1,998 từ
Đô thị Nam Dương những ngày cuối năm khoác lên mình một vẻ vội vã đến nghẹt thở. Những dòng người ngược xuôi, những ánh đèn neon xanh đỏ phản chiếu xuống mặt đường nhựa sau một cơn mưa phùn lạnh giá. Thế nhưng, đằng sau vẻ hào nhoáng ấy, một cơn địa chấn trong giới kiến trúc và địa ốc đang diễn ra. Thông tin kiến trúc sư Khang Dương chính thức rút khỏi dự án Nam Dương Central – "con gà đẻ trứng vàng" của tập đoàn Khang thị – đã trở thành miếng mồi ngon cho báo chí và các đối thủ cạnh tranh.
Căn hộ tầng thượng vốn dĩ luôn tràn ngập ánh sáng, nay lại có chút tĩnh lặng lạ thường. Khang Dương ngồi bên bàn làm việc, xung quanh là hàng chồng hồ sơ pháp lý và các bản hợp đồng cần thanh lý. Gương mặt anh phờ phạc thấy rõ, quầng thâm hiện lên dưới mắt, nhưng đôi tay vẫn kiên trì lướt trên từng trang giấy. Việc từ bỏ vị thế tại tập đoàn gia đình không đơn giản là xách cặp ra đi; đó là một cuộc tháo chạy đầy tổn thất về tài chính và danh tiếng.
Minh Hi bước vào phòng, tay bưng một bát cháo nấm nóng hổi và một ly trà gừng. Cậu lặng lẽ đặt đồ ăn lên góc bàn, không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai đang căng cứng của anh.
"Anh ăn chút gì đi. Từ sáng đến giờ anh chưa bỏ bụng thứ gì rồi." – Giọng Minh Hi dịu dàng như làn nước mát, xoa dịu đi cái đầu đang nóng ran vì những con số của Khang Dương.
Khang Dương buông bút, dựa lưng vào ghế, nắm lấy bàn tay mảnh khảnh của cậu đặt lên môi hôn nhẹ: "Anh xin lỗi, lại để em phải lo lắng rồi. Anh chỉ muốn giải quyết xong sớm để không ai có thể dùng những thứ này gây áp lực cho chúng ta nữa."
Minh Hi ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt cậu kiên định và sâu thẳm: "Dương này, anh có bao giờ hối hận không? Vì tôi mà anh mất đi vị trí vốn thuộc về mình, mất đi dự án tâm huyết nhất..."
Khang Dương mỉm cười, nụ cười dù mệt mỏi nhưng cực kỳ thanh thản: "Mất đi một dự án, anh có thể vẽ lại cái khác. Nhưng nếu mất em, anh không biết lấy gì để vẽ lại cuộc đời mình. Minh Hi, những thứ gạch đá kia không làm nên hạnh phúc của anh, em mới là người làm được điều đó."
Minh Hi cúi đầu, che đi đôi mắt đang cay xè. Cậu biết Khang Dương đang cố tỏ ra mạnh mẽ để cậu không cảm thấy tội lỗi, nhưng cậu cũng biết anh đang phải đối mặt với khoản đền bù hợp đồng khổng lồ.
Ngày hôm sau, Minh Hi không đến phòng khám "Lặng" như thường lệ. Cậu có một cuộc hẹn quan trọng tại một quán cà phê tĩnh lặng ở ngoại ô. Người ngồi đối diện cậu là Thế Duy – gã bác sĩ ngoại khoa và cũng là đối thủ "không đội trời chung" của Khang Dương trong cuộc chiến giành lấy trái tim Minh Hi.
Thế Duy nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt quan sát Minh Hi với vẻ phức tạp: "Cậu gọi tôi ra đây chỉ để hỏi về các mối quan hệ đầu tư của gia đình tôi sao?"
"Anh Duy, tôi biết gia đình anh có cổ phần trong các quỹ hỗ trợ khởi nghiệp bền vững. Khang Dương đang gặp khó khăn vì bị gia đình cắt đứt nguồn vốn. Anh ấy có năng lực, có danh tiếng, cái anh ấy thiếu bây giờ chỉ là một bệ đỡ tài chính độc lập để đứng vững." – Minh Hi thẳng thắn vào vấn đề.
Thế Duy bật cười chua chát: "Minh Hi, cậu có biết mình đang yêu cầu tôi điều gì không? Cậu muốn tôi giúp tình địch của mình sao? Để anh ta có thể đàng hoàng nắm tay cậu đi khắp nơi mà không sợ bị ngăn cấm?"
"Tôi không yêu cầu anh giúp không công." – Minh Hi lấy ra một tập hồ sơ, đó là toàn bộ tiền tiết kiệm năm năm qua của cậu và giấy tờ sở hữu căn hộ nhỏ mà cậu đang đứng tên – "Tôi muốn dùng tất cả những thứ này làm tài sản thế chấp để anh đứng ra bảo lãnh cho một khoản vay tín dụng đen hoặc một quỹ đầu tư tư nhân. Tôi biết danh tiếng của anh đủ để làm điều đó."
Thế Duy sững sờ. Anh nhìn tập hồ sơ, rồi lại nhìn gương mặt kiên định của Minh Hi. Anh nhận ra mình đã thua hoàn toàn. Không phải thua vì Khang Dương giỏi hơn, mà thua vì tình yêu của Minh Hi dành cho Khang Dương đã đạt đến mức hy sinh tất cả những gì cậu có để bảo vệ sự tự tôn của người đàn ông kia.
"Cậu yêu anh ta đến mức này sao?" – Giọng Thế Duy nghẹn lại.
"Anh ấy đã vì tôi mà vứt bỏ cả thế giới. Vậy thì tôi có tiếc gì một căn nhà hay vài đồng tiền tiết kiệm để cùng anh ấy xây dựng lại một thế giới khác?"
Thế Duy im lặng một hồi lâu, rồi anh đẩy tập hồ sơ lại phía Minh Hi: "Giữ lấy căn nhà của cậu đi. Tôi sẽ giúp, không phải vì Khang Dương, mà vì tôi muốn chứng minh rằng mình cũng có thể làm điều tử tế cho người mình yêu. Nhưng nhớ lấy, nếu anh ta lại làm cậu khóc, tôi sẽ là người đầu tiên đưa cậu đi."
Những ngày tiếp theo, Khang Dương nhận được những lời mời đầu tư bất ngờ từ các quỹ tư nhân mà không rõ nguồn gốc. Anh nhanh chóng nắm bắt cơ hội, cùng với những cộng sự thân tín cũ vừa từ chức tại Khang thị, anh thành lập văn phòng kiến trúc độc lập mang tên "Nhành Nhài".
Buổi tối, khi Khang Dương hào hứng kể về việc ký kết được hợp đồng đầu tiên, Minh Hi chỉ mỉm cười lắng nghe, tay vẫn thong thả nhặt rau chuẩn bị bữa cơm. Cậu không nói cho anh biết mình đã đi gặp Thế Duy, cũng không nói cho anh biết mình đã thức trắng bao nhiêu đêm để liên hệ với những bệnh nhân cũ là những doanh nhân thành đạt để kín đáo giới thiệu về tài năng của anh.
Sự "sủng" trong chương này không còn là sự bảo bọc một chiều từ Khang Dương dành cho Minh Hi. Nó là một sự "sủng ái ngược" – sự hy sinh thầm lặng của một người vốn dĩ yếu đuối để trở thành lá chắn cho người đàn ông mình yêu.
"Minh Hi, em có biết vì sao anh chọn tên văn phòng là 'Nhành Nhài' không?" – Khang Dương ôm cậu từ phía sau, khi hai người đang đứng bên bồn rửa bát.
"Vì nó đẹp?"
"Vì nhành nhài tuy nhỏ bé, mộc mạc, nhưng hương thơm của nó bền bỉ và thanh khiết hơn bất cứ loài hoa lộng lẫy nào. Nó giống như em vậy, là người đã giúp anh tỉnh ngộ giữa những tòa nhà kính khô lạnh."
Sóng gió thực sự ập đến khi bà Khang biết được văn phòng "Nhành Nhài" đang phát triển nhanh chóng. Bà tìm đến tận phòng khám của Minh Hi. Lần này, bà không mang theo hồ sơ, mà mang theo một vẻ mặt mệt mỏi của một người mẹ đang bất lực.
"Cậu tưởng cậu giúp nó là tốt cho nó sao? Hiện tại nó đang nợ nần chồng chất để vận hành cái văn phòng đó. Nếu dự án đầu tay thất bại, nó sẽ mất trắng." – Bà Khang ngồi trên chiếc ghế gỗ đơn sơ của phòng khám, nhìn Minh Hi với ánh mắt sắc sảo – "Trả nó về cho tôi, tôi sẽ xóa bỏ mọi khoản nợ và đưa nó trở lại vị trí cũ."
Minh Hi rót một ly nước ấm đặt trước mặt bà, cử chỉ vẫn điềm đạm và lễ phép: "Bác à, cháu không giữ anh Dương. Anh ấy ở lại vì anh ấy muốn được sống như một con người thực sự, chứ không phải một công cụ để gia tăng giá trị cổ phiếu. Bác nói đúng, có thể anh ấy sẽ thất bại. Nhưng nếu thất bại, cháu sẽ cùng anh ấy ăn cơm rau, ở nhà thuê. Cháu không hứa sẽ mang lại cho anh ấy vinh quang, nhưng cháu hứa sẽ mang lại cho anh ấy một nơi để trở về."
Bà Khang nhìn sâu vào mắt Minh Hi. Trong ánh mắt của người bác sĩ tâm lý trẻ tuổi ấy, bà không thấy sự tham lam, cũng không thấy sự sợ hãi. Chỉ có một tình yêu thuần khiết và kiên định đến mức đáng sợ. Bà thở dài, đứng dậy:
"Cậu... thực sự rất giống cha của Khang Dương ngày xưa. Ông ấy cũng vì tôi mà bỏ cả sự nghiệp gia đình ở nước ngoài để về đây. Hóa ra, cái gen 'ngu ngốc vì tình' này chưa bao giờ mất đi."
Nói xong, bà quay người đi ra cửa. Minh Hi thấy bóng lưng của bà bỗng nhiên nhỏ lại, dường như sự cứng nhắc bấy lâu đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt của sự thấu hiểu.
Đêm hôm đó, Nam Dương đón đợt không khí lạnh mạnh nhất từ đầu mùa. Khang Dương trở về nhà trong bộ dạng ướt đẫm vì mưa tuyết. Minh Hi vội vàng lấy khăn ấm lau cho anh, miệng không ngừng cằn nhằn về việc anh không chú ý sức khỏe.
Khang Dương đột ngột kéo cậu vào lòng, hơi lạnh từ áo khoác anh thấm qua lớp áo mỏng của Minh Hi, nhưng trái tim cả hai lại nóng rực.
"Minh Hi, dự án đầu tiên của 'Nhành Nhài' đã được duyệt rồi. Đó là một khu chung cư dành cho người thu nhập thấp, nơi anh sẽ đưa thiên nhiên vào từng căn hộ nhỏ." – Anh nói, giọng run lên vì xúc động – "Và người đầu tư chính cho dự án này... chính là quỹ mà em đã âm thầm liên hệ, phải không?"
Minh Hi khựng lại, cậu định phủ nhận nhưng cái nhìn thấu suốt của Khang Dương khiến cậu không thể nói dối.
"Anh biết từ khi nào?"
"Huy trợ lý đã kể cho anh. Em ngốc quá, sao lại mang cả căn hộ của mình ra thế chấp? Nếu anh thất bại thì sao?"
Minh Hi mỉm cười, áp mặt vào lồng ngực vững chãi của anh: "Thì anh nuôi tôi. Anh đã hứa rồi mà, phải không?"
Khang Dương siết chặt vòng tay. Giữa cái lạnh căm căm của mùa đông Nam Dương, bên trong căn hộ tầng thượng, ngọn lửa tình yêu không còn là tro tàn nữa. Nó đã trở thành một lò sưởi vĩnh cửu, đốt cháy mọi khó khăn và định kiến.
Sự liên kết giữa họ giờ đây không chỉ là sự "sủng" hay "ngược", mà là sự cộng sinh. Hai cái cây bị tổn thương đã tự bám rễ vào nhau, cùng hút chất dinh dưỡng từ sự chân thành để vươn lên giữa bão tố. Khang Dương hiểu rằng, sự nghiệp vĩ đại nhất của anh không còn là những tòa tháp chọc trời, mà là bảo vệ nụ cười của người bác sĩ đang nằm trong vòng tay mình.
Chương 10 khép lại với hình ảnh hai người đứng bên ban công, nhìn xuống thành phố lên đèn. Dù phía trước vẫn còn bộn bề lo toan, nhưng trong lòng họ, nắng đã thực sự về, xua tan đi cái lạnh của mùa đông dài đằng đẵng