Phòng cách ly đặc biệt của trại giam hôm nay vắng lặng một cách bất thường. Những âm thanh thường nhật của xiềng xích và tiếng quát tháo của quản giáo dường như bị nuốt chửng bởi một bầu không khí vương giả đầy sai lệch.
Minh "chíp" bước vào. Hắn không giống một kẻ sát nhân. Với làn da trắng trẻo do được chăm sóc kỹ lưỡng và nụ cười ngạo nghễ thường thấy trên các mặt báo giải trí, Minh trông giống một công tử đang đi dạo trong vườn nhà mình hơn là bước vào một trại giam. Theo sau hắn là hai gã vệ sĩ to lớn, đứng chắn ngay cửa như hai pho tượng đá.
"Chào người hùng của tôi," Minh ngồi xuống chiếc ghế đối diện Khôi, gác đôi giày lười hiệu Gucci lên mặt bàn sắt cáu bẩn. "Nghe nói anh muốn gặp tôi thì mới chịu ký? Anh làm tôi mất thời gian quá, Khôi ạ."
Khôi nhìn chằm chằm vào những ngón tay búp măng của Minh – những ngón tay có lẽ đã bóp nghẹt sự sống của bà Hiền. Một cơn giận dữ lạnh lẽo trào dâng, nhưng Khôi ép mình phải giữ gương mặt vô cảm.
"Tôi cần biết Linh vẫn còn sống," Khôi nói, giọng khàn đặc.
Minh bật cười, lấy ra một chiếc máy tính bảng đắt tiền, xoay màn hình về phía Khôi. Trong khung hình là một căn phòng trắng toát, Linh đang nằm hôn mê trên giường bệnh với đống dây nhợ lằng nhằng. Bên cạnh cô là một gã đàn ông đang cầm một ống tiêm, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào camera.
"Cô bé vẫn thở, nhưng hơi thở của nó nằm trong ngón tay của tôi," Minh gõ nhẹ lên màn hình. "Ký đi, rồi em gái anh sẽ được đưa đến Singapore. Bằng không, ống tiêm đó sẽ giúp nó đi gặp bà cô già của anh sớm hơn dự kiến."
Khôi cầm lấy bản tự thú. Cây bút trong tay anh nặng như khối chì. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Đúng 3 giờ chiều.
"Mười năm trước," Khôi bắt đầu nói, giọng trầm xuống đầy ám ảnh, "Mày đã lái chiếc xe thể thao đó đâm chết người phụ nữ ở ngã tư, rồi cha mày dùng tiền để biến tao thành kẻ tội đồ. Mười năm sau, mày lại giết người thầy duy nhất của tao. Tại sao lại là bà ấy, Minh?"
Minh nhếch mép, vẻ kiêu ngạo lộ rõ: "Vì bà ta quá cứng đầu. Bà ta tìm thấy hồ sơ cũ, bà ta muốn lật lại vụ án mười năm trước để 'trả lại công lý' cho anh. Anh thấy không? Sự lương thiện của bà ta chính là thứ đã giết chết bà ta. Trong thành phố này, công lý là thứ trang sức đắt tiền mà những kẻ như anh và bà ta không bao giờ đủ tuổi để chạm vào."
"Mày vừa thừa nhận đã giết bà ấy," Khôi nói, đôi mắt anh đột ngột lóe lên một tia sáng sắc lẹm.
"Thì sao nào?" Minh rướn người tới, hạ thấp giọng đầy thách thức. "Căn phòng này không có camera, không có máy ghi âm. Quản giáo bên ngoài là người của tao. Lời tao nói ra chỉ có gió nghe thấy. Ký đi, thằng đóng thế hèn mọn!"
Khôi mỉm cười. Đó là một nụ cười khiến Minh cảm thấy rợn tóc gáy. Khôi không ký vào bản tự thú, anh chậm rãi cài chiếc bút mực vào túi áo tù.
"Mày sai rồi, Minh. Không chỉ có gió nghe thấy đâu."
Ngay lập tức, cánh cửa phòng thẩm vấn bật tung. Nhưng không phải quản giáo, mà là Thượng tá Lý cùng một nhóm đặc nhiệm cơ động với phù hiệu của Bộ Công an. Trên tay Lý không cầm súng, mà cầm một thiết bị thu phát tín hiệu đang nhấp nháy đèn đỏ.
"Cảm ơn vì lời thú tội trực tiếp, cậu Minh," Lý nói, gương mặt cáo già giờ đây đầy vẻ đắc thắng. "Cái bút mực mà cậu Khôi đang cầm... nó là loại thiết bị thu âm kỹ thuật số đời mới nhất mà tôi vừa 'mượn' từ phòng kỹ thuật đấy."
Sắc mặt Minh chuyển từ trắng bệch sang xám ngoét. Hắn lao tới định giật lấy chiếc bút, nhưng Khôi đã nhanh hơn, anh đứng phắt dậy, dùng vai hất ngã gã thiếu gia yếu ớt xuống sàn nhà dơ bẩn.
"Mười năm trước, tao im lặng vì tao sợ," Khôi đứng từ trên cao nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới chân mình. "Nhưng tro tàn thì không còn gì để sợ lửa nữa."
Ngoài hành lang, tiếng còng số 8 lách cách vang lên. Lần này, nó không dành cho Khôi.