MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 12: NHỮNG KẺ BUÔN BÁN CÔNG LÝ

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 12: NHỮNG KẺ BUÔN BÁN CÔNG LÝ

1,003 từ · ~6 phút đọc

Cánh cửa phòng gặp mặt luật sư mở ra với một tiếng rít khô khốc. Khôi bước vào, hơi lạnh của máy điều hòa đột ngột phả vào mặt khiến anh rùng mình – một sự tương phản tàn nhẫn với cái nóng hầm hập và mùi mồ hôi đặc quánh trong buồng giam số 4.

Phía sau lớp kính cường lực, Vũ ngồi đó. Bộ Suit màu xám tro không một nếp nhăn, chiếc đồng hồ Patek Philippe trên cổ tay gã lấp lánh dưới ánh đèn tuýp như một lời nhắc nhở về khoảng cách địa vị. Vũ nhìn vết bầm tím trên gò má Khôi, khóe môi khẽ giật nhưng đôi mắt vẫn giữ vẻ bình thản đến đáng sợ.

"Cậu có vẻ không thích nghi tốt với cuộc sống tập thể cho lắm, Khôi ạ," Vũ mở lời qua ống nghe điện thoại nội bộ. Giọng gã trầm thấp, vang vọng sự tự tin của một kẻ nắm đằng chuôi.

Khôi ngồi xuống, hơi nghiêng người về phía trước. Anh không cầm ống nghe ngay lập tức mà nhìn thẳng vào mắt bạn cũ – đôi mắt mà mười năm trước từng cùng anh thức trắng đêm để ôn luyện về "Tinh thần pháp luật" của Montesquieu.

"Tại sao lại là bà Hiền?" Khôi hỏi, giọng khàn đặc nhưng rõ mồn một qua lớp kính.

Vũ khẽ thở dài, gã đặt một tập tài liệu dày cộp lên bàn. "Chúng ta không ở đây để thảo luận về triết học hay tình nghĩa, Khôi. Chúng ta ở đây để giải quyết một vụ án. Minh Phát muốn cậu ký vào bản thỏa thuận này. Toàn bộ tiền viện phí của Linh đã được thanh toán cho đến hết năm sau. Đổi lại, cậu chỉ cần gật đầu trước tòa rằng đó là một vụ 'vô ý làm chết người do tinh thần bị kích động'."

"Vũ này," Khôi cầm ống nghe lên, giọng anh thấp xuống như một tiếng rầm rì của sóng ngầm. "Cậu có còn nhớ bài giảng đầu tiên của bà Hiền không? Bà nói: 'Luật pháp không có trái tim, nhưng người thực thi luật pháp thì phải có'. Cậu đã vứt trái tim mình vào ngăn kéo của tập đoàn Minh Phát từ bao giờ thế?"

Cánh tay đang cầm bút của Vũ khựng lại. Gã ngước lên, ánh mắt lộ rõ sự mất kiên nhẫn. "Trái tim không trả được viện phí cho em gái cậu! Trái tim cũng không giúp cậu ra khỏi cái chuồng cọp này! Tỉnh lại đi! Tôi đang cố cứu cậu đấy, thằng ngu ạ."

"Cứu tôi? Hay cứu cái ghế Chủ tịch của lão già nhà Minh Phát?" Khôi cười nhạt, một nụ cười đầy cay đắng. "Bà Hiền chết vì bà ấy giữ hồ sơ về vụ tai nạn mười năm trước của tôi. Bà ấy muốn lật lại vụ án để trả lại danh dự cho tôi. Và cậu, Vũ ạ, cậu là người biết rõ nhất ai là kẻ thực sự ngồi sau tay lái đêm đó."

Một khoảng lặng nghẹt thở bao trùm căn phòng. Vũ nhìn quanh để chắc chắn không có quản giáo nào đứng quá gần. Gã ghé sát vào tấm kính, gương mặt trở nên vặn vẹo.

"Nghe đây Khôi. Nếu cậu không ký, không chỉ cậu mà cả con bé Linh cũng sẽ biến mất. Minh Phát không thiếu tiền để thuê một gã 'đóng thế' khác cho cái chết của cả hai anh em cậu trong bệnh viện đâu. Đừng để sự lương thiện hão huyền của cậu biến thành vòng hoa tang cho em gái mình."

Khôi nhìn xuống bản thỏa thuận. Những con chữ đen nhánh như những con rết đang bò trên trang giấy trắng tinh khôi. Anh biết Vũ không đùa. Minh Phát là một con quái vật không có đối thủ ở thành phố này. Nhưng anh cũng biết, nếu anh ký, bà Hiền sẽ chết thêm một lần nữa – một cái chết tủi nhục dưới danh nghĩa của một kẻ tham tiền.

"Tôi sẽ ký," Khôi nói, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng lạnh lẽo mà Vũ không kịp nhận ra. "Nhưng với một điều kiện. Tôi muốn thấy Linh được chuyển đến bệnh viện quốc tế ngay ngày mai. Và tôi muốn đích thân cậu là người giám hộ cho con bé cho đến khi tôi ra tòa."

Vũ hơi ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ đắc thắng. Gã đẩy cây bút qua khe hở dưới tấm kính. "Thông minh lắm. Đó mới là Trần Khôi mà tôi biết."

Khôi đặt bút xuống. Anh không ký tên mình. Anh viết một dòng chữ nhỏ bằng mật mã vào góc dưới cùng của trang giấy – thứ mật mã mà ngày xưa anh và Vũ thường dùng để trao đổi tài liệu trong thư viện.

“Mọi pháo đài đều có kẽ nứt.”

Khi bước ra khỏi phòng gặp mặt, Khôi không nhìn lại. Anh biết mình vừa thực hiện một bước đi mạo hiểm nhất trong cuộc đời. Anh không hề có ý định nhận tội. Anh chỉ đang cần thời gian, và cần Vũ trở thành người bảo vệ bất đắc dĩ cho Linh.

Về đến buồng giam, Sơn "Sắt" đang đợi anh với một chiếc bàn chải đánh răng đã được mài nhọn. Khôi không lùi bước. Anh đi thẳng đến trước mặt gã đại ca phòng giam, thì thầm:

"Tôi vừa nói chuyện với luật sư của tập đoàn Minh Phát. Nếu anh giúp tôi sống sót trong hai tuần tới, tôi sẽ cho anh một cái tên – kẻ đã phản bội anh khiến anh phải vào đây thế mạng cho vụ buôn lậu ở cảng."

Sơn "Sắt" khựng lại. Chiếc bàn chải sắc lẹm dừng lại cách cổ họng Khôi chỉ vài milimet.

Địa ngục trần gian bắt đầu dậy sóng. Khôi không còn là một quân cờ bị đẩy đi nữa. Anh đã bắt đầu đặt những quân cờ đầu tiên của mình lên bàn tiệc của những con quỷ.