MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 8: DƯỚI MÁI HIÊN NHÀ, NẮNG ĐÃ VỀ

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 8: DƯỚI MÁI HIÊN NHÀ, NẮNG ĐÃ VỀ

2,344 từ

Chuyến đi đến biệt thự rừng thông như một liều thuốc thần kỳ xoa dịu đi những căng thẳng bấy lâu giữa Khang Dương và Minh Hi. Khi chiếc xe hơi màu đen sang trọng quay trở lại với sự ồn ào của đô thị Nam Dương, bầu không khí bên trong xe không còn sự ngột ngạt, gượng gạo của những buổi đầu gặp lại. Thay vào đó là một sự im lặng dễ chịu, thỉnh thoảng lại được phá vỡ bởi những câu chuyện bâng quơ về một dự án mới hay một loại trà mà Minh Hi vừa tìm thấy.

Khang Dương không đưa Minh Hi về căn hộ riêng của cậu. Thay vào đó, anh đánh tay lái hướng thẳng về phía trung tâm thành phố, nơi tòa cao ốc của mình tọa lạc.

"Anh Dương, anh nhầm đường rồi. Nhà tôi ở hướng ngược lại mà?" – Minh Hi khẽ nhíu mày, tay cậu vẫn còn cầm túi quà nhỏ đựng đầy quả thông khô hái từ rừng về.

Khang Dương không nhìn cậu, khóe môi anh hơi cong lên một nỗ nụ cười đầy ẩn ý: "Không nhầm. Từ hôm nay, bác sĩ Hi không cần phải sống một mình trong căn hộ cũ kỹ đó nữa. Đồ đạc của em, anh đã cho người chuyển sang bên anh hết rồi."

Minh Hi sững sờ, cậu quay phắt sang nhìn anh, giọng có chút hốt hoảng: "Anh... anh nói gì cơ? Sao anh có thể tự ý như vậy? Anh lấy chìa khóa nhà tôi từ bao giờ?"

Khang Dương tấp xe vào lề đường, anh tháo dây an toàn, xoay người lại đối diện với cậu. Ánh mắt anh lúc này không còn sự trêu đùa, mà là một sự chân thành đến mức khiến người ta không thể giận dữ:

"Anh lấy chìa khóa từ cô y tá Linh. Minh Hi, anh biết anh có hơi ngang ngược, nhưng nghe anh nói này. Căn hộ của em quá lạnh lẽo vào mùa mưa, an ninh cũng không tốt. Sự cố với gã bệnh nhân lần trước là một lời cảnh báo. Anh không thể ngủ yên nếu biết em ở đó một mình. Hơn nữa..."

Anh dừng lại, đưa tay lên vuốt nhẹ lọn tóc mềm bên tai cậu, giọng trầm xuống: "Anh cũng là bệnh nhân của em mà. Em không muốn ở gần để 'giám sát' anh sao?"

Minh Hi nhìn sâu vào đôi mắt anh, thấy trong đó là nỗi lo sợ thực sự về sự an toàn của mình. Cậu biết Khang Dương không phải muốn kiểm soát cuộc sống của mình, mà anh đang dùng cách "độc tài" nhất để bảo vệ cậu. Cậu thở dài, sự bướng bỉnh cuối cùng cũng tan biến:

"Lần sau... anh làm gì cũng phải hỏi ý tôi một tiếng. Tôi không phải là nhân viên dưới quyền của kiến trúc sư Khang."

"Tuân lệnh, thưa bác sĩ của tôi." – Khang Dương cười rạng rỡ, anh nổ máy xe, tâm trạng hân hoan như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi yêu thích.

Căn hộ tầng thượng của Khang Dương giờ đây đã không còn vẻ lạnh lẽo, trống trải của một "pháo đài ký ức". Sự hiện diện của Minh Hi mang theo hơi thở của sự sống. Những cuốn sách chuyên ngành tâm lý được xếp ngay ngắn bên cạnh những tập tài liệu kiến trúc. Trên bệ cửa sổ, chiếc bình gốm đã được cắm đầy những nhành hoa nhài trắng muốt.

Minh Hi đứng giữa phòng khách, nhìn những thùng đồ của mình đã được sắp xếp gọn gàng vào căn phòng dành cho khách, nhưng lại mang tông màu ấm áp đúng ý cậu. Cậu nhận ra Khang Dương đã âm thầm chuẩn bị tất cả, từ chiếc ga trải giường màu xanh nhạt đến chiếc đèn bàn có ánh sáng vàng dịu mắt.

"Em cứ nghỉ ngơi đi. Anh xuống công ty giải quyết nốt buổi họp, tối anh sẽ về nấu cơm." – Khang Dương nói, anh tiến lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu trước khi rời đi.

Minh Hi đứng đó, nhìn cánh cửa đóng lại. Cậu cảm thấy lòng mình như một mảnh đất khô cằn vừa nhận được một cơn mưa rào. Sự sủng ái của Khang Dương quá lớn, nó bao vây lấy cậu, khiến cậu cảm thấy mình được nâng niu như một viên ngọc quý. Nhưng trong thâm tâm, cậu vẫn luôn có một nỗi lo mơ hồ. Hạnh phúc này quá rực rỡ, liệu nó có thể kéo dài bao lâu giữa một thế giới đầy biến động?

Cậu bắt đầu dọn dẹp lại những món đồ nhỏ của mình. Khi mở một chiếc hộp gỗ cũ, cậu thấy một tấm ảnh thẻ đã ố vàng. Đó là ảnh của Khang Dương thời sinh viên, nụ cười rực rỡ và ánh mắt tràn đầy tự tin. Minh Hi khẽ vuốt ve tấm ảnh, thầm nghĩ: "Anh đã trưởng thành rồi, Dương ạ. Anh đã biết cách bảo vệ người khác thay vì chỉ biết chạy theo ước mơ của riêng mình."

Buổi chiều, trong lúc Minh Hi đang ngồi bên ban công đọc sách, tiếng chuông cửa vang lên. Cậu nghĩ là Khang Dương quên chìa khóa nên vội vàng ra mở. Thế nhưng, người đứng sau cánh cửa không phải là anh.

Đó là một người phụ nữ sang trọng, mặc một bộ sườn xám thêu hoa mẫu đơn tinh tế, mái tóc búi cao và ánh mắt sắc sảo đầy uy quyền. Bà đứng đó, tỏa ra một khí chất áp đảo khiến Minh Hi ngay lập tức cảm thấy một sự bất an lan tỏa.

Bà là mẹ của Khang Dương – bà Khang.

"Cậu chắc hẳn là Minh Hi?" – Giọng nói của bà trầm thấp, lạnh lùng như sương muối phương Bắc.

Minh Hi hơi khựng lại, cậu lễ phép cúi đầu: "Dạ, chào bác. Mời bác vào nhà ạ."

Bà Khang bước vào, đôi mắt bà lướt nhanh qua căn hộ một lượt, rồi dừng lại ở những món đồ cá nhân của Minh Hi đang hiện diện khắp nơi. Bà ngồi xuống sofa, cử chỉ thanh thoát nhưng đầy vẻ xa cách.

"Tôi không cần ngồi lâu. Tôi đến đây vì nghe nói con trai tôi đã đưa một người 'bạn cũ' về ở chung." – Bà nhấn mạnh hai chữ bạn cũ bằng một giọng điệu đầy mỉa mai – "Minh Hi, cậu là một bác sĩ tâm lý, chắc cậu hiểu rõ nhất khái niệm về sự phù hợp, đúng không?"

Minh Hi đứng bên cạnh bàn trà, tay cậu hơi siết chặt gấu áo. Cậu biết ngày này sớm muộn cũng đến. Gia đình Khang Dương vốn là một gia tộc lâu đời ở Nam Dương, họ luôn coi trọng danh tiếng và sự môn đăng hộ đối. Một kiến trúc sư hàng đầu như Khang Dương không thể gắn bó với một bác sĩ bình thường, nhất là khi giữa họ còn có một quá khứ đầy vết rạn.

"Cháu hiểu ý bác ạ." – Minh Hi bình tĩnh trả lời, ánh mắt cậu không hề né tránh.

"Hiểu là tốt." – Bà Khang lấy từ trong túi xách ra một tập hồ sơ – "Khang Dương đang đứng ở đỉnh cao sự nghiệp. Dự án Nam Dương Central là bước ngoặt quan trọng để nó vươn tầm quốc tế. Nó cần một người bạn đời có thể hỗ trợ nó về mặt địa vị và kinh tế, chứ không phải một người chỉ mang lại cho nó những cảm xúc ủy mị của thời thanh xuân."

Bà đứng dậy, tiến lại gần Minh Hi, giọng nói nhỏ nhưng nặng tựa ngàn cân: "Năm năm trước, cậu đã rời đi một lần. Lần này, nếu cậu thực sự yêu nó, cậu nên biết cách nào là tốt nhất cho tương lai của nó. Đừng để nó phải đánh đổi cả sự nghiệp của gia tộc chỉ vì một chút tình cảm bồng bột."

Nói xong, bà Khang không đợi cậu trả lời, lạnh lùng bước ra khỏi cửa. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà nghe như tiếng đếm ngược của một bản án tử cho tình yêu vừa mới nhen nhóm lại.

Minh Hi đứng lặng trong phòng khách. Những lời nói của bà Khang như những nhát dao cứa vào vết thương cũ chưa kịp lành. Cậu nhìn ra cửa sổ, nơi nắng chiều đang tắt dần, nhường chỗ cho bóng tối đang xâm chiếm thành phố. Cậu tự hỏi, liệu mình có thực sự là gánh nặng của anh? Liệu sự hiện diện của mình có khiến những tòa nhà cao tầng mà anh dày công xây dựng bị lung lay?

Tối muộn, Khang Dương trở về với một túi đồ ăn và nụ cười rạng rỡ. Nhưng ngay khi bước vào nhà, anh nhận thấy bầu không khí có điều gì đó không ổn. Minh Hi đang ngồi ở ban công, người cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, mắt nhìn vô định vào khoảng không gian tối thẫm phía trước.

"Minh Hi, sao em không bật đèn?" – Khang Dương bật công tắc, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp căn phòng, nhưng không thể xua đi vẻ u buồn trên gương mặt cậu.

Anh bước lại gần, quỳ một gối xuống bên cạnh ghế của cậu, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt: "Có chuyện gì vậy? Em không khỏe sao?"

Minh Hi nhìn anh, đôi mắt cậu đượm buồn: "Hôm nay mẹ anh đã đến đây."

Cơ thể Khang Dương khựng lại một giây. Anh ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Ánh mắt anh từ lo lắng chuyển sang một sự kiên định và có chút giận dữ:

"Bà ấy đã nói gì với em? Bà ấy ép em đi đúng không?"

Minh Hi khẽ lắc đầu: "Bác không ép. Bác chỉ nói những sự thật mà có lẽ tôi đã cố tình quên mất. Dương ạ, anh có cả một gia tộc phía sau, anh có những dự án nghìn tỷ... Còn tôi chỉ là một người bác sĩ với những bệnh nhân đầy rẫy vết thương lòng. Chúng ta..."

"Im ngay!" – Khang Dương đột ngột cắt lời, giọng anh khàn đặc – "Đừng nói câu 'chúng ta không phù hợp'. Năm năm trước, anh đã để những áp lực đó làm lu mờ lý trí. Nhưng năm nay, anh không còn là thằng nhóc chỉ biết nghe lời nữa."

Anh đứng dậy, kéo Minh Hi vào lòng ôm thật chặt. Anh vùi đầu vào hõm cổ cậu, hơi thở dồn dập:

"Minh Hi, nghe anh nói này. Những tòa nhà đó, những danh tiếng đó... nếu không có em để chia sẻ, chúng chẳng khác nào những đống gạch đá vô hồn. Mẹ anh có thể quản lý cả công ty, nhưng bà không quản lý được trái tim anh. Anh đưa em về đây là để bảo vệ em, để bù đắp cho em, chứ không phải để em lại phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa."

Minh Hi cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể Khang Dương. Cậu nhận ra anh đang sợ hãi – một nỗi sợ hãi còn lớn hơn cả sự phản đối của gia đình. Anh sợ cậu sẽ lại buông tay anh một lần nữa.

"Tôi không định đi..." – Minh Hi khẽ nói, tay cậu vòng qua lưng anh, siết nhẹ – "Tôi chỉ là cảm thấy hơi lo lắng thôi."

Khang Dương buông cậu ra, anh nâng khuôn mặt thanh tú của cậu lên, nhìn thẳng vào mắt: "Đừng lo lắng. Mọi việc cứ để anh lo. Anh sẽ nói chuyện với mẹ. Từ nay về sau, em chỉ cần ở bên cạnh anh, làm bác sĩ tâm lý cho riêng anh thôi, được không?"

Minh Hi mỉm cười, một nụ cười đượm chút xót xa nhưng cũng đầy niềm tin. Cậu nhận ra, trong cuộc chiến này, cậu không hề đơn độc. Khang Dương đã trưởng thành, anh đã trở thành một ngọn núi vững chãi che chắn cho cậu trước mọi giông bão.

Bữa tối hôm đó, Khang Dương nấu món mì Ý sốt kem mà Minh Hi thích. Trong gian bếp ấm cúng, hai người cùng nhau chuẩn bị bữa ăn, những tiếng cười đùa bắt đầu trở lại. Khang Dương cố tình làm đủ trò hài hước để xua tan không khí nặng nề ban chiều.

Sự sủng thụ của anh không chỉ dừng lại ở những món quà đắt tiền, mà là sự bảo vệ tuyệt đối trước những sóng gió từ gia đình. Anh biết rõ mẹ mình là người thế nào, và anh cũng biết rõ Minh Hi nhạy cảm ra sao. Vì vậy, mỗi hành động, mỗi lời nói của anh đều nhằm mục đích xây dựng lại một không gian an toàn cho cậu.

"Minh Hi, ngày mai anh sẽ đưa em đến văn phòng của anh." – Khang Dương vừa ăn vừa nói.

"Hử? Để làm gì?"

"Để mọi người biết rằng kiến trúc sư Khang đã có chủ. Và để em thấy được 'đế chế' mà anh xây dựng thực ra là để dành cho em."

Minh Hi đỏ mặt, cậu cúi đầu ăn mì: "Anh sến quá rồi đấy."

Khang Dương cười sảng khoái. Đêm đó, dưới ánh đèn vàng ấm áp của căn hộ tầng thượng, họ ngồi bên nhau trên sofa, cùng xem một bộ phim cũ. Minh Hi tựa đầu vào vai Khang Dương, cảm nhận được nhịp tim đều đặn của anh. Cậu biết, dù con đường phía trước còn nhiều chông gai, dù sự phản đối của bà Khang vẫn còn đó, nhưng chỉ cần có anh ở bên, cậu sẽ có đủ dũng khí để đối mặt.

Tro tàn đã thực sự trở thành một ánh lửa rực rỡ, sưởi ấm cho cả hai tâm hồn từng một thời vụn vỡ. Sự liên kết giữa họ giờ đây bền chặt hơn bao giờ hết, bởi nó được xây dựng trên nền móng của sự thấu hiểu và lòng can đảm.