MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Của Sự Lương ThiệnChương 15: CUỐN SÁCH KHÔNG CÓ NHAN ĐỀ

Tro Tàn Của Sự Lương Thiện

Chương 15: CUỐN SÁCH KHÔNG CÓ NHAN ĐỀ

906 từ · ~5 phút đọc

Quận 5 vào buổi chạng vạng mang một vẻ u hoài của những mảng tường rêu phong và mùi thuốc Bắc nồng đượm. Thượng tá Lý dừng xe cách hiệu sách cũ mang tên "Vĩnh Ký" hai dãy nhà. Ông không mặc cảnh phục, chiếc áo khoác bám bụi đường giúp ông chìm lấp vào dòng người hối hả.

Hiệu sách nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn đường vàng vọt chỉ đủ soi rõ những chồng sách cũ kỹ cao ngất ngưởng chạm trần nhà. Chủ tiệm là một ông lão gầy gò, đôi mắt mờ đục sau lớp kính dày cộm, dường như đã hóa thạch cùng đống giấy mực cổ xưa.

"Tôi tìm một cuốn sách không có nhan đề," Lý nói khẽ, mắt không ngừng quan sát xung quanh.

Ông lão ngước nhìn, đôi bàn tay run rẩy lật giở một cuốn sổ nợ cũ. "Bà ấy nói sẽ có người đến. Nhưng bà ấy không nói là cảnh sát."

"Tôi là bạn của học trò bà ấy," Lý đáp ngắn gọn.

Ông lão chậm rãi đi về phía cuối dãy sách, nơi mùi giấy mục và ẩm mốc bốc lên nồng nặc. Ông lôi ra một cuốn sổ tay bìa da đen, hoàn toàn trống trơn không một chữ ngoài bìa. Nhưng ngay khi tay Lý vừa chạm vào cuốn sách, một tiếng động cơ phân khối lớn gầm rú vang lên đầu hẻm.

Một nhóm bốn kẻ mặc đồ đen, đội mũ bảo hiểm kín mít lao thẳng vào cửa tiệm. Chúng không nói một lời, trên tay là những thanh đoản đao sáng loáng. Minh Phát đã không chậm chân hơn ông.

Cùng lúc đó, tại trại giam, Khôi đang ngồi trong góc tối của sân tập trung. Sự kiện gã sát thủ hụt đêm qua không làm không khí dịu đi, trái lại, nó như một thùng thuốc súng chỉ chờ một mồi lửa.

Sơn "Sắt" tiến lại gần, ngồi xuống cạnh Khôi, giả vờ như đang bàn về chuyện chia phần cơm tối.

"Mày có thấy gã quản giáo mới đứng ở tháp canh số 2 không?" Sơn hất hàm về phía một gã đàn ông có vết sẹo dài trên lông mày. "Đó là người của 'Lão Đại' – tay chân thân tín nhất của tập đoàn Minh Phát ngoài đời. Hắn vào đây không phải để canh gác, hắn vào để giám sát xem cái chết của mày sẽ diễn ra lúc nào."

Khôi nhìn theo hướng Sơn chỉ. Gã quản giáo đó không nhìn phạm nhân, hắn đang bận rộn nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay, như thể đang chờ đợi một thời khắc định sẵn.

"Sơn này," Khôi thì thầm, ánh mắt lạnh lùng. "Anh nói anh muốn đòi lại cái kho bãi của anh? Đêm nay sẽ có một cuộc nổi loạn ở khu B. Khi đám đông hỗn loạn, đó là lúc gã quản giáo kia sẽ rời vị trí để thực thi nhiệm vụ của hắn. Tôi cần anh giúp tôi lấy được chiếc bộ đàm của hắn."

Sơn kinh ngạc nhìn Khôi. "Mày điên rồi. Cướp đồ của quản giáo là tội tăng án mười năm."

"Nếu không có chiếc bộ đàm đó để liên lạc với bên ngoài, chúng ta đều sẽ chết trước khi thấy ánh mặt trời ngày mai," Khôi nói, đôi tay anh siết chặt mảnh sành nhặt được dưới đất. "Minh Phát không muốn đợi đến ngày ra tòa. Chúng muốn biến đêm nay thành một vụ 'bạo loạn gây chết người'."

Quay lại hiệu sách Vĩnh Ký, không gian bị xé toạc bởi tiếng kim loại va chạm và tiếng đổ vỡ của những kệ sách. Thượng tá Lý, dù đã luống tuổi, nhưng bản năng của một trinh sát dày dạn giúp ông tránh được nhát đao hiểm hóc của tên cầm đầu. Ông dùng chiếc ghế gỗ nặng nề hất văng một tên, rồi nhanh chóng rút súng bắn chỉ thiên.

Đoàng!

Tiếng súng nổ vang trong không gian hẹp khiến lũ sát thủ chững lại một nhịp. "Biến ngay trước khi chi viện đến!" Lý quát lớn.

Lũ người đen tối nhìn nhau rồi nhanh chóng rút lui vào màn đêm, để lại một đống đổ nát. Lý vội vàng mở cuốn sổ tay. Bên trong không có những con số hay danh sách đen. Chỉ có một tấm bản đồ vẽ tay về cấu trúc của trại giam số 3 và một dòng chữ viết tay của bà Hiền:

"Hầm rượu của khách sạn Grand Central. Sự thật nằm ở nơi bắt đầu."

Lý nhét cuốn sổ vào túi, tim đập thình thịch. Ông chợt nhận ra mình và Khôi đang chơi một trò chơi mà quy tắc bị thay đổi liên tục. Cuốn sổ không phải là bằng chứng, nó là một chỉ dẫn để tìm thấy thứ mà bà Hiền đã liều mạng đánh đổi.

Ông nhấc điện thoại, gọi cho Lâm: "Huy động toàn bộ lực lượng bí mật. Chúng ta sẽ đột nhập vào khách sạn Grand Central đêm nay. Và báo cho phía trại giam, nếu có bất kỳ biến động nào ở buồng giam số 4, họ phải can thiệp ngay lập tức bất chấp lệnh từ phía trên!"

Nhưng bên kia đầu dây chỉ là tiếng rè rè của sóng bị nhiễu. Một điềm báo chẳng lành. Đêm nay, cả bên trong lẫn bên ngoài, công lý đang bị vây hãm trong một cuộc đại chiến không hồi kết.