MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 4: KHI BỨC TƯỜNG SỤP ĐỔ

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 4: KHI BỨC TƯỜNG SỤP ĐỔ

2,342 từ

Những ngày tiếp theo ở đô thị Nam Dương, mưa bắt đầu nặng hạt hơn. Những cơn gió rít qua các khe cửa của những tòa nhà cao tầng, tạo nên âm thanh u uất như tiếng thở dài của một người mang nhiều tâm sự. Tại phòng khám "Lặng", Minh Hi vẫn duy trì nhịp sống đều đặn của mình, nhưng trong thâm tâm cậu, sự tĩnh lặng vốn có đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.

Sự hiện diện của Khang Dương không còn chỉ gói gọn trong những buổi trị liệu định kỳ. Anh xuất hiện một cách lặng lẽ nhưng dày đặc qua những chiếc túi giấy đựng bánh ngọt treo trên cửa, qua những tin nhắn ngắn gọn nhắc nhở cậu mặc ấm khi gió mùa về, và qua cả mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất đâu đó quanh quầy lễ tân. Khang Dương đang dùng chính sự kiên trì của một kiến trúc sư để "tái cấu trúc" lại thế giới của Minh Hi – nơi mà cậu từng thề rằng sẽ không bao giờ để ai bước vào nữa.

Chiều thứ Năm, bầu trời tối sầm lại dù chỉ mới hơn bốn giờ chiều.

Minh Hi vừa kết thúc một ca tư vấn khó khăn cho một bệnh nhân có xu hướng bạo lực do sang chấn tâm lý. Người đàn ông này tên là Hùng, một người lao động tự do đang phải đối mặt với áp lực nợ nần và sự đổ vỡ gia đình. Trong suốt buổi trò chuyện, Hùng luôn biểu hiện sự mất kiểm soát, đôi mắt vằn tia máu và đôi bàn tay thô ráp liên tục siết chặt.

Khi Minh Hi đang tiễn bệnh nhân ra cửa, bỗng nhiên điện thoại của Hùng vang lên. Có vẻ là một cuộc gọi đòi nợ. Những lời chửi bới từ đầu dây bên kia như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng. Hùng gầm lên một tiếng, ném mạnh chiếc điện thoại xuống sàn nhà gạch men, vỡ tan tành.

"Tất cả là tại các người! Lũ bác sĩ các người chỉ biết nói đạo lý suông! Các người có hiểu cảm giác của tôi không?"

Hùng bắt đầu mất kiểm soát, gã vơ lấy chiếc bình hoa bằng gốm trên kệ sách của Minh Hi, giơ cao định ném. Cô y tá trẻ ở quầy lễ tân hét lên một tiếng thất thanh rồi chạy ra ngoài kêu cứu.

Minh Hi đứng đó, dù tim đập thình thịch nhưng cậu vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh của một bác sĩ tâm lý. Cậu lùi lại một bước, đưa hai tay ra phía trước như một cử chỉ xoa dịu:

"Anh Hùng, hãy bình tĩnh lại. Anh đang bị kích động, hãy hít thở sâu..."

"Câm mồm!" – Hùng gào lên, gương mặt biến dạng vì giận dữ. Gã tiến tới, đẩy mạnh khiến Minh Hi ngã sầm vào kệ sách. Những cuốn tài liệu rơi xuống đại, bụi phủ mờ trong không khí.

Trong lúc Hùng định lao tới túm lấy cổ áo Minh Hi, cánh cửa gỗ của phòng khám bị đẩy mạnh ra. Một bóng đen lao vào với tốc độ cực nhanh.

Trước khi nắm đấm của gã bệnh nhân kịp chạm vào người Minh Hi, Khang Dương đã đứng chắn phía trước. Anh dùng một tay gạt phăng cánh tay của Hùng, tay kia vòng ra sau ôm lấy eo Minh Hi, kéo cậu ra khỏi vùng nguy hiểm.

"Mày là thằng nào? Tránh ra!" – Hùng điên cuồng lao vào.

Khang Dương không nói một lời, ánh mắt anh lúc này lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi dao. Khác hẳn với vẻ mệt mỏi hay sủng ái khi đối diện với Minh Hi, Khang Dương của thực tại là một người đàn ông trưởng thành đầy bản lĩnh và sức mạnh. Anh khéo léo tránh né cú lao người của đối phương, sau đó dùng một thế võ khóa tay, ép chặt gã đàn ông lực lưỡng xuống mặt sàn.

"Dừng lại ngay, hoặc tôi sẽ không nương tay!" – Giọng nói của Khang Dương trầm thấp, chứa đựng một uy lực khiến người khác phải rùng mình.

Cùng lúc đó, bảo vệ tòa nhà và cảnh sát khu vực cũng kịp thời có mặt sau tiếng tri hô của cô y tá. Họ nhanh chóng khống chế Hùng và đưa gã đi.

Sự hỗn loạn qua đi, phòng khám trở lại với vẻ tĩnh lặng, nhưng đó là một sự tĩnh lặng hoang tàn. Những mảnh gốm vỡ văng tung tóe trên sàn, sách vở nằm ngổn ngang.

Khang Dương buông tay ra, anh lập tức xoay người lại, nắm lấy hai bả vai của Minh Hi, đôi mắt tràn ngập vẻ lo lắng và sợ hãi – một nỗi sợ mà ngay cả khi dự án nghìn tỷ bị đe dọa anh cũng chưa từng thể hiện.

"Em có sao không? Có bị thương ở đâu không? Hắn ta đã chạm vào em chưa?"

Minh Hi vẫn còn hơi bàng hoàng. Cậu nhìn Khang Dương, thấy trên mu bàn tay anh có một vết cắt nhỏ do mảnh gốm văng trúng, máu đang rỉ ra. Cậu hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh lại nhịp tim đang loạn nhịp.

"Tôi không sao... Cảm ơn anh." – Giọng cậu vẫn còn chút run rẩy.

Khang Dương thở phào một tiếng, bỗng nhiên anh không kìm chế được mà kéo cậu vào lòng, ôm thật chặt. Anh vùi đầu vào hõm cổ của cậu, hơi thở dồn dập:

"Anh xin lỗi... Anh đến muộn. Nếu lúc nãy anh không ở gần đây, nếu anh không nghe thấy tiếng hét..."

Cơ thể Minh Hi cứng đờ. Đã bao lâu rồi cậu không nằm trong vòng tay này? Mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn bao vây lấy cậu, hơi ấm từ lồng ngực vững chãi của Khang Dương xuyên qua lớp áo blouse mỏng, chạm đến trái tim đang lạnh lẽo của cậu.

Minh Hi định đẩy anh ra theo bản năng, nhưng khi cảm nhận được sự run rẩy từ đôi bàn tay đang siết chặt mình của Khang Dương, cậu bỗng khựng lại. Người đàn ông này đang thực sự sợ hãi. Anh sợ mất cậu.

"Anh Dương... buông tôi ra, người ta nhìn thấy..." – Minh Hi nói khẽ, tay cậu đặt lên ngực anh, nhưng không phải để đẩy đi mà là để giữ một khoảng cách an toàn.

Khang Dương bừng tỉnh, anh từ từ nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không rời đi mà dắt cậu ngồi xuống ghế sofa. Anh quỳ một gối dưới sàn, bắt đầu kiểm tra chân và tay cậu để đảm bảo không có vết bầm tím nào.

"Đừng cử động, để anh xem."

"Tôi thật sự không sao mà." – Minh Hi cúi đầu nhìn anh, ánh mắt cậu trở nên phức tạp – "Tay anh chảy máu rồi kìa."

Khang Dương lúc này mới nhìn xuống vết thương trên tay mình, anh cười nhạt như không quan tâm: "Vết nhỏ thôi. Em vào trong lấy bông băng đi, anh dọn dẹp chỗ này một chút."

"Để tôi làm." – Minh Hi đứng dậy, cậu đi vào phòng trong lấy hộp sơ cứu.

Khi cậu trở ra, Khang Dương đã thu dọn xong những mảnh gốm lớn. Anh đứng giữa đống đổ nát, trông lạc lõng nhưng đầy vẻ bảo hộ. Minh Hi kéo anh ngồi xuống, bắt đầu rửa vết thương cho anh. Cậu làm việc này rất tỉ mỉ, đôi mắt rủ xuống che đi những gợn sóng trong lòng.

"Sao anh lại có mặt ở đây vào lúc này? Hôm nay đâu phải lịch hẹn của anh?" – Minh Hi hỏi, tay bôi thuốc sát trùng cho anh.

Khang Dương nhìn chăm chú vào gương mặt thanh tú của cậu, giọng anh nhẹ nhàng như gió thoảng:

"Anh đi ngang qua, định chỉ đứng nhìn từ xa một chút rồi đi. Nhưng anh thấy xe cảnh sát và nghe tiếng hét của y tá. Anh không nghĩ được gì nhiều, chỉ biết phải vào trong ngay lập tức."

Minh Hi im lặng. Cậu băng bó vết thương cho anh xong, nhưng vẫn không buông tay anh ra ngay. Cậu nhìn cái băng gạc trắng trên tay anh, rồi lại nhìn lên đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ của Khang Dương.

"Anh Dương, tại sao anh phải làm đến mức này?"

Khang Dương không né tránh, anh đưa bàn tay không bị thương lên, nhẹ nhàng vuốt nhẹ một lọn tóc rủ xuống trán của Minh Hi.

"Vì anh nợ em một lời xin lỗi kéo dài suốt năm năm. Vì anh nhận ra rằng, dù thành phố này có bao nhiêu tòa nhà cao tầng do anh xây dựng, thì nơi duy nhất anh muốn được ở lại chính là bên cạnh em. Minh Hi, em có thể ghét anh, có thể đẩy anh ra, nhưng xin em đừng ngăn cản anh bảo vệ em."

Bức tường kiên cố mà Minh Hi dày công xây dựng suốt 5 năm qua, trong khoảnh khắc này, dường như đã bị một trận động đất mạnh mẽ làm cho rạn vỡ. Cậu thấy sống mũi mình cay cay. Sự nhạy cảm của cậu vốn dĩ là một món quà trong nghề nghiệp, nhưng lại là một gánh nặng trong tình cảm. Cậu cảm nhận được sự chân thành đến đau đớn trong từng lời nói của anh.

"Anh thật là ngốc..." – Minh Hi nói khẽ, một giọt nước mắt không kìm được mà rơi xuống mu bàn tay của Khang Dương.

Khang Dương hoảng hốt, anh vội vàng dùng ngón tay lau đi giọt lệ ấy cho cậu: "Đừng khóc. Anh xin lỗi, anh lại làm em buồn rồi."

Minh Hi lắc đầu, cậu hít một hơi thật sâu để lấy lại sự tỉnh táo: "Phòng khám hôm nay không thể tiếp tục làm việc được nữa. Tôi phải đóng cửa sớm để dọn dẹp và trấn an nhân viên."

"Để anh giúp em." – Khang Dương đứng dậy, bắt tay vào làm việc ngay lập tức.

Anh cùng cậu nhặt từng cuốn sách, sắp xếp lại kệ gỗ. Khang Dương là một kiến trúc sư, anh có con mắt thẩm mỹ tuyệt vời. Chỉ trong chốc lát, phòng khám không những trở lại trạng thái cũ mà còn có vẻ ngăn nắp và khoa học hơn.

Trời bên ngoài vẫn mưa không dứt, nhưng trong không gian nhỏ của phòng khám "Lặng", bầu không khí đã bớt đi phần lạnh lẽo. Sau khi dọn dẹp xong, Khang Dương nhìn vào chiếc đồng hồ treo tường, đã gần bảy giờ tối.

"Em chưa ăn gì đúng không? Đi ăn với anh nhé? Một bữa tối bình thường thôi, coi như trả ơn anh vừa cứu em." – Anh nửa đùa nửa thật nói.

Minh Hi nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, rồi lại nhìn vào vết thương trên tay anh. Cậu biết nếu mình từ chối lúc này thì thực sự quá tuyệt tình.

"Được rồi. Nhưng để tôi mời, anh là người bị thương mà."

Khang Dương mỉm cười rạng rỡ, đây là lần đầu tiên sau năm năm anh mới thực sự cảm thấy hạnh phúc như thế. Anh giúp cậu mặc áo khoác, che ô đưa cậu ra xe.

Họ đến một quán mì nhỏ nằm sâu trong một con hẻm mà Khang Dương đã dày công tìm kiếm. Quán chỉ có vài chiếc bàn gỗ, ánh sáng ấm cúng, mùi thơm của nước dùng xương hầm tỏa ra ngào ngạt. Không gian này khiến Minh Hi cảm thấy thoải mái hơn là những nhà hàng sang trọng.

Trong bữa ăn, Khang Dương không nhắc gì đến chuyện cũ. Anh kể về những rắc rối hài hước tại văn phòng, về việc anh đã suýt nữa vẽ nhầm một cái cầu thang đi vào... tường khi đang nghĩ về cậu. Minh Hi nghe anh kể, thỉnh thoảng lại khẽ cười. Nụ cười ấy dù rất nhạt, nhưng đối với Khang Dương, nó còn quý giá hơn bất cứ giải thưởng kiến trúc nào.

"Minh Hi này..." – Khang Dương đột nhiên dừng đũa, nhìn cậu – "Căn hộ tầng thượng của anh... có một ban công rộng lắm. Anh đã trồng rất nhiều hoa nhài ở đó, giống như căn phòng cũ của chúng ta ngày xưa. Khi nào em rảnh... em có thể đến xem thử không? Anh thực sự muốn nghe ý kiến của bác sĩ tâm lý về cách sắp xếp không gian sống để chữa lành."

Minh Hi khựng lại. Cậu biết đây là một lời mời vượt quá giới hạn "bác sĩ - bệnh nhân". Cậu nhìn vào đôi mắt đầy mong đợi của anh, rồi lại nhìn xuống bát mì đang bốc khói.

"Để xem đã. Nếu tôi có thời gian."

Dù là một câu trả lời lửng lơ, nhưng Khang Dương biết đó đã là một bước tiến khổng lồ. Anh gật đầu, lòng tràn ngập hy vọng.

Bữa tối kết thúc, Khang Dương đưa Minh Hi về tận cổng căn hộ của cậu. Trước khi xuống xe, Minh Hi quay sang nhìn anh:

"Vết thương nhớ đừng để dính nước. Thứ Năm gặp lại."

"Ngủ ngon nhé, Minh Hi."

Chiếc xe của Khang Dương rời đi, nhưng bóng dáng anh vẫn còn in đậm trong tâm trí Minh Hi. Bước vào căn nhà trống trải, Minh Hi bật đèn, nhìn vào khung ảnh cũ cậu giấu dưới ngăn kéo từ lâu. Trong ảnh, hai chàng trai đang cười rạng rỡ dưới nắng xuân.

Cậu nhận ra, dù cậu có cố gắng chạy trốn bao nhiêu đi chăng nữa, thì Khang Dương vẫn là ánh lửa duy nhất có thể sưởi ấm được tro tàn trong lòng cậu. Sự kiên trì và sủng ái của anh đang từng chút một phá tan lớp băng giá, khiến cậu không thể không tự hỏi: Liệu lần này, gương vỡ có thực sự lại lành?

Đêm đó, ở đô thị Nam Dương, mưa đã ngớt. Một vài ngôi sao le lói hiện ra trên bầu trời, như những tia hy vọng nhỏ nhoi đang bắt đầu nhen nhóm.