MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 14: LƯỠI DAO TRONG BÓNG TỐI

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 14: LƯỠI DAO TRONG BÓNG TỐI

1,029 từ · ~6 phút đọc

Tiếng chốt cửa sắt trượt đi cực khẽ, chỉ là một âm thanh lách cách nhỏ đến mức nếu không phải một kẻ đang nằm chờ chết như Khôi, sẽ chẳng ai nhận ra. Trong bóng tối lờ mờ của buồng giam số 4, Khôi không cử động. Anh nín thở, cơ bắp căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt.

Một bóng người lẻn vào. Kẻ đó không mặc quân phục quản giáo, mà mặc bộ đồ công nhân vệ sinh màu xanh thẫm, đầu đội sụp chiếc mũ lưỡi trai. Hắn không đi về phía bệ xi măng của Sơn "Sắt" hay những kẻ khác. Hắn đi thẳng về phía góc tường nơi Khôi đang nằm.

Trên tay hắn, một ánh thép lạnh lẽo vừa lóe lên dưới luồng sáng yếu ớt hắt ra từ hành lang. Một con dao bấm.

Kẻ lạ mặt vung dao, một cú đâm dứt khoát hướng thẳng vào ngực Khôi.

Xoẹt!

Lưỡi dao ngập sâu vào lớp chăn bông cuộn tròn. Nhưng bên dưới lớp chăn không có da thịt. Khôi đã lăn người sang một bên từ trước đó một giây. Trước khi gã sát thủ kịp định thần, Khôi đã tung một cú đá vòng cầu vào khuỷu tay hắn, khiến con dao văng ra sàn xi măng, phát ra tiếng kêu keng chói tai.

"Thằng chó!" Gã sát thủ rít lên.

Cả buồng giam thức tỉnh. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, nhưng không ai dám can thiệp. Trong bóng tối, chúng chỉ thấy hai bóng người đang vật lộn điên cuồng. Gã sát thủ khỏe hơn Khôi tưởng, hắn bóp cổ Khôi, ấn mạnh đầu anh vào cạnh sắc của bệ xi măng.

Đúng lúc tầm nhìn của Khôi bắt đầu nhòe đi, một bàn tay to lớn như gọng kìm sắt vươn ra từ bóng tối, túm lấy tóc gã sát thủ và giật mạnh ra sau.

Bốp!

Một cú đấm đầy uy lực của Sơn "Sắt" khiến gã sát thủ ngã văng vào tường. Sơn không dừng lại, gã lao tới như một con gấu xám, bẻ quặt tay kẻ lạ mặt ra sau cho đến khi nghe tiếng xương gãy giòn giã.

"Mày là người của thằng nào?" Sơn gầm gừ, đầu gối đè nghiến lên cổ họng tên sát thủ. "Quản giáo đâu? Sao cửa buồng lại mở?"

Tên sát thủ chỉ ú ớ trong cổ họng, mắt trợn ngược. Khôi lảo đảo đứng dậy, xoa cái cổ bầm tím, ánh mắt anh nhìn ra cửa buồng đang khép hờ.

"Đừng hỏi hắn, Sơn," Khôi hổn hển nói. "Cửa mở là câu trả lời rồi. Chốt chặn cuối cùng của tôi ở đây đã bị tiền của Minh Phát phá vỡ."

Sáng hôm sau, bầu không khí tại trại giam bao trùm một sự căng thẳng tột độ. Vụ "đột nhập" đêm qua bị bít kín thông tin, gã sát thủ bị đưa đi biệt tích, và một quản giáo bị đình chỉ công tác với lý do "thiếu trách nhiệm".

Tại bệnh viện trung ương, Thượng tá Lý đứng trước cửa phòng bệnh của Linh. Ông không đi cùng đoàn điều tra, mà đi một mình với chiếc thẻ ngành giấu trong túi áo.

Linh ngồi trên giường, gương mặt xanh xao nhưng đôi mắt ánh lên nét thông minh giống hệt anh trai mình. Cô nhìn Thượng tá Lý, không sợ hãi, chỉ có sự cảnh giác cao độ.

"Chú đến để hỏi về anh Khôi sao?" Linh hỏi, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định.

Lý ngồi xuống chiếc ghế nhựa cạnh giường, thở dài. "Chú đến để hỏi về bà Hiền. Anh trai cháu nói bà ấy là người tốt duy nhất còn lại. Chú muốn biết trước khi mất, bà ấy có đưa cho cháu hay anh cháu thứ gì không? Một cuốn sổ, một chiếc chìa khóa, hay một chiếc thẻ nhớ?"

Linh im lặng rất lâu. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những cành phượng vĩ già nua đang rung rinh trong gió.

"Bà Hiền nói với cháu rằng: 'Có những sự thật nặng đến mức người ta không thể mang nó đi một mình'. Bà không đưa cho cháu thứ gì cả, thưa chú. Nhưng bà có đưa cháu đến một hiệu sách cũ ở quận 5. Bà nói nếu bà đi vắng lâu ngày, hãy bảo anh Khôi đến đó tìm 'cuốn sách không có nhan đề'."

Lý nheo mắt. Một chiếc hộp thư chết. Một kỹ thuật liên lạc cổ điển mà bà Hiền – một giảng viên luật hình sự lão luyện – đã cài cắm để bảo vệ học trò của mình.

"Cảm ơn cháu, Linh," Lý đứng dậy, đặt tay lên vai cô bé. "Nhắn với anh cháu, chú sẽ giữ lời hứa. Nhưng bảo cậu ấy... hãy sống sót cho đến ngày ra tòa. Ở trong đó, chú không còn bảo vệ cậu ấy được nữa rồi."

Lý bước ra khỏi bệnh viện, cảm nhận được một luồng cảm giác không lành lạnh dọc sống lưng. Từ phía xa, một chiếc xe Audi sang trọng kính đen kịt đang đậu bên đường. Kính xe hạ xuống một nửa, để lộ khuôn mặt của Vũ – gã luật sư đang mỉm cười nhạt nhẽo nhìn ông.

Cuộc chiến không còn là bí mật nữa. Những quân cờ đã dàn trận xong.

Tại buồng giam số 4, Sơn "Sắt" ngồi cạnh Khôi, tay vân vê vết sẹo trên bắp tay.

"Mày nợ tao một mạng, thằng trí thức," Sơn nói, giọng lạnh lùng. "Nhưng tao sẽ không để mày chết sớm đâu. Tao muốn thấy mày dẫm nát cái tập đoàn Minh Phát đó. Đêm nay, tụi mình cần chuẩn bị. Thằng sát thủ hôm qua chỉ là món khai vị thôi."

Khôi nhìn vào đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay vẫn còn run rẩy vì thiếu dưỡng khí, nhưng trong lòng anh là một sự bình thản kỳ lạ. Anh không còn đơn độc. Địa ngục đã cho anh một đồng minh, và Linh đã cho anh một chìa khóa.

Ngày thứ mười lăm của bản hợp đồng bắt đầu bằng tiếng còi báo thức chói tai của trại giam, báo hiệu cho một vòng xoáy bạo lực mới sắp sửa bùng nổ.