MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 7: GIỮA RỪNG THÔNG VÀ ÁNH SAO ĐÊM

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 7: GIỮA RỪNG THÔNG VÀ ÁNH SAO ĐÊM

2,143 từ

Đô thị Nam Dương lùi dần về phía sau qua tấm kính chiếu hậu, nhường chỗ cho những con dốc ngoằn ngoèo dẫn lên vùng ngoại ô cao nguyên. Nơi này khí hậu mát mẻ hơn, không khí cũng loãng và trong lành đến mức người ta có thể cảm nhận được mùi của lá thông khô và nhựa cây thoang thoảng. Khang Dương cầm lái, đôi tay điêu luyện xoay vô lăng qua những khúc cua, thỉnh thoảng anh lại liếc mắt sang nhìn người ngồi ở ghế phụ.

Minh Hi hôm nay mặc một chiếc áo len cao cổ màu trắng kem khoác ngoài là chiếc áo dạ dài. Cậu chống tay lên thành cửa sổ, chăm chú nhìn những hàng thông nối đuôi nhau chạy lùi về phía sau. Ánh nắng chiều len qua những tán lá, nhảy múa trên gương mặt thanh tú, khiến cậu trông như một bức tranh tĩnh vật đẹp đến nao lòng.

"Sắp đến chưa anh?" – Minh Hi khẽ hỏi, giọng cậu dịu dàng hòa vào tiếng nhạc không lời du dương trong xe.

"Sắp rồi, qua con dốc này là đến. Em mệt à?" – Khang Dương giảm tốc độ, giọng nói tràn đầy sự quan tâm.

"Không, chỉ là... lâu rồi tôi không đi xa thế này."

Khang Dương im lặng, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa. Năm năm qua, Minh Hi đã tự giam mình trong thành phố chật chội, trong những căn phòng khám nồng mùi thuốc và nỗi đau của bệnh nhân. Cậu đã quên mất cách tận hưởng thế giới rộng lớn ngoài kia. Và anh, chính anh là người sẽ dắt tay cậu trở lại với những vẻ đẹp mà cậu đáng được hưởng.

Chiếc xe dừng lại trước một công trình kiến trúc độc đáo nằm ẩn mình giữa sườn đồi. Đó là một căn biệt thự nhỏ được xây dựng chủ yếu bằng gỗ tuyết tùng và kính cường lực. Thiết kế của nó không hề cứng nhắc mà uốn lượn theo địa hình tự nhiên, giống như một phần của khu rừng.

"Đây là..." – Minh Hi bước xuống xe, mắt tròn xòe nhìn công trình trước mặt.

"Đây là dự án cá nhân của anh. Anh đặt tên nó là 'Tổ Ấm Nhỏ'. Anh không bán nó, cũng không dùng để kinh doanh. Anh xây nó chỉ để... chờ một người đến nghiệm thu." – Khang Dương bước đến bên cạnh cậu, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào công trình mà anh đã đổ bao tâm huyết.

Minh Hi bước chậm rãi vào bên trong. Không gian ngập tràn ánh sáng tự nhiên. Mọi chi tiết đều được chăm chút tỉ mỉ, từ những bậc thang gỗ nhẵn thín đến lò sưởi bằng đá thô mộc ở giữa phòng khách. Nhưng điều khiến Minh Hi xúc động nhất chính là những khoảng hở tinh tế trong thiết kế, nơi mà thiên nhiên có thể chạm vào con người: một nhành thông đâm ngang qua mái hiên kính, một dòng suối nhỏ được dẫn vào chạy dưới sàn kính ở lối đi.

"Anh đã làm tất cả những điều này sao?" – Minh Hi đứng giữa phòng khách, quay đầu nhìn Khang Dương.

"Phải. Khi vẽ bản thiết kế này, anh đã nghĩ nếu là em, em sẽ muốn ngồi ở đâu để đọc sách? Nếu là em, em sẽ muốn nhìn thấy gì khi thức dậy vào mỗi sáng? Anh đã thiết kế nó bằng tất cả những gì anh hiểu về em."

Khang Dương bước tới gần cậu hơn, hơi thở của anh phả nhẹ vào vành tai cậu: "Minh Hi, em có biết không? Đối với một kiến trúc sư, công trình vĩ đại nhất không phải là tòa tháp cao nhất thế giới, mà là một ngôi nhà khiến người mình yêu cảm thấy an yên khi trở về."

Minh Hi cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp. Cậu quay đi, cố giấu đi sự xúc động đang dâng trào. Để phá vỡ bầu không khí đang trở nên quá đỗi nồng nàn, cậu đi về phía ban công rộng lớn nhìn ra thung lũng.

"Anh nói đúng, nơi này... thực sự rất chữa lành."

Trời sập tối rất nhanh trên vùng cao nguyên. Khang Dương không để Minh Hi phải động tay vào việc gì. Anh tự mình nhóm lò sưởi, sau đó vào bếp chuẩn bị bữa tối. Tiếng củi cháy lách tách trong lò sưởi và mùi thơm của bít tết áp chảo lan tỏa khiến căn nhà trở nên ấm cúng lạ thường.

Minh Hi ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ phách, trên đùi là một cuốn sách nhưng mắt cậu lại đặt trên bóng lưng của Khang Dương đang bận rộn trong bếp. Cậu nhận ra, người đàn ông này khi bỏ đi lớp vỏ bọc sắc sảo của một doanh nhân, lại trở nên giản dị và ấm áp đến thế. Cách anh tập trung thái từng lát rau củ, cách anh nếm thử vị sốt một cách cẩn thận... tất cả đều toát lên một sự chân thành khiến cậu không thể không rung động.

Bữa tối được bày ra trên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ lớn. Bên ngoài, bóng tối đã bao phủ hoàn toàn khu rừng, chỉ còn thấy ánh đèn vàng từ căn biệt thự hắt ra, tạo thành một vùng sáng cô độc nhưng lãng mạn.

"Anh đã học nấu ăn từ khi nào vậy?" – Minh Hi hỏi sau khi nếm thử miếng bít tết mềm mại, đậm đà.

"Ở nước ngoài, những đêm không ngủ được vì nhớ em, anh thường vào bếp. Ban đầu là vì đói, sau đó là vì muốn tìm lại hương vị mà em từng nấu cho anh. Nhưng anh nhận ra, dù có làm đúng công thức, thiếu đi người ngồi đối diện, món ăn vẫn thiếu mất một vị quan trọng nhất." – Khang Dương vừa nói vừa rót cho cậu một chút rượu vang đỏ.

Minh Hi cúi đầu, nhấp một ngụm rượu. Vị chát nhẹ và hơi nồng của rượu khiến đôi gò má cậu hơi ửng hồng.

"Khang Dương, anh đừng lúc nào cũng nói những lời như vậy... tôi sẽ không biết phải đáp lại thế nào."

Khang Dương bật cười, một nụ cười sảng khoái và tràn đầy sủng ái: "Em không cần đáp lại gì cả. Chỉ cần em ngồi đây, ăn món anh nấu và đừng đẩy anh ra xa là đủ rồi."

Sau bữa tối, Khang Dương dẫn Minh Hi lên tầng thượng của biệt thự. Nơi này là một không gian mở với một chiếc kính viễn vọng lớn và một bộ sofa nhung êm ái. Bầu trời đêm trên cao nguyên không bị ô nhiễm bởi ánh sáng đô thị, nên hàng triệu ngôi sao hiện ra rực rỡ như một dải lụa kim cương trải dài vô tận.

"Đẹp quá..." – Minh Hi thốt lên, đôi mắt cậu phản chiếu ánh sáng của những vì tinh tú.

Khang Dương không nhìn sao, anh chỉ nhìn cậu. Anh lấy một chiếc chăn len lớn, vòng qua vai cả hai người, kéo cậu sát lại gần mình. Lần này, Minh Hi không né tránh. Cậu tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, vững chãi và tin cậy.

"Minh Hi, em có nhớ chúng ta từng nói gì vào đêm giao thừa năm 20 tuổi không?" – Khang Dương hỏi khẽ.

Minh Hi gật đầu: "Anh nói, sau này anh sẽ xây cho tôi một ngôi nhà có thể nhìn thấy cả dải ngân hà."

"Anh đã làm được rồi này." – Khang Dương siết nhẹ vai cậu – "Nhưng ngôi nhà này chỉ thực sự có linh hồn khi có em ở đây. Năm năm qua, anh đã đạt được rất nhiều thứ, nhưng anh luôn thấy mình là một kẻ trắng tay. Vì ngôi nhà này thiếu đi người chủ nhân mà nó vốn dĩ thuộc về."

Minh Hi im lặng một hồi lâu. Tiếng gió rít qua rừng thông nghe như tiếng vĩ cầm trầm bổng. Cậu xoay người lại, nhìn vào đôi mắt đang chứa đựng cả chân tình của Khang Dương.

"Anh Dương, tôi thực sự rất sợ. Tôi sợ rằng nếu tôi lại mở lòng một lần nữa, nếu tôi lại đặt hết niềm tin vào anh, rồi một ngày nào đó anh lại vì một 'dự án vĩ đại' nào đó mà rời đi..."

Khang Dương xoay người lại, đối diện với cậu. Anh cầm lấy đôi bàn tay hơi lạnh của Minh Hi, đặt lên đôi môi mình hôn nhẹ, rồi áp chặt chúng vào ngực trái của mình.

"Em hãy cảm nhận đi, nhịp tim này là vì em mà đập. Năm năm trước anh ra đi vì anh quá ngạo mạn, anh tưởng rằng thành công sẽ mang lại hạnh phúc cho hai đứa. Nhưng anh đã sai lầm thảm hại. Giờ đây, anh hiểu rằng, thành công lớn nhất đời anh không phải là xây dựng được bao nhiêu tòa nhà, mà là xây dựng lại được niềm tin trong mắt em. Nếu em còn sợ, anh sẽ đợi. Anh sẽ đợi cho đến khi em hoàn toàn tin tưởng rằng, Khang Dương của hiện tại chỉ có một mục tiêu duy nhất: là bến đỗ của Minh Hi."

Minh Hi nhìn thấy trong mắt anh một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Cậu nhận ra, người đàn ông này thực sự đã trưởng thành, đã biết cách yêu thương một cách sâu sắc và bao dung hơn. Sự nhạy cảm của một bác sĩ tâm lý giúp cậu hiểu rằng, những lời này không phải là lời đường mật nhất thời, mà là tiếng lòng của một người đã trải qua đủ đau đớn để biết quý trọng những gì mình đang có.

Minh Hi thở dài một hơi, một hơi thở mang theo sự buông bỏ những oán hận cuối cùng. Cậu vòng tay qua eo Khang Dương, vùi mặt vào ngực anh, giọng nói nghẹn ngào:

"Nếu anh lại đi... tôi sẽ không bao giờ tìm anh nữa đâu."

Khang Dương sững sờ trong giây lát, rồi niềm vui vỡ òa khiến anh siết chặt cậu vào lòng. Anh hiểu câu nói đó có nghĩa là gì. Cậu đã cho anh một cơ hội. Cậu đã cho phép anh được bước vào lại cuộc đời mình một cách chính thức.

"Anh hứa. Anh thề với tất cả những vì sao trên kia, anh sẽ không bao giờ để lạc mất em thêm một lần nào nữa."

Họ đứng đó, dưới bầu trời sao của vùng cao nguyên, giữa hương thơm của rừng thông và hơi ấm của lò sưởi. Hai tâm hồn từng bị tổn thương, từng là tro tàn của quá khứ, giờ đây đang nương tựa vào nhau để cùng bùng lên một ánh lửa mới.

Đêm khuya, khi Minh Hi đã chìm vào giấc ngủ trong căn phòng thơm mùi gỗ mới, Khang Dương vẫn ngồi một mình ở phòng khách. Anh nhìn vào ngọn lửa đang tàn dần trong lò sưởi, lòng tràn đầy một cảm giác thỏa mãn và bình yên chưa từng có.

Anh lấy điện thoại ra, nhắn một tin nhắn cho trợ lý: "Mọi việc ở Nam Dương cứ theo lịch trình mà làm. Tôi sẽ ở lại đây thêm vài ngày với Minh Hi. Đừng cho ai làm phiền."

Anh biết, những ngày tới sẽ có nhiều thử thách. Thế Duy chắc chắn sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, và gia đình của anh – những người luôn đặt nặng vấn đề môn đăng hộ đối – có thể sẽ gây khó dễ khi biết anh đang quay lại với người cũ. Nhưng Khang Dương không sợ. Anh đã xây dựng được "Tổ Ấm Nhỏ" này, và anh sẽ bảo vệ nó bằng mọi giá.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá thông, chiếu vào ô cửa kính của biệt thự, Minh Hi thức dậy và thấy một tách trà nhài nóng hổi đặt ở đầu giường cùng một tờ giấy nhắn: "Chào buổi sáng, chủ nhân của ngôi nhà. Anh đang chuẩn bị bữa sáng ở ban công, đợi em."

Minh Hi mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ và thanh thản nhất trong suốt 5 năm qua. Cậu bước ra ban công, thấy Khang Dương đang đứng giữa nắng mai, mái tóc anh hơi rối vì gió, nhưng ánh mắt anh khi nhìn thấy cậu lại rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.

Sự liên kết giữa họ giờ đây đã không còn là những mảnh vỡ được gắn lại một cách gượng ép. Nó là một sự khởi đầu mới, chắc chắn và sâu sắc hơn. Tại đô thị Nam Dương hay ở vùng rừng thông hẻo lánh này, chỉ cần có nhau, nơi đó chính là nhà.