2,552 từ
Thành phố Nam Dương vào những ngày cuối năm luôn bị bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc, kéo theo đó là những cơn mưa phùn rả rích không dứt. Cái lạnh ở đây không buốt giá đến mức đóng băng, nhưng nó lại mang theo hơi ẩm luồn lách qua từng lớp áo, thấm vào da thịt, rồi từ từ len lỏi vào tận xương tủy. Đối với những người vốn đã mang tâm tư trĩu nặng, thời tiết này chẳng khác nào một lời nhắc nhở dai dẳng về nỗi cô đơn.
Khang Dương đứng bên khung cửa sổ sát đất tại văn phòng làm việc ở tầng 22. Trên bàn là bản vẽ phối cảnh cho dự án khu phức hợp Nam Dương Central – một công trình mà anh đã đổ dồn toàn bộ tâm huyết và sức lực trong suốt sáu tháng qua. Thế nhưng, lúc này đây, đôi mắt anh không hề đặt trên những đường nét kiến trúc sắc sảo kia. Anh nhìn vô định vào màn mưa ngoài kia, nơi những ánh đèn đường bắt đầu vàng vọt hiện ra trong buổi chiều chạng vạng.
Đã bao lâu rồi anh không ngủ một giấc trọn vẹn? Một tuần? Hay một tháng? Khang Dương không nhớ rõ. Anh chỉ biết rằng mỗi khi nhắm mắt lại, những con số, những khối hình lập phương và những tiếng cãi vã về ngân sách cứ xoay mòng mòng trong đại não. Và rồi, ẩn hiện sau tất cả những hỗn độn đó, là một đôi mắt trong veo nhưng đượm buồn của một người mà năm năm qua anh chưa từng thôi tìm kiếm.
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của anh. Trợ lý bước vào, đặt lên bàn một tách cà phê đen đặc không đường, khói tỏa nghi ngút nhưng không đủ để sưởi ấm bầu không khí đặc quánh trong phòng.
"Sếp, đây là địa chỉ phòng khám tâm lý mà tôi đã hẹn trước. Bác sĩ này rất khó đặt lịch, nhưng vì là người quen của giám đốc bên đối tác giới thiệu nên họ đã ưu tiên cho anh vào chiều nay."
Khang Dương im lặng một hồi lâu. Anh ghét việc phải thừa nhận mình yếu đuối. Anh là một kiến trúc sư thành danh, một người luôn lấy sự logic và chuẩn xác làm kim chỉ nam cho cuộc sống. Việc phải tìm đến một bác sĩ tâm lý để điều trị chứng mất ngủ và rối loạn lo âu giống như một sự thất bại thầm lặng đối với anh. Nhưng cơn đau đầu âm ỉ và sự kiệt sức đã đẩy anh đến giới hạn.
"Tôi biết rồi. Cảm ơn cậu."
Phòng khám nằm ở một con phố nhỏ tách biệt hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của khu trung tâm Nam Dương. Đó là một căn nhà kiểu cũ với lối kiến trúc giao thoa giữa hiện đại và nét hoài cổ, tường gạch mộc màu xám tro và những bụi hoa nhài leo kín hàng rào gỗ. Biển hiệu nhỏ treo trước cửa chỉ ghi vỏn vẹn hai chữ: "Lặng".
Khang Dương bước xuống xe, thu mình trong chiếc áo măng tô dài màu đen. Anh hít một hơi thật sâu cái không khí ẩm ướt của cơn mưa phùn rồi đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông gió treo ở cửa vang lên những âm thanh trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. Không gian bên trong khiến Khang Dương thoáng ngẩn ngơ. Nó không giống một phòng khám y khoa nồng nặc mùi thuốc khử trùng. Ngược lại, nơi đây ngập tràn mùi tinh dầu gỗ đàn hương, ánh đèn vàng ấm áp và những kệ sách cao chạm trần.
"Chào anh, anh có lịch hẹn lúc năm giờ chiều đúng không ạ?"
Một cô y tá trẻ mỉm cười lịch sự hỏi. Khang Dương gật đầu thay cho lời đáp.
"Mời anh ngồi đợi một chút. Bác sĩ đang hoàn thành nốt ca tư vấn cuối cùng. Anh có muốn dùng chút trà gừng không?"
"Không cần đâu, cảm ơn."
Khang Dương ngồi xuống chiếc ghế sofa nhung màu xanh đậm ở góc phòng. Anh lơ đãng nhìn quanh. Mọi thứ ở đây đều được sắp xếp một cách tinh tế, gợi lên cảm giác an toàn và được che chở. Từ vị trí này, anh có thể thấy một hành lang dài dẫn vào các phòng tư vấn riêng biệt. Trên vách tường treo một bức tranh sơn dầu vẽ một cánh đồng hoa hướng dương dưới hoàng hôn, nhưng kỳ lạ thay, sắc vàng của hoa lại có chút u buồn, không hề rực rỡ như lẽ thường.
Đúng năm giờ, cánh cửa phòng tư vấn ở cuối hành lang mở ra. Một người phụ nữ trung niên bước ra, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ nhưng nét mặt đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Theo sau bà là một người đàn ông trẻ tuổi, mặc một chiếc áo len màu kem cổ lọ bên dưới lớp áo blouse trắng.
Khoảnh khắc ấy, tim Khang Dương như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Mọi âm thanh xung quanh đều biến mất, chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
Người đó có vóc dáng mảnh khảnh, mái tóc đen mềm mại hơi rủ xuống trán. Gương mặt thanh tú với sống mũi cao và đôi môi mỏng luôn mang theo một nụ cười nhàn nhạt, ấm áp. Đó là một vẻ đẹp lặng lẽ, giống như một nhành lan mọc trong thung lũng sương mù, không phô trương nhưng khiến người ta không thể rời mắt.
Là Minh Hi.
Năm năm. Một ngàn tám trăm hai mươi lăm ngày. Khang Dương đã tưởng tượng ra hàng ngàn kịch bản cho ngày họ gặp lại nhau. Có thể là ở một buổi tiệc sang trọng, có thể là vô tình lướt qua nhau trên phố, hoặc cũng có thể là khi cả hai đã già đi và tóc đã pha sương. Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng, anh sẽ gặp lại cậu trong tình cảnh này – khi anh là một bệnh nhân đang vụn vỡ, còn cậu là người nắm giữ chiếc chìa khóa để hàn gắn tâm hồn.
Minh Hi dặn dò y tá vài câu rồi mới quay sang phía Khang Dương. Cậu cầm trên tay tập hồ sơ bệnh án, đôi mắt vốn dĩ đang dịu dàng bỗng chốc khựng lại khi chạm phải ánh mắt của anh.
Thời gian như ngừng trôi trong giây phút ấy.
Bàn tay Minh Hi hơi siết chặt lấy tập hồ sơ, các đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Một tia sửng sốt, đau đớn rồi lại nhanh chóng chuyển sang vẻ bình thản đến lạ lùng lướt qua đôi mắt cậu. Minh Hi rất giỏi che giấu cảm xúc, đó là đặc thù nghề nghiệp, và cũng là lớp vỏ bọc cậu đã tự xây dựng cho mình suốt 5 năm qua.
"Mời anh Khang Dương vào phòng."
Giọng nói của cậu vang lên, trầm ổn và trong trẻo, giống hệt như trong ký ức của anh, nhưng lại thiếu đi một chút nũng nịu, một chút ngọt ngào mà ngày xưa chỉ dành riêng cho anh. Cậu gọi tên anh, nhưng sao nghe xa cách đến nhói lòng.
Khang Dương đứng dậy, đôi chân vốn dĩ rất vững chãi của anh giờ đây lại có chút run rẩy. Anh lẳng lặng đi theo sau cậu vào phòng tư vấn.
Căn phòng không quá lớn, có một cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau. Trên bàn làm việc của Minh Hi đặt một chậu cây xương rồng nhỏ và một khung ảnh gỗ, nhưng mặt ảnh được quay về phía cậu nên Khang Dương không nhìn thấy gì.
"Mời ngồi." – Minh Hi chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện, còn cậu thì ngồi xuống vị trí của mình, bắt đầu mở hồ sơ ra xem.
Khang Dương không ngồi. Anh đứng đó, nhìn đăm đăm vào người con trai trước mặt. Anh muốn nói điều gì đó, muốn hỏi cậu những năm qua sống thế nào, muốn xin lỗi, muốn ôm cậu thật chặt. Nhưng cổ họng anh khô khốc, không một từ nào có thể thoát ra được.
"Anh Khang Dương, nếu anh không ngồi xuống, chúng ta sẽ rất khó để bắt đầu buổi tư vấn." – Minh Hi ngước lên, ánh mắt cậu nhìn anh hoàn toàn chuyên nghiệp, giống như đang nhìn một người lạ chưa từng quen biết.
Khang Dương chậm chạp ngồi xuống. Anh quan sát cậu ở cự ly gần. Minh Hi dường như gầy hơn trước, xương quai xanh hiện rõ dưới lớp áo len. Cậu vẫn dùng loại nước hoa mùi cỏ mộc nhưng đã nhạt đi rất nhiều.
"Dựa trên hồ sơ ghi chú, anh đang gặp tình trạng mất ngủ kéo dài, suy giảm trí nhớ ngắn hạn và thường xuyên có những cơn hoảng loạn nhẹ khi đối mặt với áp lực công việc. Đúng không?" – Minh Hi hỏi, tay cầm bút ghi chép gì đó.
"Minh Hi..." – Khang Dương gọi khẽ, âm thanh khàn đặc.
Cậu dừng bút, nhưng không ngẩng đầu lên: "Ở đây, tôi là bác sĩ của anh. Nếu anh muốn điều trị hiệu quả, mong anh hãy tập trung vào vấn đề sức khỏe của mình."
"Em thật sự định coi anh như một bệnh nhân bình thường sao?" – Khang Dương cười khổ, lòng bàn tay anh đổ mồ hôi.
Lúc này, Minh Hi mới đặt bút xuống, cậu đan hai tay vào nhau đặt trên bàn, nhìn thẳng vào mắt Khang Dương. Ánh mắt cậu tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, không một gợn sóng: "Anh Dương, năm năm trước, mọi chuyện giữa chúng ta đã kết thúc rồi. Hiện tại, anh tìm đến đây vì anh cần sự giúp đỡ về tâm lý, và tôi là người có khả năng cung cấp sự giúp đỡ đó. Nếu anh cảm thấy việc tôi là người điều trị khiến anh không thoải mái, tôi có thể giới thiệu anh sang một bác sĩ khác giỏi không kém."
"Không!" – Khang Dương vội vàng lên tiếng, giọng anh có chút gấp gáp – "Đừng giới thiệu ai cả. Anh... anh sẽ hợp tác."
Anh sợ. Anh sợ rằng nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này, anh sẽ lại lạc mất cậu thêm năm năm nữa, hoặc có lẽ là cả đời.
Buổi tư vấn diễn ra trong một bầu không khí kỳ lạ. Minh Hi đặt ra những câu hỏi chuyên môn về thói quen sinh hoạt, về những suy nghĩ tiêu cực xuất hiện trong đầu Khang Dương. Anh trả lời tất cả, nhưng tâm trí anh lại bận rộn với việc khắc họa lại từng nét mặt của cậu. Anh nhận ra, sự điềm đạm này của Minh Hi không phải là bản tính vốn có, mà là kết quả của việc phải tự mình chống chọi với những cơn bão lòng đến mức không còn sức để phản kháng.
Cậu đã thay đổi quá nhiều. Minh Hi của năm 20 tuổi là một cậu thiếu niên thích cười, thích bám lấy anh kể về những điều nhỏ nhặt trong ngày. Minh Hi của tuổi 25 bây giờ lại giống như một mặt hồ đóng băng, bên dưới lớp băng kia là gì, anh không còn cách nào chạm tới được.
"Chứng mất ngủ của anh phần lớn do ức chế thần kinh quá độ. Anh đang cố gắng kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống của mình một cách hoàn hảo, và khi có điều gì đó vượt ra ngoài tầm kiểm soát, anh sẽ rơi vào trạng thái tự phủ nhận." – Minh Hi bình thản kết luận sau gần một tiếng đồng hồ.
Cậu cúi xuống viết đơn thuốc bổ trợ và một danh sách những việc cần làm để giảm căng thẳng.
"Tôi sẽ kê cho anh một ít thuốc hỗ trợ giấc ngủ nhẹ, nhưng quan trọng nhất vẫn là liệu pháp hành vi. Anh cần phải học cách buông bỏ những thứ không thuộc về mình."
Khi nói câu cuối cùng, dường như có một tia rung động cực nhỏ lướt qua giọng nói của cậu. Khang Dương cảm nhận được, tim anh thắt lại. Cậu đang nói về công việc, hay đang ám chỉ về mối quan hệ của họ?
"Nếu anh muốn nói về việc buông bỏ..." – Khang Dương nhìn sâu vào mắt cậu – "Thì anh là người thất bại nhất, Minh Hi ạ. Vì suốt năm năm qua, anh chưa bao giờ buông bỏ được em."
Cây bút trong tay Minh Hi khựng lại, vạch một đường dài trên trang giấy trắng. Cậu hít một hơi thật sâu, đóng hồ sơ lại rồi đứng dậy.
"Hôm nay đến đây thôi. Lịch hẹn tiếp theo của anh là vào chiều thứ Năm tuần sau. Anh ra ngoài lấy đơn thuốc và thanh toán ở quầy."
Minh Hi nói xong liền quay lưng về phía anh, đi tới kệ sách để sắp xếp lại những cuốn tài liệu, một hành động lộ rõ vẻ trốn tránh.
Khang Dương không ép cậu nữa. Anh biết, đối với một người đã bị tổn thương đến mức phải khép lòng như Minh Hi, sự vồ vập chỉ khiến cậu lùi xa hơn. Anh cầm lấy tờ giấy ghi chú của cậu, trên đó là nét chữ thanh mảnh nhưng cứng cỏi.
"Chào em, bác sĩ Minh Hi."
Khang Dương bước ra khỏi phòng. Khi tiếng cửa đóng lại nhẹ nhàng, Minh Hi mới từ từ buông thõng hai tay. Cậu dựa lưng vào kệ sách, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ ban nãy giờ đây lại tràn ngập một nỗi đau thương không thể che giấu.
Cậu đưa tay lên chạm vào ngực trái, nơi trái tim đang đập những nhịp đau đớn. Cậu đã tự hứa với lòng mình sẽ không bao giờ để người đàn ông đó làm xáo trộn cuộc sống của mình thêm một lần nào nữa. Cậu đã nỗ lực biết bao nhiêu để xây dựng nên bức tường kiên cố này, vậy mà chỉ cần một câu nói của anh, tất cả dường như đều lung lay sắp đổ.
Ngoài kia, mưa phùn vẫn cứ rơi, âm thầm và bền bỉ, giống như những mảnh ký ức không mời mà tới, thấm đẫm vào lòng người những nỗi buồn không tên.
Khang Dương bước ra khỏi phòng khám, anh không lên xe ngay mà đứng dưới hiên nhà, châm một điếu thuốc. Khói thuốc hòa quyện vào làn hơi nước, tan biến trong hư không. Anh nhìn lên tầng hai của căn nhà, nơi có một ô cửa sổ vẫn đang sáng đèn.
Mưa ở Nam Dương dường như chưa bao giờ lạnh đến thế, nhưng trong lòng Khang Dương lại nhen nhóm một tia sáng nhỏ nhoi. Anh đã tìm thấy cậu rồi. Dù cậu có là một bác sĩ tâm lý lạnh lùng, dù cậu có hận anh hay không muốn nhìn mặt anh, thì anh cũng sẽ không bao giờ để cậu biến mất một lần nữa.
Tro tàn của quá khứ, anh sẽ dùng cả quãng đời còn lại để nhóm lại thành ánh lửa.