2,245 từ
Mưa ở đô thị Nam Dương cuối cùng cũng chịu nhường chỗ cho những ngày hửng nắng, nhưng cái nắng của mùa này không gắt, nó chỉ đủ để làm khô đi những vệt nước đọng trên tán lá và khiến không khí trở nên trong trẻo hơn. Sau sự cố tại phòng khám, một sợi dây liên kết vô hình nhưng chắc chắn đã được nối lại giữa Khang Dương và Minh Hi. Dù Minh Hi vẫn giữ cho mình một khoảng cách nhất định, nhưng sự bài xích lạnh lùng ban đầu đã dần tan biến, thay vào đó là một sự dung túng thầm lặng mà chính cậu cũng không thể lý giải nổi.
Chiều Chủ nhật, Minh Hi đứng trước sảnh tòa cao ốc nơi Khang Dương sinh sống. Cậu mặc một chiếc áo khoác mỏng màu ghi, tay cầm theo một túi nhỏ đựng vài loại trà thảo mộc mới được bạn gửi tặng. Cậu đã tự đấu tranh tâm lý rất nhiều trước khi quyết định nhận lời mời đến thăm căn hộ của anh. Với tư cách là một bác sĩ tâm lý, cậu tự nhủ rằng đây là một buổi "quan sát môi trường sống của bệnh nhân". Nhưng với tư cách là Minh Hi, trái tim cậu lại đập những nhịp bồn chồn khó tả.
Thang máy chạy êm ru lên tầng cao nhất. Cánh cửa mở ra, dẫn thẳng vào một không gian rộng lớn và tĩnh lặng. Khang Dương đã đứng đợi sẵn ở cửa, anh hôm nay không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo thun xám và quần dài sẫm màu, trông gần gũi và nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
"Em đến rồi. Vào đi, anh vừa pha trà xong." – Khang Dương mỉm cười, ánh mắt anh sáng lên khi thấy bóng dáng cậu hiện diện trong không gian riêng tư của mình.
Minh Hi bước vào trong, và ngay lập tức, hơi thở của cậu khựng lại một nhịp.
Căn hộ tầng thượng của một kiến trúc sư hàng đầu, cậu cứ ngỡ nó sẽ là một nơi đầy rẫy những thiết kế phá cách, những khối kim loại lạnh lẽo hoặc những món đồ nội thất đắt đỏ phô trương. Nhưng không. Không gian này rộng lớn nhưng lại ấm áp đến lạ thường. Sàn nhà lát gỗ màu trầm, ánh sáng tự nhiên tràn ngập qua những ô kính lớn. Và điều khiến Minh Hi ngạc nhiên nhất chính là cách bài trí.
Mọi thứ ở đây, từ chiếc kệ sách gỗ sồi đến bộ bàn ghế tròn trong góc bếp, đều mang dáng dấp của căn phòng trọ cũ mà họ từng chung sống năm xưa, nhưng được nâng cấp lên một phiên bản tinh tế và bền vững hơn.
"Anh... anh đã tự thiết kế tất cả những thứ này sao?" – Minh Hi khẽ hỏi, tay chạm nhẹ vào mặt bàn gỗ nhẵn mịn.
"Phải. Anh gọi đây là dự án 'Tìm lại'." – Khang Dương đứng bên cạnh, giọng anh trầm thấp – "Suốt năm năm ở nước ngoài, anh đã vẽ đi vẽ lại bản thiết kế này hàng trăm lần. Anh luôn tự hỏi, nếu một ngày chúng ta gặp lại, anh sẽ đón em ở đâu? Và đây là câu trả lời của anh."
Minh Hi không đáp, cậu đi về phía ban công rộng lớn. Đúng như lời anh nói, nơi đây trồng rất nhiều hoa nhài. Những nụ hoa trắng muốt đang e ấp nở, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ, lấp đầy lồng ngực cậu. Đứng từ đây, có thể nhìn thấy toàn cảnh đô thị Nam Dương đang chìm trong nắng chiều vàng óng.
"Em ngồi đi, để anh lấy trà."
Khang Dương đi vào bếp. Minh Hi tận dụng lúc này để quan sát kỹ hơn "thế giới nội tâm" mà anh đã xây dựng. Cậu đi ngang qua phòng làm việc của anh, cánh cửa chỉ khép hờ. Sự tò mò của một bác sĩ tâm lý – hay đúng hơn là của một người từng dành cả thanh xuân để yêu anh – đã khiến cậu đẩy cửa bước vào.
Căn phòng ngập tràn những bản vẽ kiến trúc, nhưng ở bức tường chính diện, không phải là những sơ đồ cao ốc chọc trời. Đó là một hệ thống kệ trưng bày được thắp đèn vàng ấm áp.
Minh Hi tiến lại gần và rồi, cậu lặng người.
Trên kệ là hàng chục mô hình nhỏ xíu được làm vô cùng tỉ mỉ. Có mô hình một quán trà sữa ven đường, có mô hình một chiếc xe đạp cũ với giỏ hoa nhài phía trước, và có cả mô hình một sân ga vắng người. Cậu nhận ra tất cả. Đó là những địa điểm đánh dấu từng cột mốc trong tình yêu của họ.
Dưới mỗi mô hình đều có một dòng chữ nhỏ khắc trên đồng: Ngày đầu gặp em - Mưa xuân. Lần đầu nắm tay - Phố cũ. Lời hứa năm 20 tuổi - Đợi anh nhé.
Và ở giữa trung tâm của kệ sách, là một chiếc hộp kính nhỏ bảo quản một chiếc khăn len màu xanh biển đã hơi sờn cũ. Minh Hi run rẩy đưa tay lên môi để ngăn một tiếng nấc nghẹn. Đó là chiếc khăn cậu đã đan tặng anh vào mùa đông cuối cùng trước khi anh đi tu nghiệp. Cậu tưởng anh đã vứt nó đi, hoặc đánh mất nó ở một phương trời xa xôi nào đó.
Hóa ra, trong khi cậu cố gắng xóa sạch mọi dấu vết của anh để bản thân có thể tiếp tục sống, thì anh lại tỉ mẩn nhặt nhạnh từng mảnh vụn của ký ức, nâng niu và bảo quản chúng như những báu vật vô giá. Anh không hề đi tiếp, anh chỉ đứng yên ở đó, xây dựng một pháo đài bằng ký ức để chờ cậu quay về.
"Minh Hi..."
Tiếng gọi khẽ của Khang Dương vang lên sau lưng. Minh Hi xoay người lại, đôi mắt đã nhòe đi vì nước mắt.
"Tại sao? Tại sao anh lại giữ những thứ này? Anh đã đi rồi mà... anh đã chọn sự nghiệp cơ mà?" – Giọng cậu nghẹn ngào, sự nhẫn nhịn bấy lâu bỗng chốc vỡ òa.
Khang Dương đặt khay trà xuống chiếc bàn gần đó, anh bước tới, đứng đối diện với cậu. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ kiêu ngạo của một kiến trúc sư thành đạt, chỉ còn lại sự chân thành và hối lỗi tận cùng.
"Anh đã đi, nhưng anh chưa bao giờ rời khỏi em, Minh Hi ạ. Anh đã sai, anh đã quá ngạo mạn khi nghĩ rằng mình có thể xây dựng một tương lai cho hai đứa mà không cần hỏi ý kiến em. Những năm qua, mỗi khi anh đạt được một giải thưởng, mỗi khi một công trình của anh hoàn thành, anh lại thấy mình nghèo nàn hơn bao giờ hết. Vì người duy nhất anh muốn chia sẻ vinh quang đó lại không có ở bên."
Anh nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu, đặt nó lên vị trí trái tim mình.
"Em có thấy không? Nơi này suốt năm năm qua chưa bao giờ thôi đau đớn. Mỗi mô hình ở đây là một lời xin lỗi mà anh không đủ can đảm để gửi đi. Anh sợ em đã quên anh, sợ em đã có người khác, và sợ nhất là em sẽ nhìn anh bằng ánh mắt căm ghét."
Minh Hi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Khang Dương, cậu thấy hình ảnh mình phản chiếu trong đó – nhỏ bé, vụn vỡ nhưng lại được bao bọc bởi một tình yêu quá đỗi lớn lao. Sự nhạy cảm của cậu bấy lâu nay luôn dùng để thấu hiểu nỗi đau của người khác, giờ đây lại bị nỗi đau của chính mình và của anh nhấn chìm.
Cậu bỗng hiểu ra tại sao Khang Dương lại mất ngủ, tại sao anh lại rơi vào trạng thái lo âu và kiệt sức. Anh không phải bị áp lực bởi những tòa nhà, anh bị áp lực bởi chính gánh nặng của sự hối hận và nỗi nhớ thương mà anh tự giam cầm mình trong đó.
"Anh ngốc lắm... Khang Dương, anh thực sự rất ngốc." – Minh Hi khóc không thành tiếng, cậu dựa đầu vào ngực anh, đôi vai gầy run lên bần bật.
Khang Dương vòng tay ôm lấy cậu, anh ôm rất chặt, như muốn khảm cậu vào da thịt mình. Anh hôn nhẹ lên mái tóc mềm của cậu, nước mắt anh cũng rơi xuống, hòa cùng nước mắt của người mình yêu.
"Phải, anh ngốc. Nên em đừng bỏ đi nữa được không? Đừng bắt anh phải sống trong cái pháo đài ký ức này một mình nữa."
Họ đứng đó rất lâu giữa căn phòng chứa đầy những kỷ niệm. Ánh nắng chiều tắt dần, nhường chỗ cho ánh hoàng hôn màu tím sẫm bao phủ lên thành phố Nam Dương. Không gian tĩnh lặng chỉ còn nghe thấy tiếng nấc nhỏ của Minh Hi và nhịp tim đập mạnh mẽ của Khang Dương.
Một lúc sau, khi tâm trạng đã bình ổn hơn, Khang Dương dẫn Minh Hi ra ghế sofa ngoài phòng khách. Anh tự tay rót trà cho cậu, hơi ấm từ tách trà thảo mộc lan tỏa khắp lòng bàn tay.
"Anh đã nói là muốn nghe ý kiến của bác sĩ tâm lý về không gian này mà..." – Khang Dương cố ý phá tan bầu không khí nặng nề bằng một giọng điệu nhẹ nhàng – "Em thấy sao? Nó có đủ 'chữa lành' không?"
Minh Hi hít một hơi thật sâu, cậu nhìn quanh căn hộ một lần nữa. Giờ đây, cậu nhìn nó bằng một con mắt khác. Đây không phải là một căn hộ sang trọng, đây là một lời tỏ tình thầm lặng kéo dài suốt 5 năm.
"Không gian này..." – Minh Hi khẽ nói, giọng vẫn còn hơi khàn – "Nó quá cô độc. Anh xây dựng nó để chờ đợi một người, nhưng nếu người đó không đến, nó sẽ trở thành một nhà tù tâm hồn của chính anh."
Khang Dương lặng đi, anh gật đầu: "Em nói đúng. Có những đêm anh ngồi ở ban công, nhìn những đóa hoa nhài nở rồi tàn, anh đã nghĩ có lẽ mình sẽ già đi và chết ở đây trong sự cô độc này."
"Nhưng..." – Minh Hi ngước mắt nhìn anh, trong đôi mắt ấy đã có một tia ánh sáng nhẹ nhàng – "Hôm nay tôi đã đến rồi. Nên không gian này không còn là nhà tù nữa."
Khang Dương sững sờ, rồi một niềm vui sướng tột độ dâng lên trong lòng. Anh nắm lấy tay cậu, không giấu nổi sự phấn khích: "Em... em nói thật chứ? Em sẽ không trốn tránh anh nữa đúng không?"
Minh Hi không trả lời trực tiếp, cậu chỉ cúi xuống nhấp một ngụm trà, rồi nói nhỏ: "Tôi vẫn là bác sĩ của anh. Và tôi nhận thấy 'bệnh nhân' này cần được giám sát chặt chẽ hơn. Từ mai, thay vì treo bánh ở cửa phòng khám, anh hãy tự tay mang vào đi."
Khang Dương cười rạng rỡ, nụ cười ấy xua tan đi tất cả những khắc khổ, mệt mỏi trên gương mặt anh suốt bao ngày qua. Anh biết, dù Minh Hi chưa nói lời tha thứ hoàn toàn, nhưng cậu đã cho anh một lối nhỏ để bước vào lại cuộc đời cậu.
Tối hôm đó, họ không đi ăn ngoài. Khang Dương vào bếp nấu vài món đơn giản theo công thức ngày xưa họ hay làm. Minh Hi đứng bên cạnh phụ anh nhặt rau, thỉnh thoảng hai người lại vô tình chạm tay nhau, một luồng điện nhẹ nhàng chạy qua khiến cả hai đều đỏ mặt như những thiếu niên mới yêu lần đầu.
Bữa cơm diễn ra trong không khí ấm cúng, giản dị. Họ không nói về những chuyện đau lòng nữa, mà bắt đầu kể cho nhau nghe về những thói quen nhỏ nhặt trong 5 năm qua. Khang Dương kể về những lần anh đi lạc ở Paris, Minh Hi kể về con mèo hoang cậu hay cho ăn ở gần phòng khám.
Khi Minh Hi ra về, Khang Dương đưa cậu xuống tận cửa xe. Trước khi cậu đi, anh đột nhiên nắm lấy tay cậu, nói nhỏ:
"Minh Hi, cảm ơn em vì đã đến. Cảm ơn em vì đã không quay lưng lại với pháo đài của anh."
Minh Hi nhìn anh, mỉm cười nhẹ nhàng – một nụ cười thực sự chân thành và thanh thản:
"Ngủ ngon nhé, Khang Dương. Nhớ uống trà tôi tặng."
Chiếc xe lăn bánh đi xa, Khang Dương đứng nhìn theo cho đến khi ánh đèn hậu biến mất hẳn. Anh nhìn lên căn hộ của mình, nơi những đóa hoa nhài đang tỏa hương trong đêm. Anh biết, từ tối nay, anh sẽ không còn phải thức trắng đêm để vẽ những bản đồ ký ức nữa. Bởi vì thực tại đã bắt đầu rực rỡ hơn bất cứ mô hình nào anh từng tạo ra.
Tro tàn đã bắt đầu âm ỉ cháy lại thành một ngọn lửa ấm áp. Và lần này, anh sẽ không để bất cứ cơn gió nào dập tắt nó thêm một lần nữa.