MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 2: VẾT XƯỚC TRÊN MẶT HỒ PHẲNG LẶNG

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 2: VẾT XƯỚC TRÊN MẶT HỒ PHẲNG LẶNG

2,393 từ

Đô thị Nam Dương bước vào những ngày mưa dầm dề hơn. Những con phố cũ kỹ với hàng cây cổ thụ trút lá, mặt đường nhựa bóng loáng phản chiếu ánh đèn neon đủ màu, tạo nên một khung cảnh vừa hoa lệ vừa cô độc. Đối với Khang Dương, sự xuất hiện của Minh Hi giống như một liều thuốc độc nhưng cũng là phao cứu sinh duy nhất của anh giữa dòng nước xiết.

Sau buổi gặp gỡ đầu tiên đầy xáo trộn ấy, Khang Dương không lập tức vồ vập. Mười năm lăn lộn trong giới kiến trúc, thiết kế hàng trăm công trình từ nền móng đến khi hoàn thiện đã dạy anh một điều: những thứ càng quan trọng, càng phải kiên nhẫn. Huống hồ, tâm hồn của Minh Hi lúc này chẳng khác nào một công trình bị bỏ hoang lâu ngày, rêu phong và đầy rẫy những vết nứt, nếu anh dùng sức quá mạnh, nó sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Căn hộ tầng thượng của Khang Dương nằm ở một tòa cao ốc cao cấp, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ thành phố. Thế nhưng, không gian bên trong lại vô cùng tối giản, nếu không muốn nói là lạnh lẽo. Anh đứng trong bếp, nhìn túi thuốc mà y tá ở phòng khám "Lặng" đã đưa cho. Trên mặt túi có dán một tờ giấy nhỏ, ghi chú thời gian uống bằng nét chữ thanh mảnh của cậu.

Anh đưa ngón tay cái vuốt nhẹ lên những nét chữ ấy, cảm giác như đang chạm vào một phần ký ức đã bị đóng băng bấy lâu.

Tối hôm đó, Khang Dương lần đầu tiên sau nhiều tháng không dùng đến rượu để cưỡng ép bản thân vào giấc ngủ. Anh uống viên thuốc hỗ trợ mà cậu kê, nằm trên chiếc giường rộng lớn và nhìn lên trần nhà. Trong bóng tối, anh bỗng nhớ về mùa hè của năm năm trước.

Năm đó, Nam Dương không mưa nhiều như bây giờ. Năm đó, anh và cậu vẫn còn là hai chàng trai trẻ mang theo hoài bão rực cháy. Khang Dương khi ấy là sinh viên năm cuối khoa Kiến trúc, đầy kiêu ngạo và hoang dã. Còn Minh Hi, cậu sinh viên ngành Y với đôi mắt sáng như sao, luôn chạy theo sau anh với một bình nước lọc và nụ cười rạng rỡ.

"Dương ơi, anh đừng thức đêm vẽ nữa, mắt anh đỏ hết rồi kìa."

Tiếng gọi trong trẻo ấy như vẫn còn văng vẳng bên tai. Khang Dương trở mình, hơi thở trở nên nặng nề. Anh nhớ mình đã từng vô tâm thế nào, đã từng vì cái gọi là "sự nghiệp tương lai" mà gạt bỏ những quan tâm nhỏ nhặt của cậu sang một bên. Đỉnh điểm của sự rạn nứt là khi anh quyết định nhận học bổng đi tu nghiệp tại nước ngoài mà không hề bàn bạc trước với cậu. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, cậu sẽ luôn ở đó chờ anh.

Nhưng anh đã lầm. Minh Hi dịu dàng thật đấy, nhưng cậu cũng có lòng tự trọng và sự nhạy cảm của riêng mình. Ngày anh rời đi, cậu không ra sân tiễn. Thứ duy nhất anh nhận được là một tin nhắn ngắn ngủi: "Chúng ta, dừng lại ở đây thôi."

Năm năm qua, Khang Dương đi qua bao nhiêu quốc gia, nhìn ngắm bao nhiêu công trình vĩ đại, nhưng trong lòng anh lúc nào cũng cảm thấy trống rỗng. Anh đã có được sự nghiệp, có được danh tiếng, nhưng anh đã đánh mất đi "ngôi nhà" duy nhất trong tim mình.

Sáng thứ Năm, trời vẫn không ngớt mưa. Khang Dương đến phòng khám sớm hơn lịch hẹn mười lăm phút. Anh không ngồi ở ghế sofa đợi như lần trước mà đứng ngoài hiên, che ô, nhìn những bông hoa nhài bị mưa vùi dập đến tả tơi.

Cánh cửa gỗ sồi kẽo kẹt mở ra. Minh Hi bước ra ngoài, có lẽ là định đi lấy một bưu kiện gì đó ở hòm thư trước cổng. Cậu hôm nay mặc một chiếc áo len màu xanh rêu, quàng thêm chiếc khăn xám, trông càng thêm nhỏ bé trong làn mưa.

Thấy Khang Dương, Minh Hi thoáng khựng lại. Cậu không ngờ anh lại đến sớm như vậy.

"Chào bác sĩ Minh Hi." – Khang Dương chủ động lên tiếng, giọng anh trầm thấp, hòa vào tiếng mưa.

Minh Hi gật đầu nhẹ, cố giữ vẻ mặt bình thản: "Chào anh. Anh vào trong ngồi đi, ngoài này lạnh."

Cậu đi lướt qua anh để ra hòm thư. Khang Dương nhìn theo bóng lưng mỏng manh ấy, bỗng nhiên nảy sinh một ý nghĩ bồng bột. Anh bước tới, đưa chiếc ô lớn của mình che lên đầu cậu, chắn đi những hạt mưa đang tạt vào mặt Minh Hi.

Minh Hi giật mình, cậu đứng khựng lại dưới tán ô của anh. Khoảng cách giữa hai người lúc này rất gần, gần đến mức cậu có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhạt nhòa xen lẫn mùi nước hoa nam tính trên người anh.

"Tôi tự làm được." – Minh Hi hơi né tránh, tay đưa lên giữ lấy vành khăn quàng cổ.

"Mưa lớn, em sẽ bị ướt." – Khang Dương không lùi lại, anh kiên trì giữ ô, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cậu như muốn tìm kiếm một tia dao động.

Minh Hi không nói gì nữa, cậu nhanh chóng lấy thư rồi quay trở vào trong. Khang Dương lặng lẽ đi theo sau, bảo vệ cậu khỏi từng giọt mưa nhỏ nhất. Khi vào đến sảnh, anh xếp ô lại, để nó sang một góc.

"Hôm nay tâm trạng anh thế nào?" – Minh Hi ngồi vào bàn làm việc, mở hồ sơ, đi thẳng vào vấn đề chuyên môn như một cách để dựng lên rào chắn.

Khang Dương ngồi đối diện cậu, anh thả lỏng cơ thể, đôi tay đan vào nhau đặt trên đùi.

"Tốt hơn một chút. Cảm ơn thuốc của em, anh đã ngủ được vài tiếng không mộng mị."

"Đó là tác dụng của thuốc, nhưng anh không nên quá phụ thuộc." – Minh Hi vừa nói vừa ghi chép – "Anh có cảm thấy bớt lo âu về dự án Nam Dương Central chưa?"

Khang Dương nhìn chăm chú vào những đầu ngón tay của Minh Hi khi cậu xoay bút.

"Nói thật là chưa. Nhưng từ khi gặp lại em, những lo âu về công việc bỗng nhiên trở nên... nhỏ bé hơn một chút. Thay vào đó, anh lo lắng về điều khác."

Minh Hi dừng bút, cậu ngước nhìn anh, đôi mắt trong veo ấy thoáng hiện vẻ cảnh giác: "Anh lo lắng điều gì?"

"Anh lo lắng không biết bác sĩ của anh có đang chăm sóc tốt cho chính mình không. Em gầy quá, Minh Hi."

Căn phòng bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến nghẹt thở. Tiếng mưa đập vào cửa kính "lộp độp" càng làm rõ thêm sự tĩnh lặng bên trong. Minh Hi khẽ mím môi, cậu quay mặt đi chỗ khác, giả vờ xem lại một bảng biểu nào đó.

"Đây là buổi tư vấn tâm lý cho anh, không phải cho tôi. Anh Dương, tôi nhắc lại, nếu anh không thể tách bạch giữa tình cảm cá nhân và việc điều trị, tôi sẽ buộc phải dừng ca này."

Giọng nói của cậu mang theo sự run rẩy rất nhẹ mà chỉ những người quan sát cực kỳ tinh tế mới nhận ra. Khang Dương biết mình đã chạm đến một dây thần kinh nhạy cảm của cậu. Anh thở dài, giọng dịu xuống, mang theo sự sủng ái và chiều chuộng không hề che giấu:

"Được rồi, anh xin lỗi. Anh sẽ ngoan ngoãn làm bệnh nhân của em. Vậy bác sĩ, hôm nay chúng ta điều trị bằng phương pháp gì đây?"

Minh Hi hít một hơi sâu để lấy lại sự bình tĩnh. Cậu lấy từ trong ngăn kéo ra một bộ thẻ màu sắc và một vài tập giấy trắng.

"Hôm nay chúng ta sẽ thực hiện liệu pháp hội họa. Tôi muốn anh vẽ lại những gì anh cảm thấy khiến anh thấy bình yên nhất. Không cần đúng quy chuẩn kiến trúc, không cần tỷ lệ, chỉ cần cảm xúc thôi."

Khang Dương cầm lấy cây bút chì. Một kiến trúc sư hàng đầu như anh, việc vẽ vời vốn dĩ là bản năng. Nhưng khi đối diện với trang giấy trắng và sự giám sát của Minh Hi, anh bỗng thấy lúng túng. Anh nhìn cậu, rồi nhìn ra cửa sổ.

Mười lăm phút trôi qua, Khang Dương bắt đầu di chuyển bút. Minh Hi ngồi đó, lặng lẽ quan sát anh. Cậu thấy những đường nét anh vẽ rất chậm, rất tỉ mỉ. Ánh mắt anh lúc vẽ không hề có sự sắc sảo, lạnh lùng thường ngày, mà lại mang theo một vẻ hoài niệm đau xót.

Khi Khang Dương xoay tờ giấy lại, Minh Hi bỗng thấy tim mình hẫng đi một nhịp.

Trên giấy không phải là một cao ốc chọc trời, cũng không phải là một công trình vĩ đại nào. Đó là một gian bếp nhỏ, cũ kỹ, có một chiếc bàn gỗ tròn và một bình hoa nhài đặt bên cửa sổ. Những đường nét mộc mạc nhưng sống động đến kỳ lạ.

Đó là căn phòng trọ đầu tiên họ cùng nhau thuê hồi sinh viên. Căn phòng mà mỗi khi mưa về, mái tôn lại kêu rầm rầm, và họ sẽ cùng nhau ngồi bên chiếc bàn gỗ ấy, ăn mì tôm và mơ về một tương lai tươi sáng.

"Anh nói là anh thấy bình yên nhất ở đây sao?" – Minh Hi hỏi, giọng cậu nhỏ đi, gần như là một lời thì thầm.

"Phải." – Khang Dương nhìn thẳng vào cậu – "Suốt năm năm qua, dù ở trong những khách sạn năm sao hay những căn hộ triệu đô, anh chưa bao giờ tìm lại được cảm giác bình yên như ở trong căn phòng rách nát đó. Vì ở đó... có em."

Minh Hi đột ngột đứng dậy, cậu thu dọn những tờ giấy trên bàn một cách vội vã, làm rơi cả cây bút xuống sàn.

"Buổi tư vấn hôm nay kết thúc sớm. Tôi có việc bận."

"Minh Hi!" – Khang Dương cũng đứng dậy, anh vòng qua bàn, nắm lấy cổ tay cậu.

Cổ tay cậu nhỏ đến mức anh có thể bao trọn bằng một bàn tay. Cậu hơi vùng vẫy nhưng anh không buông, nhưng cũng không dùng sức quá mạnh để làm cậu đau.

"Em đừng trốn chạy nữa. Em nhìn anh đi, Minh Hi. Năm năm rồi, chúng ta đều đã trưởng thành, nhưng những vết thương này không tự lành được nếu chúng ta cứ giả vờ như nó không tồn tại."

Minh Hi dừng lại, cậu ngước nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng không có nước mắt chảy ra. Sự nhạy cảm và khép kín của cậu lúc này bộc phát thành một nỗi uất nghẹn:

"Anh thì biết gì về vết thương? Anh đi tu nghiệp, anh có sự nghiệp, anh có tất cả. Còn tôi? Anh có biết cảm giác mỗi ngày tỉnh dậy trong căn phòng đó, nhìn đâu cũng thấy hình bóng anh, nghe đâu cũng thấy tiếng anh, nhưng lại chẳng có ai trả lời không? Anh có biết tôi đã phải học cách trở thành bác sĩ tâm lý để tự chữa trị cho chính mình trước khi chữa cho người khác không?"

Khang Dương lặng người. Trái tim anh như bị ai đó dùng dao cứa vào từng nhát một. Anh không biết. Anh thật sự đã quá ích kỷ khi nghĩ rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.

"Anh xin lỗi... Minh Hi, anh thật sự xin lỗi."

Anh buông tay cậu ra, nhưng lại tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách. Anh không ôm cậu, vì anh biết cậu sẽ bài xích. Anh chỉ đứng đó, như một ngọn núi vững chãi muốn che chắn cho cậu khỏi những cơn bão lòng.

"Cho anh một cơ hội, được không? Không phải với tư cách là người yêu cũ, mà là một bệnh nhân cần em cứu giúp. Hoặc đơn giản hơn, hãy để anh được là người che ô cho em trong những ngày mưa ở Nam Dương này."

Minh Hi lùi lại một bước, cậu đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt chưa kịp rơi. Cậu lấy lại vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp, nhưng trong đôi mắt ấy đã có một vệt xước không thể xóa nhòa.

"Anh về đi. Thứ Năm tuần sau đúng giờ hãy đến."

Nói rồi, cậu quay lưng đi vào căn phòng nghỉ phía sau, đóng cửa lại.

Khang Dương đứng một mình trong phòng tư vấn vắng lặng. Mùi hương gỗ đàn hương vẫn còn đó, nhưng không gian dường như càng thêm buồn bã. Anh cúi xuống, nhặt cây bút chì mà cậu làm rơi, cẩn thận đặt lên bàn.

Anh bước ra khỏi phòng khám, trời vẫn mưa. Anh không lên xe ngay mà đi bộ dọc theo con phố nhỏ. Những giọt mưa thấm vào áo, lạnh ngắt. Khang Dương khẽ mỉm cười, một nụ cười đượm vẻ cay đắng nhưng cũng đầy kiên định.

Ít nhất hôm nay, cậu đã chịu nói ra nỗi đau của mình. Mặt hồ phẳng lặng đã bắt đầu có sóng. Và anh sẽ là người dùng tất cả sự kiên trì của mình để xoa dịu những con sóng ấy, cho đến khi mặt hồ lại hiền hòa như xưa.

Tối hôm đó, tại căn hộ tầng thượng, Khang Dương không vẽ bản vẽ kiến trúc. Anh lấy một tờ giấy trắng, phác họa lại dáng vẻ Minh Hi đứng dưới tán ô của mình. Dưới bức tranh, anh viết một dòng chữ nhỏ:

"Ánh lửa không bao giờ tắt hẳn, nó chỉ chờ một cơn gió đúng lúc để bùng lên lần nữa."

Thành phố Nam Dương vẫn mưa, nhưng trong một góc phố nào đó, có hai tâm hồn đang bắt đầu tìm cách kết nối lại những mảnh vỡ của chính mình. Sự liên kết giữa họ, dù đau đớn, nhưng lại bền chặt hơn bất cứ khối bê tông cốt thép nào mà anh từng xây dựng.