Ánh đèn trong văn phòng của Thượng tá Lý vẫn sáng rực dù đồng hồ đã điểm hai giờ sáng. Khói thuốc lá cuộn thành từng tầng dưới ánh đèn bàn, mỏng manh và xám xịt như chính những manh mối mà ông đang nắm giữ.
Trên bàn, tập hồ sơ mang mã số 702 – vụ án giết người tại khách sạn Grand Central – trông có vẻ đầy đủ, nhưng với con mắt của một kẻ đã dành ba mươi năm trong nghề hình sự, Lý nhận ra sự "trơn tru" đến mức giả tạo của nó. Các bản lấy lời khai trùng khớp một cách kỳ lạ, các bằng chứng vật chứng được sắp xếp như một vở kịch đã qua nhiều lần tổng duyệt.
Cộc, cộc.
Một viên sĩ quan trẻ bước vào, gương mặt tái nhợt dưới ánh đèn hành lang. Đó là Lâm, người mà Lý tin tưởng nhất trong đội điều tra.
"Thưa Thượng tá, có chuyện rồi," Lâm nói, giọng run rẩy. "Toàn bộ dữ liệu camera an ninh khu vực quanh khách sạn vào đêm xảy ra vụ án đã bị 'lỗi kỹ thuật' và tự động xóa sạch. Nhân viên quản lý kho lưu trữ nói đó là lệnh từ... phía trên."
Lý không ngạc nhiên. Ông chỉ chậm rãi dập tắt điếu thuốc vào cái gạt tàn đã đầy ú. "Phía trên là ai?"
"Họ không nói, nhưng tôi thấy Vũ – tay luật sư của Minh Phát – bước ra từ phòng Giám đốc sở chiều nay."
Lý đứng dậy, đi về phía cửa sổ nhìn xuống sân đồn cảnh sát. Dưới kia, những chiếc xe đặc chủng nằm im lìm trong mưa, giống như những con thú đang ngủ say khi rừng rậm bị tàn phá. Sự can thiệp của Minh Phát không còn là lời đồn, nó đã len lỏi vào tận tủy xương của cơ quan thực thi pháp luật.
Cùng lúc đó, tại một thế giới khác cách đó vài dãy phố, không khí lại mang một sắc thái rùng rợn khác.
Trong buồng giam số 4, sự im lặng bao trùm là một sự im lặng đầy đe dọa. Khôi ngồi tựa lưng vào bức tường xi măng lạnh ngắt, cảm nhận được hơi thở dồn dập của Sơn "Sắt" ở phía đối diện.
"Mày nói mày biết kẻ đã đâm sau lưng tao?" Sơn thì thầm, giọng gã đục ngầu như tiếng đá lăn dưới vực sâu. "Nếu mày nói dối, tao thề sẽ khiến mày ước rằng mình chưa từng sinh ra."
Khôi nhìn vào đôi mắt đỏ vằn tia máu của gã đại ca. Anh không hề sợ hãi. Trong cái nơi mà sự sống bị tước đoạt này, nỗi sợ là thứ xa xỉ nhất.
"Vụ buôn lậu ở cảng ba năm trước, anh bị bắt vì một cuộc gọi nặc danh," Khôi bắt đầu, giọng bình thản như đang đọc một bản cáo trạng. "Cảnh sát không tự nhiên mà biết được container số 40 chứa hàng cấm. Người duy nhất biết số container đó ngoài anh ra, chính là em rể của anh – kẻ hiện đang ngồi ghế điều hành cái kho bãi mà anh từng xương máu gầy dựng."
Sơn "Sắt" khựng lại. Đôi bàn tay to lớn của gã siết chặt lấy thanh sắt giường, khiến nó phát ra những tiếng rên rỉ kim loại. Khôi đã đánh trúng tử huyệt. Anh biết thông tin này vì trong một vụ "đóng thế" trước đây, anh đã tình cờ nghe được cuộc thương thảo giữa Vũ và kẻ phản bội kia.
"Tại sao mày lại giúp tao?" Sơn nghi ngờ.
"Tôi không giúp anh. Tôi đang mua sự bảo vệ," Khôi nhìn thẳng vào Sơn. "Minh Phát sẽ cử người vào đây để giết tôi trước ngày ra tòa. Tôi cần một cái khiên, và anh cần một cái đầu để đòi lại những gì đã mất."
Sơn nhìn Khôi một hồi lâu. Một kẻ thư sinh, mảnh khảnh nhưng lại mang trong mình những thông tin có thể làm nổ tung cả một băng đảng. Lần đầu tiên trong mười năm ngồi tù, Sơn cảm thấy sợ một kẻ không cầm vũ khí.
Đêm đó, Khôi nằm thao thức. Tiếng mưa rơi trên mái tôn trại giam như tiếng vọng của những linh hồn bị bỏ rơi. Anh biết mình đang chơi một canh bạc với quỷ. Thượng tá Lý đang bị cô lập ở bên ngoài, Vũ đang siết chặt vòng vây bằng tiền bạc, và anh thì đang bị giam cầm cùng những con thú dữ.
Nhưng Khôi mỉm cười. Trong bóng tối của buồng giam, anh bắt đầu phác thảo một sơ đồ trong đầu.
Mười năm trước, anh mất tất cả vì sự im lặng. Mười năm sau, anh sẽ lấy lại tất cả bằng sự thật – một sự thật mà anh sẽ mài sắc nó thành một lưỡi dao, chờ đợi thời điểm thích hợp để đâm vào tim của con rết đầu đàn.
Bỗng nhiên, từ phía cuối hành lang, tiếng bước chân nặng nề vang lên. Không phải tiếng bước chân đều đặn của quản giáo đi tuần. Đó là tiếng bước chân của một kẻ đang cố tình lén lút.
Khôi nín thở. Anh nhìn thấy một cái bóng đổ dài qua khe cửa sắt. Một chiếc chìa khóa tra vào ổ, chậm rãi và êm ái đến rợn người.
Trò chơi của những quân cờ câm đã chính thức bước sang giai đoạn đẫm máu.