MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 10: TRÒ CHƠI CỦA NHỮNG QUÂN CỜ CÂM

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 10: TRÒ CHƠI CỦA NHỮNG QUÂN CỜ CÂM

886 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe SUV màu đen đặc chủng của đội trọng án lao đi trong màn mưa dày đặc, xé toạc bóng tối của thành phố. Khôi ngồi ở băng ghế sau, giữa hai viên cảnh sát trẻ đang áp giải anh với sự cẩn trọng thái quá. Đôi còng số 8 siết chặt vào cổ tay, cái lạnh từ kim loại truyền vào máu, nhưng chẳng thấm tháp gì so với luồng điện lạnh ngắt vừa chạy dọc sống lưng anh khi nhìn thấy gương mặt nạn nhân.

Bà Hiền.

Cái tên đó như một lời nguyền rủa vang lên trong tâm trí Khôi. Hình ảnh người phụ nữ nằm bất động trên thảm đỏ khách sạn, đôi mắt mở trừng trừng như muốn hỏi anh: "Tại sao lại là em?" cứ bám riết lấy anh.

"Cúi đầu xuống!" Một viên cảnh sát gắt lên khi xe tiến vào cổng trại giam.

Khôi làm theo một cách máy móc. Anh cần thời gian để suy nghĩ. Nghề đóng thế tội lỗi có một luật bất thành văn: Đừng bao giờ đặt câu hỏi. Nhưng lần này, câu hỏi lại chính là sự tồn vong. Tại sao tập đoàn Minh Phát lại chọn anh cho vụ án này? Họ biết anh là học trò cũ của bà Hiền. Họ biết bà đang điều tra về họ.

Đây không phải là một vụ nhận tội thay. Đây là một vụ triệt hạ kép. Nếu anh nhận tội, bà Hiền sẽ chết trong oan ức bởi bàn tay của chính người bà từng tin tưởng nhất, và Khôi sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn trong ngục tối với danh xưng kẻ giết ơn nhân. Một nước cờ tàn độc để xóa sạch mọi dấu vết của mười năm trước.

Cánh cửa buồng giam tạm giữ rít lên một tiếng khô khốc rồi đóng sập lại. Khôi bị đẩy vào một không gian ngột ngạt, chỉ có một ô cửa sổ nhỏ xíu cao tít trên tường tỏa ra thứ ánh sáng nhợt nhạt của ánh đèn pha bảo vệ.

Anh ngồi sụp xuống bệ đá, hai tay ôm đầu. Tiếng mưa rơi trên mái tôn trại giam nghe như tiếng gõ nhịp của một chiếc đồng hồ đếm ngược.

Cạch.

Tiếng chốt cửa vang lên. Một bóng người cao lớn bước vào, không phải là quản giáo mang cơm tối. Đó là Thượng tá Lý. Ông ta không bật đèn, chỉ đứng đó, điếu thuốc lá trên môi tỏa ra một đốm đỏ cô độc giữa bóng tối.

"Cậu có mười phút trước khi tôi phải nộp hồ sơ lấy lời khai ban đầu lên Viện kiểm sát," Lý nói, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.

Khôi ngước nhìn ông. Ánh mắt của Lý không có sự khinh bỉ của một cảnh sát nhìn kẻ sát nhân, mà là sự dò xét của một kẻ săn mồi đang nhìn thấy một con mồi bị gài bẫy.

"Tôi đã nói những gì cần nói ở hiện trường," Khôi đáp, giọng anh trống rỗng.

Lý bước lại gần, phả một hơi khói vào mặt Khôi. "Cậu nói cậu giết bà ấy vì mâu thuẫn tiền bạc. Nhưng tôi vừa kiểm tra tài khoản của nạn nhân. Bà ấy đã rút toàn bộ tiền tiết kiệm trong chiều nay, tổng cộng hai trăm triệu đồng. Và cậu biết bà ấy để tên người thụ hưởng là ai không?"

Khôi khựng lại. Hơi thở anh trở nên dồn dập.

"Là em gái cậu. Trần Linh," Lý nhấn mạnh từng chữ. "Bà ấy định dùng số tiền đó để cứu mạng em gái cậu, Khôi ạ. Vậy mà cậu lại bảo cậu giết bà ấy vì tiền?"

Một tiếng sét rung chuyển bầu trời, ánh chớp trắng xóa rọi vào khuôn mặt đang tái dại của Khôi. Sự thật như một nhát dao đâm xuyên qua lớp vỏ bọc chai sạn của anh. Bà Hiền không chết vì một vụ mâu thuẫn. Bà chết khi đang cố gắng cứu lấy phần người còn lại của anh.

"Tôi..." Khôi nghẹn lời. Cổ họng anh cay đắng như vừa nuốt phải tro tàn.

"Nghe đây," Lý hạ thấp giọng, ghé sát tai Khôi. "Bản hợp đồng này của cậu không có đường lùi đâu. Kẻ đứng sau đã mua chuộc cả hệ thống này để biến cậu thành một kẻ sát nhân hoàn hảo. Nếu cậu ký vào biên bản tự khai đêm nay, cậu sẽ không bao giờ có cơ hội nói ra sự thật nữa."

Khôi nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay bị còng, đôi bàn tay đã dính máu của bà Hiền khi anh cố dàn dựng hiện trường theo lệnh của Vũ. Anh nhận ra mình không còn là một "kẻ đóng thế" nữa. Anh đã trở thành một con quỷ trong chính vở kịch mà mình tham gia.

"Tôi không ký," Khôi thì thầm, đôi mắt anh lóe lên một sự quyết liệt đầy tuyệt vọng.

"Tốt," Lý đứng thẳng dậy, dập tắt điếu thuốc dưới gót giày. "Bắt đầu từ ngày mai, địa ngục thực sự mới bắt đầu. Chào mừng cậu đến với cuộc chiến, Trần Khôi."

Lý bước ra ngoài, để lại Khôi trong bóng tối mênh mông. Chương 10 khép lại bằng tiếng mưa gào thét, đánh dấu sự kết thúc của một kẻ đóng thế và sự ra đời của một kẻ phản kháng.