MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 6: GIA VỊ CỦA SỰ CHIẾM HỮU

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 6: GIA VỊ CỦA SỰ CHIẾM HỮU

2,250 từ

Đô thị Nam Dương những ngày này thời tiết thay đổi thất thường, ban sáng trời còn nắng ráo, đến tầm chiều lại lác đác những cơn mưa bóng mây. Nhưng đối với Khang Dương, những cơn mưa ấy chẳng còn gợi lên vẻ buồn bã, bởi trong lòng anh đã có một mục đích sống rõ ràng hơn bao giờ hết. Kể từ buổi tối tại căn hộ tầng thượng, một thỏa thuận ngầm đã được hình thành: Khang Dương không còn là "người lạ từng quen", mà chính thức trở thành một sự hiện diện không thể thiếu trong sinh hoạt hằng ngày của Minh Hi.

Sáng thứ Hai, tại phòng khám "Lặng".

Đúng tám giờ ba mươi phút, tiếng chuông gió ở cửa vang lên. Cô y tá trẻ tên Linh đang chuẩn bị hồ sơ bệnh án, vừa ngẩng lên đã thấy một bóng dáng cao lớn, phong độ bước vào. Khang Dương hôm nay mặc một bộ vest xanh navy lịch lãm, tay cầm một túi giấy lớn tỏa ra mùi thơm ngào ngạt của bánh mì nướng và cà phê Arabica.

"Chào Linh, bác sĩ Minh Hi đã đến chưa?" – Khang Dương mỉm cười, nụ cười khiến cô y tá trẻ thoáng đỏ mặt.

"Dạ... bác sĩ Hi đang ở trong phòng đọc tài liệu ạ. Anh cứ vào đi, anh ấy dặn từ nay anh đến thì không cần đặt lịch hẹn trước."

Khang Dương gật đầu cảm ơn rồi thong dong bước về phía phòng làm việc cuối hành lang. Câu nói "không cần đặt lịch hẹn" khiến tâm trạng anh bay bổng như đang trên mây. Anh đẩy cửa bước vào, thấy Minh Hi đang ngồi bên bàn gỗ, đeo chiếc kính gọng mảnh, chăm chú đọc một bản báo cáo bệnh lý. Ánh nắng ban mai len qua rèm cửa, đậu trên mái tóc mềm mại của cậu, tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ lùng.

"Đã bảo em đừng làm việc quá sớm, hại mắt lắm." – Khang Dương vừa nói vừa đặt túi đồ ăn lên bàn, tự nhiên như thể đây là nhà mình.

Minh Hi ngẩng đầu lên, đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt cậu thoáng qua một chút ý cười nhưng giọng nói vẫn cố giữ vẻ nghiêm túc: "Anh lại đến đúng giờ quá nhỉ? Công ty của anh không có việc gì làm sao, kiến trúc sư đại tài?"

"Việc thì nhiều, nhưng chăm sóc bác sĩ của anh vẫn là ưu tiên hàng đầu." – Khang Dương lấy từ trong túi ra một hộp súp gà nóng hổi và một phần bánh sandwich cá hồi – "Ăn đi, còn nóng đấy. Anh đã dặn họ không bỏ hành và cho thêm chút tiêu rồi."

Minh Hi nhìn phần ăn tâm đắc, trong lòng dâng lên một luồng điện ấm áp. Sự chăm sóc tỉ mỉ của anh giống như một thói quen gây nghiện, khiến cậu dần dần hạ thấp các lớp phòng thủ. Cậu tháo kính, bắt đầu dùng bữa dưới sự quan sát đầy sủng ái của người đàn ông đối diện.

"Đừng nhìn tôi mãi thế, anh không định đi làm à?" – Minh Hi hơi ngượng, cúi đầu thổi thìa súp.

"Nhìn em ăn cũng giúp anh nạp năng lượng mà." – Khang Dương chống cằm, giọng trầm thấp đầy sảng khoái.

Thế nhưng, buổi sáng ngọt ngào ấy sớm bị xáo trộn bởi một sự xuất hiện không mong muốn. Khoảng mười giờ sáng, khi Khang Dương vẫn còn nán lại để giúp Minh Hi sắp xếp lại vài bản thảo nghiên cứu, thì một vị khách khác bước vào phòng khám.

Đó là một người đàn ông trạc tuổi Khang Dương, phong thái trí thức, mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi và mang theo một bó hoa bách hợp lớn.

"Minh Hi, cậu vẫn bận sao?" – Người đàn ông kia cất tiếng, giọng nói đầy sự thân thiết và quan tâm.

Minh Hi ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút ngạc nhiên: "Anh Duy? Sao anh lại đến giờ này?"

Thế Duy là một bác sĩ ngoại khoa nổi tiếng tại một bệnh viện lớn trong thành phố, đồng thời cũng là đàn anh khóa trên đã giúp đỡ Minh Hi rất nhiều trong những ngày đầu cậu trở về Nam Dương. Quan trọng hơn, Thế Duy không hề giấu giếm ý định theo đuổi Minh Hi suốt hai năm qua.

Khang Dương đứng bên cạnh, nụ cười trên môi ngay lập tức tắt ngấm. Bản năng của một kẻ săn mồi khiến anh cảm nhận được sự đe dọa từ người đàn ông này. Anh nheo mắt nhìn bó hoa bách hợp – loài hoa biểu tượng cho sự thuần khiết, cũng chính là loài hoa mà Minh Hi thích.

"Tôi có ca phẫu thuật gần đây, tiện đường mua chút hoa tặng cậu trang trí phòng làm việc cho đỡ khô khan." – Thế Duy tiến tới, đặt bó hoa lên bàn, lúc này mới quay sang nhìn Khang Dương với vẻ dò xét – "Đây là... bệnh nhân mới của cậu à?"

Cụm từ "bệnh nhân mới" giống như một cái tát nhẹ vào lòng tự trọng của Khang Dương. Anh lập tức bước tới một bước, đứng sát bên cạnh Minh Hi, bàn tay tự nhiên đặt lên lưng ghế của cậu, tạo ra một tư thế chiếm hữu rõ ràng.

"Chào anh, tôi là Khang Dương. Tôi không chỉ là bệnh nhân, mà còn là... người thân cận nhất của Minh Hi." – Khang Dương nhấn mạnh hai chữ 'thân cận', đôi mắt sắc lạnh đối đầu trực diện với Thế Duy.

Minh Hi cảm nhận được bầu không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh mùi thuốc súng. Cậu khẽ ho một tiếng, định lên tiếng giải thích: "Anh Dương là... bạn cũ của tôi. Anh ấy đang điều trị mất ngủ tại đây."

"Ồ, ra là bạn cũ." – Thế Duy mỉm cười lịch sự, nhưng ánh mắt không hề có chút thân thiện nào – "Chào anh Dương. Tôi là Thế Duy, đồng nghiệp và cũng là... người vẫn luôn ở bên cạnh chăm sóc Minh Hi suốt mấy năm qua khi cậu ấy một mình ở đây."

Câu nói của Thế Duy trúng ngay vào điểm yếu của Khang Dương. Phải, trong năm năm anh vắng mặt, đã có người khác thay anh chăm sóc cậu, chứng kiến cậu buồn vui, ở bên cậu khi cậu cô đơn nhất. Sự hối hận và lòng ghen tuông đan xen khiến đôi bàn tay Khang Dương siết chặt lại.

"Vậy sao? Cảm ơn anh Duy đã giúp tôi chăm sóc em ấy suốt thời gian tôi đi vắng. Nhưng từ nay về sau, có lẽ anh không cần vất vả thế nữa đâu. Việc của Minh Hi, tôi sẽ tự mình lo liệu." – Khang Dương đáp trả, giọng nói đanh lại, chứa đựng sự khẳng định chủ quyền tuyệt đối.

Minh Hi cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhức. Cậu đứng dậy, đứng vào giữa hai người đàn ông: "Được rồi, hai người đừng đứng đó mà chào hỏi nhau kiểu này nữa. Anh Duy, cảm ơn hoa của anh, nhưng tôi sắp có ca tư vấn tiếp theo rồi. Còn anh Dương, công ty anh có cuộc họp lúc mười một giờ đúng không? Anh nên đi đi."

Bị "đuổi" khéo một cách công bằng, cả hai người đàn ông đều không cam tâm, nhưng trước sự kiên quyết của Minh Hi, họ chỉ đành tạm thời đình chiến.

Thế Duy lịch sự chào tạm biệt, không quên để lại một câu: "Cuối tuần tôi đến đón cậu đi nghe hòa nhạc như đã hẹn nhé."

Minh Hi chưa kịp trả lời thì Khang Dương đã lên tiếng, giọng đầy mỉa mai: "Tiếc quá, cuối tuần này em ấy phải đi khảo sát thực địa cho dự án mới cùng tôi rồi. Phải không, bác sĩ?"

Đợi Thế Duy đi khỏi, căn phòng chỉ còn lại hai người. Khang Dương quay sang nhìn Minh Hi, gương mặt lộ rõ vẻ hờn dỗi và bực dọc – một hình ảnh hoàn toàn khác xa với vị kiến trúc sư lạnh lùng thường ngày.

"Em với hắn ta có hẹn đi nghe hòa nhạc thật à?" – Anh hỏi, giọng chua loét như vừa uống cả lít giấm.

Minh Hi thở dài, cậu thong thả cắm bó hoa bách hợp vào bình, không thèm nhìn anh: "Đó là lời mời từ tháng trước, tôi vẫn chưa chính thức nhận lời."

"Đừng đi." – Khang Dương bước tới, xoay người Minh Hi lại đối diện với mình. Anh giữ lấy hai vai cậu, ánh mắt có chút khẩn cầu xen lẫn sự chiếm hữu bướng bỉnh – "Anh không thích hắn ta nhìn em như vậy. Ánh mắt đó... anh biết rõ nó có ý nghĩa gì."

Minh Hi nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ mỉm cười trêu chọc: "Anh đang ghen đấy à?"

"Phải, anh ghen. Ghen đến phát điên lên được." – Khang Dương không hề phủ nhận, anh thành thật đến mức khiến Minh Hi bất ngờ – "Nghĩ đến việc có người khác quan tâm em suốt năm năm qua, nghĩ đến việc em đi ăn, đi xem phim với người đàn ông khác, anh cảm thấy mình như một thằng hề. Minh Hi, anh biết anh không có tư cách để đòi hỏi, nhưng trái tim anh không nghe lời..."

Nhìn vẻ mặt vừa đáng thương vừa đáng sợ của Khang Dương, Minh Hi bỗng thấy lòng mình mềm nhũn. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào mu bàn tay anh, cử chỉ mang tính xoa dịu như đang dỗ dành một đứa trẻ to xác.

"Anh Duy chỉ là đàn anh giúp đỡ tôi nhiều trong công việc thôi. Anh đừng có suy diễn lung tung."

"Vậy cuối tuần này, đi cùng anh." – Khang Dương chớp thời cơ ngay lập tức – "Anh có một công trình nhỏ ở ngoại ô vừa hoàn thành, anh muốn em là người đầu tiên cùng anh ngắm nhìn nó. Không phải là khảo sát thực địa, mà là một buổi hẹn hò. Có được không?"

Minh Hi im lặng một lúc. Cậu nhìn vào vết thương trên tay anh giờ đã bắt đầu kéo da non – vết thương mà anh đã nhận thay cậu vài ngày trước. Cậu nhận ra mình không thể từ chối người đàn ông này, dù anh có đôi lúc ngang ngược và chiếm hữu một cách thái quá.

"Chỉ lần này thôi đấy." – Minh Hi quay mặt đi, cố giấu đi đôi gò má đang hơi ửng hồng.

Khang Dương vui mừng đến mức suýt chút nữa là nhảy cẫng lên. Anh khẽ cúi xuống, hôn nhanh lên trán cậu một cái trước khi Minh Hi kịp phản ứng.

"Anh đi làm đây! Cuối tuần anh đến đón em sớm!"

Nói rồi, anh vội vàng rời khỏi phòng khám với bước chân sáo, để lại Minh Hi đứng ngẩn ngơ với hơi ấm còn sót lại trên trán.

Bước ra sảnh, Khang Dương bắt gặp cô y tá Linh đang tủm tỉm cười. Anh không ngần ngại rút một tấm danh thiếp ra đưa cho cô: "Linh này, sau này nếu có ai tặng hoa hay mang đồ ăn đến cho bác sĩ Hi, phiền cô báo cho tôi một tiếng nhé. Tôi sẽ 'hậu tạ' bằng những bữa trà chiều hảo hạng nhất cho cả phòng khám."

Linh cười khúc khích, nháy mắt: "Em hiểu rồi sếp Dương. Bảo vệ 'vùng lãnh thổ' là nhiệm vụ hàng đầu mà!"

Khang Dương hài lòng rời đi. Trên xe, anh lập tức gọi điện cho trợ lý, giọng nói tràn đầy quyền lực và sự hưng phấn: "Hủy hết lịch trình thứ Bảy và Chủ nhật tuần này. Và chuẩn bị cho tôi một buổi tối hoàn hảo tại khu biệt thự rừng thông. Nhớ nhé, phải thật lãng mạn, không được sai sót một chi tiết nào."

Ở bên kia đầu dây, trợ lý ngơ ngác: "Nhưng sếp, thứ Bảy có buổi lễ động thổ dự án Nam Dương..."

"Hủy! Hoặc dời sang thứ Hai. Với tôi, thứ Bảy này quan trọng hơn cả dự án nghìn tỷ."

Khang Dương tắt máy, nhìn về phía đô thị Nam Dương đang bừng sáng dưới nắng. Anh biết, con đường phía trước vẫn còn gã bác sĩ ngoại khoa kia và có thể là nhiều "đối thủ" khác, nhưng anh không sợ. Anh đã từng đánh mất Minh Hi một lần, lần này anh sẽ dùng cả sự nghiệp, danh tiếng và cả sự "mặt dày" của mình để giữ chặt lấy cậu.

Bên trong phòng khám, Minh Hi nhìn bó hoa bách hợp trên bàn, rồi lại nhìn túi đồ ăn Khang Dương mang tới. Cậu khẽ thở dài, nhưng khóe môi lại cong lên một nụ cười hạnh phúc.

Câu truyện cứ thế trôi đi, xen lẫn giữa những rung động ngọt ngào là chút gia vị của sự ghen tuông chiếm hữu. Sự liên kết giữa hai người giờ đây không chỉ là sự chữa lành vết thương quá khứ, mà còn là sự xây dựng một tương lai mới, nơi mà ánh lửa không chỉ để sưởi ấm tro tàn, mà còn để thắp sáng cả một vùng trời hy vọng.

Sự hiện diện của Thế Duy chỉ làm nổi bật thêm một điều: Khang Dương sẽ không bao giờ để bất cứ ai bước vào ranh giới của anh và Minh Hi thêm một lần nào nữa.