2,191 từ
Thời gian ở đô thị Nam Dương trôi đi nhanh như một cái chớp mắt. Những ngày đông giá rét dần lùi xa, nhường chỗ cho hơi thở ấm áp của mùa xuân bắt đầu len lỏi vào từng con phố. Đối với Khang Dương và Minh Hi, những tháng vừa qua là một cuộc chạy đua đầy khắc nghiệt nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Văn phòng kiến trúc "Nhành Nhài" từ một vài người ít ỏi ban đầu, giờ đây đã trở thành một cái tên đầy triển vọng, một biểu tượng cho sự tự do và lòng kiên định giữa một thị trường kiến trúc vốn dĩ khô khan và đầy toan tính.
Sáng hôm nay là một ngày đặc biệt. Đó là ngày khánh thành "Nhà Của Nắng" – dự án đầu tay và cũng là tâm huyết lớn nhất của Khang Dương kể từ khi tách ra độc lập. Khu chung cư dành cho người có thu nhập thấp này không tọa lạc ở khu đất vàng, không có những lớp kính mạ vàng hay sảnh đón khách hào nhoáng. Nó nằm ở một khu vực yên tĩnh hơn, nơi những gia đình trẻ, những người lao động bình dân có thể tìm thấy một mái ấm thực sự với giá cả phải chăng.
Minh Hi đứng ở phía sau cánh gà của sân khấu tạm thời được dựng lên giữa khuôn viên khu chung cư. Cậu mặc một bộ vest màu xám nhạt, trông thanh lịch và điềm đạm. Ánh mắt cậu luôn dõi theo bóng dáng cao lớn của Khang Dương đang bận rộn tiếp đón các đối tác và cả những cư dân đầu tiên của tòa nhà.
Nhìn Khang Dương của hiện tại, Minh Hi thấy anh dường như còn rạng rỡ hơn cả thời điểm anh đứng trên đỉnh cao của tập đoàn Khang thị. Đó không phải là hào quang của tiền bạc, mà là sự tự hào của một người nghệ sĩ vừa hoàn thành tác phẩm ý nghĩa nhất đời mình.
"Bác sĩ Hi, sếp gọi anh ra phía trước kìa." – Huy trợ lý chạy đến, mặt mũi hớn hở.
Minh Hi hơi ngập ngừng: "Đây là sự kiện công việc của anh ấy, tôi ra đó có tiện không?"
"Sếp bảo, không có anh thì không có 'Nhà Của Nắng', nên anh phải là người đứng ở vị trí trang trọng nhất."
Minh Hi mỉm cười, bước ra ngoài. Khi cậu xuất hiện, Khang Dương lập tức tách khỏi đám đông nhà báo, tiến lại gần và nắm lấy tay cậu trước sự chứng kiến của hàng chục ống kính máy quay. Anh không hề che giấu, không hề né tránh, sự sủng ái ấy giờ đây đã trở thành một lẽ tự nhiên, một phần hơi thở của anh.
Buổi lễ bắt đầu bằng một bài phát biểu ngắn gọn của Khang Dương. Anh không nói nhiều về các thông số kỹ thuật hay lợi nhuận. Anh nói về sự thấu cảm.
"Nhiều người hỏi tôi tại sao lại bỏ một dự án nghìn tỷ để đi xây dựng những căn hộ nhỏ bé này. Câu trả lời của tôi rất đơn giản: Kiến trúc không phải để phô trương sự giàu sang, kiến trúc là để bảo vệ hạnh phúc. Tôi muốn những người lao động sau một ngày mệt mỏi, khi trở về nhà, họ có thể nhìn thấy ánh nắng len qua khe cửa, có thể ngửi thấy mùi hoa nhài thoang thoảng ở ban công, và cảm thấy rằng mình đang thực sự được sống."
Anh dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía Minh Hi đang đứng ở hàng ghế đầu: "Và tôi muốn gửi lời cảm ơn đến một người. Người đã dùng cả tâm hồn và sự hy sinh thầm lặng của mình để giữ cho ngọn lửa trong tôi không bị tắt lịm giữa cơn bão. Nếu không có em, 'Nhà Của Nắng' sẽ mãi mãi chỉ nằm trên những trang giấy vô hồn."
Dưới sân khấu, những tiếng vỗ tay vang dội. Minh Hi cảm thấy tim mình thắt lại vì xúc động. Cậu hiểu rằng, Khang Dương đang dùng vinh quang của mình để tôn vinh tình yêu của họ. Anh đang khẳng định với cả thế giới rằng, Minh Hi không phải là một "vết đen" trong sự nghiệp của anh, mà chính là nguồn cảm hứng vĩ đại nhất.
Sau khi kết thúc các thủ tục cắt băng khánh thành, Khang Dương dắt tay Minh Hi đi tham quan một vòng khu chung cư. Họ bước vào một căn hộ mẫu ở tầng 5. Căn phòng nhỏ nhưng tràn ngập ánh sáng, thiết kế thông minh giúp không gian trở nên rộng rãi hơn nhiều so với diện tích thực tế. Ở ban công, đúng như lời Khang Dương nói, anh đã cho trồng sẵn những nhành hoa nhài đang bắt đầu trổ bông.
"Em thấy sao?" – Khang Dương ôm cậu từ phía sau, cằm tựa lên vai cậu, cả hai cùng nhìn ra khoảng sân chơi phía dưới, nơi trẻ con đang vui đùa.
"Rất tuyệt, Dương ạ. Anh đã thực sự làm được rồi." – Minh Hi xoay người lại, đưa tay vuốt ve gương mặt anh – "Anh có mệt không? Những ngày qua anh đã vất vả nhiều rồi."
"Có em ở đây, anh không thấy mệt chút nào." – Khang Dương nhìn sâu vào mắt cậu, giọng anh bỗng trở nên nghiêm túc và có chút hồi hộp – "Minh Hi, hôm nay ở đây, giữa công trình đầu tiên mà chúng ta cùng nhau bảo vệ... anh có một điều muốn hỏi em."
Minh Hi khựng lại, cậu cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Khang Dương từ từ buông cậu ra, anh lùi lại một bước, rồi trước sự ngỡ ngàng của Minh Hi, vị kiến trúc sư kiêu ngạo ấy chậm rãi quỳ một gối xuống sàn gỗ.
Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung xanh. Bên trong không phải là một viên kim cương khổng lồ phô trương, mà là một chiếc nhẫn bằng bạch kim có thiết kế tinh tế, mô phỏng hình dáng của một nhành hoa nhài quấn quanh ngón tay.
"Năm năm trước, anh đã nợ em một lời hứa về một mái ấm. Năm năm qua, anh đã để em phải cô đơn trong bóng tối. Minh Hi, em đã chữa lành cho hàng ngàn bệnh nhân, nhưng ai sẽ chữa lành cho em đây? Hãy để anh làm việc đó, được không? Hãy để anh là người mỗi sáng pha trà cho em, mỗi tối đón em về, và là người cùng em đi đến hết cuộc đời này. Em đồng ý làm người chủ thực sự của cuộc đời anh chứ?"
Minh Hi đứng lặng người, nước mắt không kìm được mà trào ra, lăn dài trên má. Cậu đã từng nghĩ cuộc đời mình sẽ chỉ là những tháng ngày lầm lũi với những hồ sơ bệnh án, với những nỗi đau không tên của người khác. Cậu chưa bao giờ dám mơ về một ngày mình sẽ đứng đây, giữa nắng mai rực rỡ, nhận lời cầu hôn từ người đàn ông mà cậu đã yêu bằng cả sinh mạng.
"Anh thật là... sao lại cầu hôn ở đây, bụi bặm thế này..." – Minh Hi vừa khóc vừa cười, giọng nói nghẹn ngào.
"Vì đây là nơi bắt đầu của chúng ta, của 'Nhành Nhài' và của niềm tin." – Khang Dương vẫn kiên nhẫn quỳ đó, ánh mắt chứa chan tình cảm nhìn cậu.
Minh Hi hít một hơi thật sâu, cậu đưa bàn tay run rẩy ra phía trước: "Tôi đồng ý. Anh mà dám bỏ đi lần nữa, tôi sẽ... tôi sẽ không tha cho anh đâu."
Khang Dương cười rạng rỡ, anh lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón tay áp út của cậu. Chiếc nhẫn vừa vặn như thể nó sinh ra là để dành cho bàn tay này. Anh đứng dậy, nhấc bổng Minh Hi lên, xoay một vòng giữa căn phòng đầy nắng. Tiếng cười của họ hòa vào tiếng gió, bay cao lên bầu trời xanh thẳm của Nam Dương.
Sự kiện cầu hôn này nhanh chóng lọt vào ống kính của một vài phóng viên còn nán lại. Ngày hôm sau, hình ảnh kiến trúc sư Khang Dương quỳ dưới chân một chàng trai trong căn hộ bình dân đã chiếm lĩnh trang đầu của các mặt báo. Nhưng lần này, thay vì những lời chỉ trích, dư luận lại dành cho họ sự ngưỡng mộ. Sự chân thành của Khang Dương và sự lặng lẽ, kiên cường của Minh Hi đã chạm đến trái tim của nhiều người.
Tuy nhiên, không phải ai cũng hài lòng. Bà Khang ngồi trong căn biệt thự rộng lớn, nhìn tấm ảnh trên báo mà tay run lên. Bà không ngờ con trai mình lại có thể đi xa đến mức này. Bà đã cố gắng cắt đứt nguồn vốn, cố gắng gây áp lực xã hội, nhưng Khang Dương lại dùng chính sự thất thế đó để tạo nên một kỳ tích mới.
Đúng lúc đó, quản gia bước vào: "Thưa bà, cậu Dương và cậu Minh Hi đến thăm ạ."
Bà Khang hơi sững sờ, nhưng rồi bà lạnh lùng nói: "Cho chúng vào."
Khang Dương và Minh Hi bước vào phòng khách. Khác với những lần trước, Khang Dương không còn mang vẻ mặt đối đầu. Anh dắt tay Minh Hi, cung kính đặt lên bàn một hộp quà nhỏ và một tập hồ sơ.
"Mẹ, con đến để cảm ơn mẹ." – Khang Dương nói, giọng điệu bình thản – "Cảm ơn mẹ vì đã đẩy con vào đường cùng, để con nhận ra rằng nếu không có những danh hiệu kia, con vẫn là một kiến trúc sư giỏi, và quan trọng nhất, con vẫn có Minh Hi ở bên. Đây là cổ phần của văn phòng 'Nhành Nhài', con muốn biếu mẹ một phần, coi như là lòng hiếu thảo của con và Minh Hi."
Bà Khang nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn sang Minh Hi. Cậu bước tới, nhẹ nhàng rót một tách trà đặt trước mặt bà: "Bác à, cháu biết bác lo cho anh Dương. Nhưng bác hãy tin anh ấy một lần. Anh ấy thực sự đang rất hạnh phúc."
Nhìn vào đôi mắt trong veo và chân thành của Minh Hi, nhìn vào sự trưởng thành và vững chãi của con trai, trái tim sắt đá của bà Khang bỗng chốc dịu lại. Bà nhận ra rằng, dù bà có giữ được cái ghế chủ tịch tập đoàn, nhưng nếu bà đánh mất đứa con duy nhất, thì mọi thứ cũng trở nên vô nghĩa.
Bà không nói gì, chỉ cầm tách trà lên nhấp một ngụm nhỏ, rồi quay mặt đi chỗ khác: "Sau này... rảnh thì về đây ăn cơm. Đừng để cái nhà này như cái miếu hoang."
Câu nói ấy, dù vẫn mang vẻ lạnh lùng, nhưng đối với Khang Dương và Minh Hi, đó chính là lời thừa nhận quý giá nhất. Khang Dương siết chặt tay Minh Hi, hai người nhìn nhau mỉm cười.
Buổi tối hôm đó, họ trở về căn hộ tầng thượng. Khang Dương không để Minh Hi làm bất cứ việc gì. Anh tự tay nấu một bữa tối đặc biệt để kỷ niệm ngày cầu hôn.
"Dương này, anh có bao giờ thấy hối hận vì không cầu hôn em ở một nơi sang trọng hơn không?" – Minh Hi hỏi khi hai người đang ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố lên đèn.
"Sang trọng để làm gì khi nơi đó không có dấu chân của chúng ta?" – Khang Dương ôm cậu vào lòng, hơi thở ấm áp – "Với anh, nơi nào có em, nơi đó là cung điện. Và chiếc nhẫn kia, nó không chỉ là một món trang sức, nó là lời thề của anh: dù cuộc đời có thêm bao nhiêu khối bê tông cốt thép, tình cảm của anh dành cho em vẫn sẽ luôn mềm mại và thơm ngát như một nhành hoa nhài."
Minh Hi tựa đầu vào ngực anh, cảm thấy bình yên tuyệt đối. Cậu biết, hành trình của cuộc đời họ mới chỉ đi qua hơn một phần ba, phía trước chắc chắn sẽ còn những thử thách mới, những dự án mới, và cả những lo toan của cuộc sống thường nhật. Nhưng cậu không còn sợ nữa.
Bởi vì cậu biết, giữa đô thị Nam Dương ồn ào này, có một người đàn ông sẽ luôn dành cho cậu sự sủng ái vô điều kiện, một người kiến trúc sư sẽ luôn ưu tiên xây dựng "tòa nhà hạnh phúc" cho riêng hai người họ trước bất cứ công trình vĩ đại nào khác.
Ngọn lửa nhỏ từ tro tàn giờ đây đã bùng lên mạnh mẽ, thắp sáng cả căn hộ, thắp sáng cả tương lai. Và trong hơi thở của mùa xuân Nam Dương, mùi hương hoa nhài vẫn cứ thế lan tỏa, thanh khiết và vĩnh cửu.