MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 3: VỊ NGỌT GIỮA NHỮNG NGÀY GIÔNG BÃO

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 3: VỊ NGỌT GIỮA NHỮNG NGÀY GIÔNG BÃO

2,382 từ

Cơn mưa ở Nam Dương dường như chẳng bao giờ biết mệt mỏi. Nó cứ rả rích từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya, khiến bầu không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi đất ẩm và hơi nước lạnh lẽo. Đối với Minh Hi, những ngày mưa vốn dĩ là thời điểm cậu cảm thấy bình yên nhất, vì khi đó người ta thường có xu hướng thu mình lại, và cậu cũng vậy. Nhưng kể từ khi Khang Dương xuất hiện, sự bình yên ấy đã bị xáo trộn bởi một thứ cảm xúc vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến mức khiến cậu đau lòng.

Sau buổi tư vấn đầy sóng gió lần trước, Minh Hi đã cố gắng vùi đầu vào công việc. Cậu nhận thêm nhiều bệnh nhân hơn, đọc thêm nhiều tài liệu nghiên cứu về chấn thương tâm lý, hy vọng rằng sự bận rộn sẽ là bức tường ngăn cách mình khỏi những suy nghĩ về người đàn ông ấy. Thế nhưng, cậu lại quên mất một điều: Khang Dương không còn là chàng sinh viên bộc chộp của năm năm trước. Người đàn ông này hiện tại sở hữu một sự kiên nhẫn đáng sợ, thứ sự kiên nhẫn được rèn giũa qua hàng ngàn giờ giám sát các công trình bền bỉ với thời gian.

Sáng thứ Hai, một tuần trước buổi hẹn tiếp theo.

Minh Hi đến phòng khám "Lặng" vào lúc bảy giờ sáng. Khi cậu vừa định đẩy cánh cửa gỗ quen thuộc, cậu bỗng khựng lại. Trên tay nắm cửa có treo một túi giấy nhỏ màu nâu, bên trên in logo của một tiệm bánh thủ công nằm ở tít phía bên kia thành phố – nơi mà ngày xưa cậu và anh thường hay ghé qua mỗi khi có dịp kỷ niệm.

Bên trong túi là hai chiếc bánh sừng bò còn hơi ấm và một bình giữ nhiệt chứa sữa đậu nành nóng, ít đường – đúng vị mà Minh Hi thích nhất. Không có tên người gửi, cũng không có lời nhắn, nhưng mùi hương dịu nhẹ ấy đủ để cậu biết chủ nhân của nó là ai.

Cậu thở dài, định bụng sẽ mang bỏ vào thùng rác, nhưng hơi ấm lan tỏa từ bình sữa khiến đôi bàn tay đang lạnh cóng của cậu chần chừ. Cuối cùng, Minh Hi vẫn mang chúng vào trong. Cậu ngồi ở bàn làm việc, nhìn hai chiếc bánh sừng bò, lòng chợt dâng lên một cảm giác phức tạp.

Khang Dương đang dùng cách này để xâm nhập vào cuộc sống của cậu sao? Không ồn ào, không ép buộc, mà chỉ thầm lặng như cơn mưa ngoài kia, cứ thấm dần, thấm dần vào từng kẽ hở của cuộc đời cậu.

Về phía Khang Dương, anh đang phải đối mặt với một cơn bão lớn tại văn phòng kiến trúc. Dự án Nam Dương Central gặp trục trặc về địa chất, buộc anh phải thay đổi toàn bộ thiết kế móng của tòa tháp chính. Áp lực từ phía chủ đầu tư, sự mệt mỏi từ những đêm thức trắng khiến gương mặt anh trở nên hốc hác, đôi mắt hằn lên những tia máu.

Mọi người trong văn phòng đều nín thở khi bước qua phòng sếp. Khang Dương lúc này giống như một ngọn núi lửa đang kìm nén, chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng có thể bùng phát. Thế nhưng, cứ đến đúng mười giờ sáng và bốn giờ chiều, anh lại dừng mọi công việc, tự tay pha một tách trà gừng, nhìn về phía bản đồ thành phố, nơi có con phố nhỏ của phòng khám "Lặng".

"Sếp, anh nên nghỉ ngơi một chút. Anh đã làm việc liên tục 18 tiếng rồi." – Cậu trợ lý lo lắng nói.

Khang Dương không ngẩng đầu, tay vẫn di chuyển chuột trên bản vẽ 3D: "Cậu cứ về trước đi. Tôi cần xong bản sửa đổi này trước buổi hẹn chiều nay."

"Nhưng chiều nay anh có lịch hẹn ở phòng khám tâm lý mà?"

Bàn tay Khang Dương khựng lại. Đúng vậy, chiều nay là buổi tư vấn thứ ba. Anh nhìn đồng hồ, đã hai giờ chiều. Sự kiệt sức khiến đầu óc anh hơi choáng váng, nhưng ý nghĩ sắp được gặp Minh Hi lại như một liều adrenaline kích thích hệ thần kinh.

Anh đứng dậy, vơ lấy chiếc áo khoác. "Tôi đi bây giờ đây. Mọi việc còn lại để mai giải quyết."

Khi Khang Dương bước vào phòng khám, Minh Hi đang đứng bên kệ sách. Vừa nhìn thấy anh, đôi lông mày của cậu khẽ nhíu lại. Khang Dương trông rất tệ. Bộ vest anh mặc có chút nhăn nhúm, râu quai nón lún phún chưa kịp cạo, và quan trọng nhất là khí chất mệt mỏi bao trùm lấy anh.

"Anh không khỏe sao?" – Minh Hi buột miệng hỏi, giọng điệu có chút lo lắng mà chính cậu cũng không nhận ra.

Khang Dương ngồi phịch xuống ghế sofa, anh nhắm mắt lại, thở ra một hơi dài: "Hơi đau đầu một chút. Công việc có chút rắc rối."

Minh Hi đứng yên tại chỗ một lúc, sau đó cậu không ngồi vào bàn làm việc như mọi khi. Cậu đi về phía góc phòng, lấy một chai tinh dầu oải hương và một bát nước ấm.

"Hôm nay chúng ta sẽ không nói chuyện nhiều." – Minh Hi nói, giọng cậu dịu lại – "Anh nằm xuống sofa đi."

Khang Dương mở mắt, ngạc nhiên nhìn cậu: "Hửm?"

"Đây cũng là một phần của liệu pháp. Anh đang bị căng thẳng thần kinh mức độ nặng. Nếu không thả lỏng, thuốc nào cũng vô dụng." – Minh Hi giải thích, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm đạm thường ngày.

Khang Dương nghe lời nằm xuống. Chiếc sofa nhung mềm mại bao bọc lấy cơ thể cao lớn của anh. Minh Hi kéo một chiếc ghế nhỏ lại gần, cậu nhúng một chiếc khăn trắng vào nước ấm pha tinh dầu, vắt khô, rồi nhẹ nhàng đắp lên mắt anh.

Cảm giác ấm áp và mùi hương oải hương thanh khiết ngay lập tức xoa dịu cơn đau nhức nhối ở thái dương Khang Dương. Trong bóng tối dưới lớp khăn, các giác quan khác của anh trở nên nhạy bén hơn. Anh nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng của Minh Hi, nghe thấy tiếng sột soạt của lớp áo blouse khi cậu di chuyển.

Bỗng nhiên, anh cảm thấy những ngón tay thon dài, mát lạnh của Minh Hi chạm vào hai bên thái dương mình. Cậu bắt đầu xoa bóp một cách chậm rãi, kỹ thuật điêu luyện của một bác sĩ khiến các huyệt đạo bị tắc nghẽn của anh dần giãn ra.

"Em... em vẫn nhớ anh hay bị đau đầu sau khi thức đêm sao?" – Khang Dương khàn giọng hỏi.

Đôi tay Minh Hi khựng lại một giây, rồi lại tiếp tục nhịp điệu đều đặn. Cậu không trả lời câu hỏi của anh, chỉ nói khẽ: "Anh im lặng đi. Đừng suy nghĩ gì cả."

Khang Dương mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện hiếm hoi. Anh cảm nhận được sự dịu dàng này, dù cậu đang cố gắng che đậy nó dưới danh nghĩa công việc. Minh Hi của anh vẫn vậy, luôn ấm áp và quan tâm đến người khác theo cách lặng lẽ nhất.

Anh nằm đó, tận hưởng sự chăm sóc của cậu. Những ngón tay của Minh Hi di chuyển từ thái dương xuống vùng trán, rồi nhẹ nhàng vuốt dọc theo đường chân tóc của anh. Cảm giác này bình yên đến mức Khang Dương cảm thấy mình như một con thuyền sau bao ngày lênh đênh trên biển cả đầy bão tố, cuối cùng cũng tìm được một bến cảng lặng sóng để neo đậu.

Dần dần, nhịp thở của Khang Dương trở nên đều đặn hơn. Anh đã ngủ thiếp đi vì quá mệt mỏi.

Minh Hi dừng tay khi nhận ra người đàn ông kia đã chìm vào giấc ngủ sâu. Cậu từ từ gỡ chiếc khăn trên mắt anh ra. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cậu nhìn kỹ gương mặt của Khang Dương. Những nếp nhăn nơi khóe mắt, sự khắc khổ hiện rõ trên vầng trán... Năm năm qua, anh rốt cuộc đã sống như thế nào? Anh nói anh không buông bỏ được cậu, vậy tại sao ngày đó anh lại đi mà không một lời từ biệt?

Nỗi đau quá khứ và sự xót xa thực tại đan xen vào nhau, khiến Minh Hi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cậu đưa tay ra, định chạm vào gò má hốc hác của anh, nhưng khi chỉ còn cách vài milimet, cậu lại rụt tay về.

Cậu không được phép. Cậu đã vất vả lắm mới khâu vá được trái tim mình, cậu không thể để bản thân rơi vào vòng xoáy đó một lần nữa.

Minh Hi đứng dậy, lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người Khang Dương. Cậu đi về phía cửa sổ, nhìn ra màn đêm của thành phố Nam Dương. Những ánh đèn lấp lánh như những giọt nước mắt của đô thị.

Cậu nhớ lại túi đồ ăn sáng mà mình đã nhận được liên tiếp ba ngày qua. Khang Dương vẫn luôn như vậy, thích dùng những hành động thực tế để thể hiện tình cảm. Nhưng anh có biết, cái mà Minh Hi cần năm xưa không phải là sự thành đạt hay những món đồ đắt tiền, mà chỉ là sự hiện diện của anh khi cậu cảm thấy cô độc nhất?

Tiếng mưa vẫn rơi đều đều. Trong phòng khám tĩnh lặng, hơi thở của Khang Dương trở thành âm thanh duy nhất kết nối hai con người.

Khoảng hai tiếng sau, Khang Dương giật mình tỉnh dậy. Anh ngơ ngác nhìn xung quanh, mất vài giây mới nhận ra mình đang ở đâu. Trên bàn làm việc, Minh Hi vẫn đang chăm chú viết gì đó dưới ánh đèn bàn.

"Anh tỉnh rồi à?" – Minh Hi không ngẩng đầu, hỏi khẽ.

Khang Dương ngồi dậy, chiếc chăn trượt xuống đùi. Anh cảm thấy đầu óc nhẹ nhõm đến lạ thường. Cơn đau đầu đã biến mất, thay vào đó là một sự sảng khoái mà thuốc ngủ không bao giờ mang lại được.

"Anh ngủ quên mất. Xin lỗi em, làm tốn thời gian của phòng khám rồi."

"Không sao. Đôi khi giấc ngủ là liều thuốc tốt nhất." – Minh Hi đóng cuốn sổ lại, cậu lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ, đẩy về phía anh – "Cầm lấy đi."

Khang Dương mở hộp ra. Bên trong là một loại trà thảo mộc sấy khô và một chiếc túi thơm mùi gỗ tuyết tùng.

"Trà này giúp an thần, tối về anh hãy pha uống. Còn túi thơm thì để ở đầu giường hoặc trong văn phòng làm việc. Mùi gỗ sẽ giúp anh giữ bình tĩnh khi gặp áp lực."

Khang Dương cầm chiếc túi thơm, áp vào mũi ngửi. Mùi gỗ trầm mặc, mạnh mẽ nhưng lại có chút thanh thoát, rất giống với hơi thở của Minh Hi lúc này. Lòng anh bỗng thấy ấm áp đến lạ lùng.

"Cảm ơn em, Minh Hi. Anh sẽ trân trọng nó."

Anh đứng dậy, nhìn cậu một hồi lâu rồi mới nói tiếp: "Bánh sừng bò sáng nay... em có ăn hết không?"

Minh Hi hơi khựng lại, cậu cúi xuống thu xếp hồ sơ để tránh ánh mắt của anh: "Bánh hơi khô, sữa thì hơi nhạt. Lần sau anh đừng phí công nữa."

Khang Dương không hề giận, ngược lại anh khẽ cười. Anh biết cậu đang nói dối. Nếu cậu thực sự ghét, cậu đã vứt nó đi ngay lập tức hoặc nói với anh một cách gay gắt hơn. Cách trả lời này của Minh Hi, thực chất là một sự dung túng thầm lặng.

"Anh biết rồi. Lần sau anh sẽ tìm tiệm bánh ngon hơn, sữa sẽ dặn họ cho thêm chút mật ong."

"Anh..." – Minh Hi định ngẩng lên cãi lại, nhưng lại chạm phải ánh mắt đầy sủng ái và kiên định của Khang Dương. Cậu bỗng thấy bối rối, chỉ biết hừ nhẹ một tiếng: "Tùy anh."

Khang Dương rời khỏi phòng khám với tâm trạng hoàn toàn khác so với lúc đến. Dù ngoài trời vẫn mưa, dù dự án Nam Dương Central vẫn còn đống rắc rối chờ giải quyết, nhưng anh cảm thấy mình đã có thêm sức mạnh.

Anh lên xe, đặt chiếc túi thơm của Minh Hi vào ngăn cạnh tay lái. Mùi hương của nó lan tỏa khắp không gian chật hẹp, khiến anh cảm thấy như thể cậu đang ngồi ngay bên cạnh mình.

Khang Dương cầm điện thoại lên, gọi cho trợ lý: "Bản vẽ sửa đổi móng sẽ có vào sáng mai. Bảo bên thi công chuẩn bị sẵn sàng. Và nữa... tìm cho tôi địa chỉ những tiệm bánh ngọt thủ công tốt nhất ở đô thị Nam Dương này."

Ở bên kia đầu dây, cậu trợ lý ngẩn người, không hiểu tại sao vị sếp vốn dĩ khó tính và cuồng công việc của mình bỗng nhiên lại quan tâm đến bánh ngọt. Nhưng Khang Dương không giải thích, anh tắt máy, nhìn về phía ô cửa sổ sáng đèn trên tầng hai của phòng khám "Lặng".

Anh biết, hành trình chữa lành cho Minh Hi và cho chính mình vẫn còn rất dài. Những vết xước trên mặt hồ phẳng lặng sẽ không biến mất ngay lập tức, nhưng nếu anh cứ kiên trì tưới mát nó bằng sự chân thành, chắc chắn sẽ có ngày mặt hồ ấy lại soi bóng hai người họ, bình yên và trọn vẹn.

Đêm đó, trong căn hộ tầng thượng, Khang Dương pha một tách trà thảo mộc. Vị trà thanh đắng ở đầu lưỡi nhưng lại để lại vị ngọt hậu nơi cổ họng. Anh nhìn bản vẽ kiến trúc, lần đầu tiên trong nhiều năm, anh không thấy nó khô khốc. Anh thấy trong những đường nét ấy, có bóng dáng của một tương lai mà anh sẽ lại được nắm tay Minh Hi, đi dưới nắng vàng của Nam Dương, chứ không phải là những cơn mưa phùn lạnh lẽo này nữa.