MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 7: GIỜ THỨ 25

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 7: GIỜ THỨ 25

799 từ · ~4 phút đọc

Tiếng còi xe đặc chủng xé nát màn đêm tĩnh mịch của vùng ngoại ô. Minh "chíp" bị tống vào xe thùng trong sự ngỡ ngàng, nhưng Khôi không cảm thấy chiến thắng. Anh đứng đó, nhìn chiếc bút ghi âm trong tay Thượng tá Lý, tim đập liên hồi như trống trận.

"Ông Lý, ông đã cho người đến phòng khám chưa?" Khôi túm lấy vai Lý, đôi mắt đỏ ngầu.

Lý nhìn vào màn hình điện thoại đang nhấp nháy định vị, gương mặt ông đanh lại: "Đội chi viện đang cách đó 5 cây số. Nhưng có biến rồi, Khôi. Tín hiệu từ phòng khám vừa bị ngắt. Lão già chủ tịch tập đoàn đã ra tay trước chúng ta một bước."

Khôi cảm thấy máu trong người mình đông cứng lại. Lão Chủ tịch – con rết đầu đàn thực sự – sẽ không để Minh bị kết án dễ dàng như thế. Lão sẽ xóa sổ mọi bằng chứng sống, và Linh chính là bằng chứng sống cuối cùng về sự tàn độc của nhà họ.

"Cho tôi đi cùng," Khôi gằn giọng. "Tôi biết cách vào đó mà không bị phát hiện. Tôi đã từng giao hàng cho bọn họ ở đó."

Lý do dự một giây rồi gật đầu. Chiếc xe SUV của cảnh sát lao đi, để lại sau lưng những vệt sáng nhòe nhoẹt trong cơn mưa chưa dứt.

Phòng khám tư nhân nằm lọt thỏm giữa một rừng cao su già cỗi. Vẻ ngoài nó trông giống một biệt thự nghỉ dưỡng, nhưng bên trong là một pháo đài với hệ thống an ninh dày đặc.

Khi xe vừa đến gần bìa rừng, một tiếng nổ lớn vang lên. Lửa bốc lên nghi ngút từ phía tầng hai của tòa nhà.

"Chúng đốt đền!" Lý hét lên vào bộ đàm. "Toàn bộ bao vây các lối thoát! Khôi, đứng yên ở đây!"

Nhưng Khôi không nghe thấy gì nữa. Hình ảnh em gái anh nằm giữa ngọn lửa thiêu cháy mọi lý trí còn sót lại. Anh lao khỏi xe, lách qua những gốc cao su sần sùi, hướng thẳng về phía đám cháy.

Khôi đột nhập qua lối cửa sổ tầng trệt – nơi anh biết thường dành cho các xe giao thực phẩm. Khói đen kịt bắt đầu bao trùm hành lang. Anh dùng vạt áo tù thấm nước mưa che mũi, bò sát mặt đất để tìm đường lên tầng hai.

Tại phòng 204, cánh cửa bị khóa trái từ bên ngoài. Khôi dùng hết sức bình sinh, lấy đà lao cả người vào cánh cửa gỗ. Rắc! Cánh cửa bật tung.

Trong phòng, Linh vẫn nằm đó, gương mặt trắng bệch dưới ánh lửa bập bùng. Cạnh giường cô, không phải là bác sĩ, mà là gã luật sư Vũ. Gã đứng đó, tay cầm một tập hồ sơ gốc về vụ án 10 năm trước – thứ mà bà Hiền đã để lại. Vũ không bỏ chạy, gã nhìn Khôi với một ánh mắt kỳ lạ: sự hối hận trộn lẫn với tuyệt vọng.

"Tôi không thể dừng lão già lại, Khôi ạ," Vũ nói, giọng gã run rẩy giữa tiếng nổ lách tách của lửa. "Lão muốn thiêu sống tất cả chúng ta ở đây để làm sạch hồ sơ. Tập hồ sơ này... là thứ duy nhất có thể minh oan cho cậu và tống lão vào tù vĩnh viễn."

Vũ ném tập hồ sơ về phía Khôi, rồi gã chỉ vào Linh: "Cõng nó đi! Nhanh lên! Lối thoát hiểm phía sau sắp sập rồi!"

Khôi không kịp suy nghĩ về sự thay đổi của Vũ. Anh ôm lấy cơ thể gầy gò của Linh, vác cô lên vai. Sức nóng của lửa bắt đầu liếm vào da thịt anh, đau đớn tột cùng.

"Còn cậu thì sao?" Khôi hét lên qua tiếng lửa gầm rống.

Vũ nhìn vào đám cháy, cười cay đắng: "Kẻ bán linh hồn cho quỷ dữ thì không có lối thoát, Khôi. Đây là bản hợp đồng cuối cùng tôi phải thanh lý."

Khôi cõng Linh lao ra khỏi phòng ngay khi một rầm gỗ rực lửa sập xuống sau lưng. Anh chạy điên cuồng qua hành lang rực lửa, cảm nhận được hơi thở yếu ớt của em gái trên cổ mình. Đó là hy vọng duy nhất giúp anh không quỵ ngã.

Ra đến bãi cỏ phía ngoài, Khôi đổ gục xuống. Các chiến sĩ đặc nhiệm lao tới hỗ trợ. Phía sau anh, tòa nhà phòng khám đổ sụp trong một tiếng gầm lớn, mang theo tất cả tội lỗi và cả người bạn cũ của anh vào tro bụi.

Thượng tá Lý chạy đến, đỡ lấy Khôi. Khôi run rẩy đưa tập hồ sơ đẫm mồ hôi và khói súng cho Lý.

"Xong rồi... ông Lý. Công lý... không thể bị đốt cháy."