Vũ.

Bộ suit xám tro may đo tinh xảo, chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh dưới ánh đèn tuýp, và nụ cười công nghiệp không tì vết. Mười năm trước, Vũ ngồi cạnh Khôi trong thư viện trường Luật, cùng tranh luận về "tinh thần của pháp luật". Giờ đây, Vũ ngồi đó với tư cách là đại diện pháp lý cho Tập đoàn Minh Phát – kẻ đứng sau cái chết của bà Hiền.

"Cậu trông tệ hơn tôi nghĩ, Khôi ạ," Vũ mở lời, giọng nói âm vang và tự tin qua hệ thống điện thoại nội bộ.

Khôi nhìn xoáy vào đôi mắt của bạn cũ. "Và cậu thì trông đắt tiền hơn tôi tưởng. Máu của bà Hiền có đủ để mua thêm một chiếc xe sang không?"

Nụ cười trên môi Vũ không hề lay chuyển, nhưng cơ mặt gã khẽ giật. Gã đẩy một xấp tài liệu dày cộp sát vào tấm kính. "Đừng dùng đạo đức để nói chuyện với một luật sư. Hãy dùng con số. Tập đoàn Minh Phát gửi lời chia buồn đến cậu. Họ muốn cậu ký vào bản thỏa thuận này. Nội dung rất đơn giản: Cậu thừa nhận toàn bộ tội lỗi, đổi lại, Linh sẽ được phẫu thuật bởi ê-kíp bác sĩ tốt nhất tại Singapore. Toàn bộ chi phí hậu sự cho bà Hiền cũng sẽ được lo liệu chu tất."

"Và nếu tôi từ chối?" Khôi hỏi, giọng lạnh băng.

Vũ nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ thương hại. "Khôi này, cậu là một sinh viên Luật xuất sắc, cậu thừa biết hệ thống này vận hành thế nào. Nếu cậu ký, cậu chỉ ngồi tù 7 năm vì tội ngộ sát. Nếu cậu phản kháng, cậu sẽ chết vì 'đột quỵ' trong buồng giam trước khi phiên tòa sơ thẩm bắt đầu. Minh Phát không thiếu tiền, và họ cũng không thiếu những kẻ sẵn sàng làm 'đóng thế' cho cái chết của cậu."

Khôi cầm lấy ống nghe, áp sát vào tai, hạ thấp giọng: "Bà Hiền đã dạy chúng ta rằng luật pháp là lá chắn của kẻ yếu. Cậu đã biến nó thành con dao trong tay kẻ mạnh."

"Lá chắn đó đã không bảo vệ được cậu mười năm trước, và nó cũng không bảo vệ được bà Hiền đêm qua!" Vũ đột ngột gắt lên, sự bình tĩnh giả tạo nứt vỡ. "Tỉnh lại đi Khôi! Thế giới này không có trắng hay đen, chỉ có kẻ có quyền và kẻ phải phục tùng."

Khôi nhìn xuống bản thỏa thuận. Những dòng chữ in đen nhánh như những con rết đang bò trên giấy. Anh biết mình đang thực hiện một canh bạc lớn nhất cuộc đời. Anh cầm cây bút mực, nhưng không ký vào ô chữ ký. Thay vào đó, anh viết một dòng chữ nhỏ vào góc trang giấy bằng mật mã mà chỉ anh và Vũ ngày xưa mới hiểu.

“Lex iniusta non est lex” (Luật bất công không phải là luật).

"Nói với chủ của cậu," Khôi đẩy bản hợp đồng lại phía Vũ, "Tôi sẽ ký. Nhưng tôi muốn gặp Minh 'chíp' trực tiếp. Tôi cần đảm bảo rằng hắn không lật lọng với em gái tôi. Chỉ cần mười phút đối diện, tôi sẽ nhận tất cả."

Vũ nhìn dòng chữ Latinh, đồng tử co rút lại. Gã hiểu đây là một lời tuyên chiến được ngụy trang dưới vẻ phục tùng.

"Cậu đang đùa với lửa, Khôi ạ."

"Lửa đã thiêu rụi cuộc đời tôi từ lâu rồi," Khôi đứng dậy, ra hiệu cho quản giáo. "Giờ là lúc tôi xem nó có thể đốt cháy được bao nhiêu kẻ khác nữa."

Khi bước ra khỏi phòng, Khôi liếc nhìn Thượng tá Lý đang đứng ở hành lang. Một cái gật đầu nhẹ. Con mồi đã cắn câu. Kẻ thủ ác luôn muốn nhìn thấy sự sụp đổ của nạn nhân, và chính sự kiêu ngạo đó sẽ kéo chúng ra khỏi bóng tối.