2,062 từ
Sáng hôm sau, đô thị Nam Dương đón một ngày nắng gắt bất thường sau chuỗi ngày mưa ẩm. Những tòa nhà kính chọc trời phản chiếu ánh mặt trời lấp lánh như những khối kim cương khổng lồ cắm sâu vào lòng đất mẹ. Khang Dương thức dậy từ sớm, nhưng anh không vội vàng rời đi như mọi khi. Anh đứng bên cạnh giường, lặng lẽ ngắm nhìn Minh Hi vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ sâu. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, đậu nhẹ lên hàng mi dài và sống mũi thanh tú của cậu.
Hành động của mẹ anh ngày hôm qua đã chạm đến lằn ranh cuối cùng của sự chịu đựng trong Khang Dương. Anh hiểu rõ, nếu anh tiếp tục che giấu Minh Hi trong bóng tối của căn hộ này, cậu sẽ mãi mãi cảm thấy mình là một người thừa, một kẻ phá hoại tương lai của anh. Cách duy nhất để bảo vệ cậu không phải là giấu đi, mà là đường hoàng dắt tay cậu đứng dưới ánh mặt trời.
"Dậy thôi, bác sĩ của anh." – Khang Dương cúi xuống, thì thầm vào tai Minh Hi.
Minh Hi nheo mắt, cậu ngáp nhẹ một cái rồi mới từ từ mở mắt ra. Thấy gương mặt phóng đại của Khang Dương ngay sát bên cạnh, cậu theo bản năng lùi lại, đôi gò má thoáng hồng: "Anh... anh chưa đi làm sao?"
"Đợi em cùng đi. Hôm nay em không có lịch ở phòng khám vào buổi sáng, hãy đi cùng anh đến văn phòng." – Khang Dương khẳng định, giọng điệu không cho phép từ chối.
Minh Hi định mở lời phản đối, nhưng khi nhìn thấy sự quyết tâm trong đôi mắt anh, cậu hiểu rằng đây là cách Khang Dương trả lời cho những lời đe dọa của bà Khang ngày hôm qua. Cậu khẽ thở dài, bước xuống giường: "Cho tôi mười lăm phút."
Văn phòng kiến trúc của Khang Dương nằm ở ba tầng cao nhất của một tòa nhà biểu tượng trung tâm thành phố. Đây là nơi hội tụ những cái đầu thông minh nhất, những kiến trúc sư trẻ đầy nhiệt huyết và cũng là nơi mọi thông tin về "vị vua kiến trúc" Nam Dương được cập nhật nhanh nhất.
Khi chiếc xe của Khang Dương dừng lại trước sảnh, nhân viên bảo vệ và lễ tân đều cúi chào một cách cung kính. Khang Dương không đi vào một mình, anh vòng sang cửa bên kia, nắm lấy tay Minh Hi rồi đan chặt mười ngón tay vào nhau.
"Anh Dương... mọi người đang nhìn kìa." – Minh Hi hơi rụt tay lại, cảm giác bối rối khiến cậu muốn tìm một cái hố để trốn.
"Cứ để họ nhìn. Anh muốn họ biết ai mới là người thực sự có quyền lực ở đây." – Khang Dương siết chặt tay cậu hơn, sải bước tự tin đi qua đại sảnh.
Sự xuất hiện của hai người đàn ông nắm tay nhau đi thẳng vào thang máy dành riêng cho ban giám đốc đã gây ra một cơn địa chấn ngầm trong toàn bộ tòa nhà. Những lời xì xào bắt đầu lan rộng: "Đó có phải là người đàn ông trong tấm ảnh bị rò rỉ không?", "Chủ tịch Khang công khai rồi sao?", "Người đó trông thật thanh tao, đúng là gu của sếp chúng ta."
Bước vào văn phòng làm việc rộng lớn ở tầng 50, Khang Dương dẫn Minh Hi đi qua dãy bàn làm việc của các kiến trúc sư trẻ. Mọi người đều đứng dậy chào, ánh mắt tò mò không giấu giếm đổ dồn về phía Minh Hi.
"Mọi người tập trung lại đây một chút." – Khang Dương lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng khắp gian phòng rộng lớn – "Hôm nay tôi đưa một người rất đặc biệt đến giới thiệu. Đây là Minh Hi, bác sĩ tâm lý của tôi, và cũng là người đồng hành duy nhất của tôi trong cuộc đời này. Sau này, mọi người gặp em ấy cũng giống như gặp tôi, hãy dành sự tôn trọng cao nhất."
Cả văn phòng im lặng trong vài giây, rồi những tiếng vỗ tay lẹt xẹt bắt đầu vang lên, sau đó là sự hào hứng. Minh Hi cảm thấy mặt mình nóng bừng, cậu chỉ biết cúi đầu chào nhẹ: "Chào mọi người, tôi là Minh Hi. Rất vui được gặp."
Khang Dương dẫn cậu vào phòng làm việc riêng – một căn phòng có tầm nhìn 360 độ ra toàn thành phố. Trên bàn làm việc của anh không chỉ có bản vẽ, mà còn có một khung ảnh nhỏ đặt ngay chính diện: ảnh chụp hai người lúc ở rừng thông.
"Em ngồi đây xem phim hoặc đọc sách nhé, anh có một cuộc họp ngắn với đối tác chiến lược. Xong anh sẽ đưa em đi ăn trưa." – Khang Dương ấn cậu ngồi xuống chiếc ghế bành bọc da êm ái, rồi đặt một nụ hôn lên trán cậu trước sự chứng kiến của cậu trợ lý vừa bước vào.
Cậu trợ lý tên Huy thoáng bối rối, hắng giọng một tiếng: "Sếp, đại diện tập đoàn Thiên Long đã đến phòng họp rồi ạ. Bà Khang cũng... vừa mới đến cùng họ."
Nụ cười trên môi Khang Dương tắt hẳn. Anh nhìn sang Minh Hi, thấy cậu cũng hơi tái mặt khi nghe nhắc đến mẹ anh. Khang Dương hít một hơi sâu, anh xoa nhẹ vai Minh Hi: "Em cứ ngồi đây, không sao đâu. Có anh ở đây rồi."
Trong phòng họp, bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Bà Khang ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là ông Trình – chủ tịch tập đoàn Thiên Long, đối tác cung cấp vật liệu xây dựng lớn nhất cho dự án Nam Dương Central. Con gái ông Trình, Trình Mỹ, cũng có mặt. Cô là một tiểu thư khuê các, xinh đẹp và từ lâu đã được bà Khang nhắm cho vị trí con dâu.
Khang Dương bước vào, anh không ngồi vào vị trí chủ trì mà đứng tựa lưng vào mép bàn, phong thái vô cùng ngạo nghễ.
"Chào mẹ, chào bác Trình."
Bà Khang không nhìn con trai, bà đập mạnh một tờ báo xuống bàn: "Khang Dương, con có biết mình đang làm gì không? Con dẫn cậu ta đến văn phòng, công khai nắm tay trước mặt nhân viên? Con định phá hủy danh tiếng mà gia tộc này gầy dựng suốt bao năm qua sao?"
Ông Trình cũng lên tiếng với vẻ không hài lòng: "Dương ạ, tập đoàn Thiên Long hợp tác với con là vì tin tưởng vào sự ổn định của con. Những tin đồn thất thiệt này sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến giá cổ phiếu của dự án đấy."
Khang Dương khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng: "Thất thiệt? Bác Trình, tôi chưa bao giờ nói đó là tin đồn thất thiệt. Minh Hi là người tôi yêu, và việc tôi yêu ai không liên quan gì đến chất lượng của những bản vẽ kiến trúc hay sự bền vững của các tòa nhà. Nếu tập đoàn Thiên Long cảm thấy giá trị của tôi nằm ở đời tư chứ không phải năng lực, thì có lẽ chúng ta nên xem xét lại hợp đồng cung ứng."
"Con dám!" – Bà Khang đứng bật dậy, gương mặt run lên vì giận dữ.
"Con dám." – Khang Dương nhìn thẳng vào mắt mẹ – "Mẹ đã đến gặp Minh Hi hôm qua, mẹ đã nói những lời khiến em ấy tổn thương. Con nói cho mẹ biết, Minh Hi là giới hạn duy nhất của con. Nếu mẹ còn tiếp tục can thiệp, con sẵn sàng rút khỏi Nam Dương Central. Con có thể xây dựng một đế chế mới từ con số không, nhưng con không thể sống thiếu em ấy thêm 5 năm nữa."
Sự kiên quyết của Khang Dương khiến cả phòng họp rơi vào im lặng đáng sợ. Trình Mỹ ngồi bên cạnh, gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng. Cô chưa từng thấy Khang Dương – người đàn ông vốn dĩ luôn điềm tĩnh và lý trí – lại có thể vì một người đàn ông khác mà vứt bỏ tất cả như vậy.
"Con định vì một người không mang lại giá trị gì cho gia đình mà đối đầu với mẹ sao?" – Bà Khang giọng run run vì nghẹn ngào.
"Em ấy mang lại cho con sự sống, mẹ ạ. Điều mà tiền bạc và địa vị chưa bao giờ làm được."
Khang Dương không đợi cuộc họp kết thúc, anh quay lưng bước ra ngoài, để lại sau lưng những ánh mắt giận dữ và kinh ngạc.
Anh quay lại phòng làm việc, thấy Minh Hi đang đứng bên cửa sổ, nhìn xa xăm xuống dòng xe cộ phía dưới. Nghe tiếng cửa mở, Minh Hi quay lại, ánh mắt cậu chứa đựng sự lo lắng tột cùng.
"Anh... cuộc họp ổn chứ?"
Khang Dương không nói gì, anh tiến tới ôm chầm lấy cậu, vùi đầu vào vai cậu như một đứa trẻ tìm nơi nương tựa sau trận chiến.
"Dương, anh sao vậy?" – Minh Hi lo lắng vuốt ve lưng anh.
"Không sao cả. Chỉ là... anh vừa vứt bỏ một vài gánh nặng không cần thiết." – Khang Dương hít thật sâu mùi hương trà nhài trên người cậu, lòng anh bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ – "Minh Hi, từ giờ trở đi, chúng ta chỉ còn nhau thôi. Em sẽ không bỏ anh chứ?"
Minh Hi khựng lại, cậu hiểu điều anh vừa làm. Anh đã vì cậu mà đối đầu với gia đình, với đối tác, với cả tương lai rạng ngời phía trước. Một kiến trúc sư đại tài, một người vốn dĩ có thể có cả thế giới, giờ đây lại chọn lấy một người đầy vết sẹo tâm hồn như cậu làm thế giới duy nhất.
Cậu vòng tay ôm lấy anh, siết chặt: "Tôi sẽ không đi đâu cả. Dù thế giới ngoài kia có sụp đổ, tôi vẫn sẽ ở đây để chữa lành cho anh."
Buổi trưa hôm đó, Khang Dương không đưa Minh Hi đi ăn ở những nhà hàng sang trọng. Họ ghé vào một quán cơm bình dân ở một con phố nhỏ, nơi không ai nhận ra Khang Dương là vị kiến trúc sư nổi tiếng. Họ ngồi bên chiếc bàn gỗ hơi cũ, ăn những món ăn đơn giản, trò chuyện về những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống.
Sự sủng thụ của Khang Dương dành cho Minh Hi trong chương này không còn là những món quà xa hoa, mà là sự bảo hộ tuyệt đối. Anh chấp nhận trở thành tâm điểm của sự chỉ trích, chấp nhận mất đi sự hậu thuẫn của gia đình chỉ để đổi lấy một nụ cười thanh thản của người mình yêu. Anh đang xây dựng một "pháo đài" bằng chính danh tiếng của mình để bao bọc lấy Minh Hi.
Buổi chiều, Khang Dương đưa Minh Hi quay lại phòng khám "Lặng". Trước khi cậu xuống xe, anh nắm lấy tay cậu, dặn dò kỹ lưỡng:
"Nếu mẹ anh hay ai đó đến tìm, em cứ gọi cho anh ngay lập tức. Đừng nghe họ nói gì cả, chỉ cần nhớ rằng anh luôn ở đây."
Minh Hi mỉm cười, cậu rướn người lên hôn nhẹ vào má anh: "Tôi biết rồi. Anh cũng phải giữ gìn sức khỏe, đừng làm việc quá sức đấy."
Khang Dương nhìn theo bóng dáng Minh Hi bước vào phòng khám, lòng tràn đầy niềm tin. Anh biết, hành trình phía trước sẽ còn cực kỳ gian nan. Việc rút khỏi dự án Nam Dương Central không phải là chuyện nhỏ, nó sẽ kéo theo hàng loạt rắc rối về pháp lý và tài chính. Nhưng nhìn thấy Minh Hi bắt đầu mở lòng, bắt đầu mỉm cười, anh cảm thấy mọi sự đánh đổi đều xứng đáng.
Tro tàn của quá khứ đã thực sự bùng cháy thành một ngọn lửa rực rỡ, thiêu rụi những rào cản và định kiến. Sự liên kết giữa hai người giờ đây bền chặt như kết cấu của một tòa nhà chọc trời, vững vàng trước mọi cơn bão lòng và sóng gió thế gian.