Tiếng khóa sắt lạch cách khô khốc vang lên, cắt đứt chút yên lặng mong manh còn sót lại của hành lang trại giam. Khôi bị đẩy mạnh vào bên trong. Cánh cửa sắt nặng nề đóng sập lại, cô lập anh với thế giới bên ngoài bằng một tiếng ầm dội vang tận lồng ngực.
Mùi của buồng giam số 4 là một thứ hỗn hợp nhơ nhuốc: mùi mồ hôi chua nồng, mùi thuốc lào rẻ tiền và mùi ẩm mốc của những mảng tường rêu xanh huệ. Trong không gian tù túng rộng chừng ba mươi mét vuông, ánh sáng từ chiếc đèn tuýp bám đầy mạng nhện trên trần nhà tỏa ra một thứ màu vàng bệch rệu rã.
Có bảy gã đàn ông đang ngồi trên hai dãy bệ xi măng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Khôi. Những ánh nhìn không có sự tò mò, chỉ có sự thèm khát của những kẻ săn mồi vừa thấy một món đồ chơi mới.
"Thêm một thằng mặt trắng nữa à?"
Tiếng nói phát ra từ góc trong cùng, nơi bóng tối dày đặc nhất. Một gã đàn ông trần trùng trục, để lộ tấm lưng xăm trổ hình một con rết khổng lồ đang uốn lượn, chậm rãi đứng dậy. Hắn là Sơn "Sắt", kẻ cai trị buồng giam này bằng nắm đấm và những quy tắc ngầm tàn độc.
Khôi đứng lặng, túi đồ cá nhân ít ỏi siết chặt trong tay. Anh hiểu luật. Ở đây, sự im lặng có thể là lá chắn, nhưng cũng có thể là dấu hiệu của kẻ yếu.
"Tên?" Sơn bước lại gần, hơi thở nồng nặc mùi mắm tôm nén tỏa ra từ bữa cơm chiều.
"Khôi."
"Phạm tội gì?"
"Giết người."
Một tràng cười rộ lên khắp buồng giam. Những gã phạm nhân khác nhìn Khôi với vẻ giễu cợt. Với vẻ ngoài thư sinh và đôi bàn tay không một vết chai sạn, lời tự thú của Khôi nghe như một truyện cười nhạt nhẽo.
"Mày mà giết người à? Hay là lại là một thằng 'đóng thế' bị chủ nó đá vào đây?" Sơn tiến sát lại, đôi mắt hí đầy sát khí soi mói khuôn mặt Khôi. Hắn dơ bàn tay to bản, vỗ mạnh vào má Khôi – một hành động nhục mạ đặc trưng để thử lửa kẻ mới đến. "Ở đây không có hợp đồng, cũng không có tiền thù lao. Ở đây chỉ có một luật duy nhất: Quỳ xuống chào buồng, hoặc nằm xuống để tụi tao 'rửa tội'."
Khôi cảm thấy máu trong người mình bắt đầu sôi lên. Hình ảnh Thượng tá Lý, hình ảnh bà Hiền nằm trên vũng máu, và gương mặt của Vũ... tất cả dồn nén lại thành một cơn áp suất cực đại. Anh biết, nếu quỳ xuống hôm nay, anh sẽ không bao giờ có thể đứng thẳng để tìm ra sự thật.
"Tôi không có thói quen quỳ trước những kẻ cũng mặc áo số như mình," Khôi nói, giọng thấp nhưng đanh thép.
Không khí trong buồng giam đột ngột đông cứng. Những gã khác bắt đầu đứng dậy, bao vây lấy Khôi. Sơn "Sắt" nheo mắt, một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi hắn.
"Được, để tao xem xương của thằng trí thức này cứng đến mức nào."
Sơn vung một cú đấm ngàn cân về phía thái dương Khôi. Theo bản năng của những năm tháng sống lay lắt ngoài đường phố, Khôi hơi cúi thấp người, để cú đấm sượt qua và dùng vai hất mạnh vào hốc nách của đối phương. Một chiêu hiểm của võ tự do mà anh học được từ một gã lính đánh thuê hết thời.
Sơn loạng choạng lùi lại, bất ngờ vì đòn phản công sắc lẹm. Gã gầm lên như một con thú bị thương, lao vào Khôi với tất cả sự hung hãn. Cả buồng giam hỗn loạn. Tiếng va chạm của da thịt vào tường xi măng, tiếng thở gấp và tiếng hò reo của những kẻ xem trò vui tạo nên một khung cảnh địa ngục.
Giữa lúc đó, từ phía cửa buồng, một tiếng gõ mạnh vào thanh sắt vang lên.
"Trật tự! Thằng Khôi, có luật sư đến gặp!"
Sơn "Sắt" dừng khựng lại, đôi mắt hằn học nhìn Khôi đang quẹt đi vệt máu nơi khóe môi. Khôi đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ áo tù sờn rách, ánh mắt anh không hề dao động trước sự đe dọa.
"Chúng ta còn nhiều thời gian mà, phải không?" Khôi thì thầm đủ để Sơn nghe thấy.
Bước ra khỏi buồng giam, Khôi nhìn qua ô cửa sắt hướng về phía sân nắng. Anh biết cuộc gặp luật sư này không phải là sự cứu rỗi. Vũ đến để kiểm tra xem con mồi đã "ngoan" chưa. Nhưng Vũ đã sai. Địa ngục này không bẻ gãy được Khôi, nó chỉ đang tôi luyện anh thành một thanh kiếm sắc bén hơn để chém đứt cái mạng lưới dối trá đang bao trùm thành phố này.