2,117 từ
Đô thị Nam Dương bước vào những ngày tháng Tư, khi những cơn mưa rào đầu mùa bắt đầu gột rửa đi lớp bụi bặm của mùa cũ, để lại một bầu không khí dịu mát và trong trẻo. Sau màn cầu hôn gây chấn động tại dự án "Nhà Của Nắng", cuộc sống của Khang Dương và Minh Hi dường như lật sang một trang mới. Không còn là những cuộc đuổi bắt trốn tránh, không còn là những ánh nhìn dò xét đầy lo âu, giờ đây họ đường hoàng cùng nhau đi dưới nắng, cùng nhau xây dựng những viên gạch đầu tiên cho mái ấm thực sự của mình.
Thế nhưng, cuộc sống không bao giờ chỉ toàn màu hồng và những lời chúc tụng. Để chuẩn bị cho một đám cưới – một cột mốc đánh dấu sự gắn kết chính thức – hai người đàn ông với hai cá tính khác biệt đã phải trải qua những tình huống mà chính họ cũng không ngờ tới.
Sáng thứ Bảy, Khang Dương quyết định dành trọn một ngày để cùng Minh Hi đi chọn những món đồ nội thất cuối cùng cho căn hộ tầng thượng, cũng là để chuẩn bị cho "phòng tân hôn". Anh không muốn dùng những dịch vụ thiết kế trọn gói hay những món đồ xa hoa vô hồn. Anh muốn mỗi chiếc ghế, mỗi bức tranh treo tường đều phải có dấu ấn của cả hai.
Tại một cửa hàng gốm thủ công nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, Khang Dương đang say sưa nhìn ngắm những bộ bát đĩa men lam tinh tế. Anh cầm một chiếc bát lên, săm soi từng đường vân như thể đang giám định một công trình kiến trúc.
"Minh Hi, em xem bộ này thế nào? Men lam này rất hợp với màu gỗ sồi trong bếp nhà mình." – Khang Dương hưng phấn nói.
Minh Hi đang đứng ở góc bên kia, tay cầm một chiếc cốc đất nung đơn giản, màu nâu trầm mộc mạc. Cậu khẽ mỉm cười: "Anh Dương, bộ đó đẹp, nhưng nó hơi... quá trang trọng. Chúng ta ăn cơm hằng ngày mà, em thích cái gì đó ấm áp và cầm chắc tay hơn."
Khang Dương khựng lại. Anh nhìn bộ men lam bóng bẩy trong tay, rồi nhìn chiếc cốc đất nung của Minh Hi. Anh nhận ra, suốt bao nhiêu năm qua, gu thẩm mỹ của anh luôn hướng tới sự hoàn hảo, sự đẳng cấp để khẳng định vị thế. Nhưng đối với Minh Hi, hạnh phúc nằm ở sự giản đơn và gần gũi.
Anh đặt bộ men lam xuống, bước lại gần và cầm chiếc cốc đất nung lên. "Em nói đúng. Đồ vật dùng để sống cùng mình mỗi ngày thì quan trọng nhất là cảm giác khi chạm vào. Vậy chúng ta chọn phong cách này nhé?"
Sự chiều chuộng của Khang Dương dành cho Minh Hi trong những việc nhỏ nhặt nhất đã khiến cậu cảm thấy vô cùng ấm lòng. Anh sẵn sàng gạt bỏ cái "tôi" của một kiến trúc sư hàng đầu để lắng nghe những cảm nhận dù là mơ hồ nhất của người mình yêu.
Tuy nhiên, việc chuẩn bị cho đám cưới không chỉ dừng lại ở đồ nội thất. Khó khăn lớn nhất lại nằm ở danh sách khách mời.
Buổi tối, hai người ngồi bên bàn trà, trước mặt là đống danh thiếp và những bản danh sách viết tay. Khang Dương nhíu mày khi nhìn vào danh sách của phía gia đình anh. Những cái tên đình đám trong giới kinh doanh, những quan chức cấp cao mà bà Khang muốn mời để giữ thể diện cho gia tộc.
"Nếu mời hết những người này, đám cưới của chúng ta sẽ giống như một buổi tiệc chiêu đãi đối tác hơn là một ngày vui gia đình." – Khang Dương thở dài, anh gạch bỏ vài cái tên.
Minh Hi nhìn danh sách của mình, chỉ có vài người bạn thân thiết ở bệnh viện và cô y tá Linh. Cậu lo lắng hỏi: "Mẹ anh sẽ không giận chứ? Bà vừa mới bắt đầu chấp nhận chúng ta, nếu làm bà mất mặt..."
Khang Dương nắm lấy tay cậu, siết chặt: "Bà ấy phải hiểu rằng, đám cưới này là của anh và em. Anh không muốn em phải gượng cười tiếp đón những người em không quen biết chỉ để làm hài lòng người khác. Chúng ta sẽ làm một buổi tiệc nhỏ, ấm cúng, chỉ có những người thực sự yêu thương mình."
Đang lúc hai người đang bàn bạc, điện thoại của Minh Hi vang lên. Là Thế Duy.
Khang Dương vừa nhìn thấy cái tên hiện lên màn hình, "bình giấm" trong lòng lại lập tức sủi bọt. Anh cố ý ngồi sát lại gần Minh Hi, lắng tai nghe.
"Duy? Có chuyện gì không anh?" – Minh Hi hỏi.
"Tôi nghe nói hai người sắp đám cưới. Tôi có một món quà muốn gửi tặng, là một kỳ nghỉ dưỡng ở hòn đảo riêng của gia đình tôi. Coi như lời chúc phúc muộn màng." – Giọng Thế Duy ở đầu dây bên kia đã bình thản hơn nhiều.
Khang Dương nghe thấy vậy, lập tức giật lấy điện thoại, giọng đanh lại: "Cảm ơn bác sĩ Duy, nhưng tuần trăng mật tôi đã tự tay thiết kế lịch trình rồi. Chúng tôi không dám phiền bác sĩ."
Tắt máy xong, Khang Dương thấy Minh Hi đang nhìn mình với ánh mắt vừa buồn cười vừa bất lực.
"Anh lại ghen với một người đã bỏ cuộc sao?"
"Dù là ai, chỉ cần có ý định 'tặng quà' quá mức cho em, anh đều không thích." – Khang Dương hừ nhẹ một tiếng, rồi anh bỗng nhiên kéo cậu vào lòng, giọng trầm xuống – "Anh chỉ muốn em hoàn toàn thuộc về anh, không vướng bận bất cứ ai khác."
Minh Hi bật cười, cậu vòng tay ôm lấy cổ anh, dụi đầu vào lồng ngực vững chãi: "Anh thật là... càng lớn càng trẻ con."
Thế nhưng, giữa những khoảnh khắc ngọt ngào ấy, một sự cố bất ngờ xảy ra tại dự án "Nhà Của Nắng". Một vài trang mạng lá cải bắt đầu đưa tin về việc kết cấu của tòa nhà có vấn đề, mục đích là để hạ bệ uy tín của Khang Dương sau khi anh tách ra khỏi tập đoàn.
Sáng thứ Hai, khi Khang Dương đến văn phòng, anh thấy một đám đông phóng viên đang vây quanh cửa. Họ đặt những câu hỏi hóc búa về chất lượng vật liệu và nghi ngờ anh dùng vật liệu rẻ tiền để trục lợi từ người nghèo.
Khang Dương đứng trước các ống kính, gương mặt lạnh lùng và đanh thép. Anh không hề nao núng, yêu cầu trợ lý cung cấp toàn bộ giấy tờ kiểm định và mời các đơn vị độc lập đến giám định lại ngay lập tức.
Trong khi Khang Dương đang bận rộn đối phó với dư luận ở văn phòng, Minh Hi cũng không ngồi yên. Cậu biết rằng đây là một đòn tấn công bẩn thỉu nhắm vào sự nghiệp của anh. Minh Hi đã dùng trang cá nhân của mình – vốn có sự tin tưởng lớn từ cộng đồng y bác sĩ và bệnh nhân – để chia sẻ những câu chuyện thật về quá trình Khang Dương thức trắng đêm để chọn từng viên gạch, từng thanh thép cho dự án.
Cậu viết: "Kiến trúc sư là người xây nhà, nhưng một kiến trúc sư chân chính là người xây dựng niềm tin. Tôi đã chứng kiến anh ấy từ chối những hợp đồng béo bở chỉ để giữ đúng cam kết với những người dân lao động. Sự thật không thể bị bóp méo bởi những lời đồn thổi vô căn cứ."
Sức lan tỏa của bài viết cùng với sự minh bạch trong hồ sơ của Khang Dương đã nhanh chóng dập tắt được dư luận tiêu cực. Thậm chí, nhiều cư dân đang sống tại "Nhà Của Nắng" đã cùng nhau quay một video clip ngắn để khẳng định sự hài lòng về chất lượng căn hộ của họ.
Khi Khang Dương trở về nhà vào tối muộn, anh thấy Minh Hi vẫn đang ngồi bên máy tính để trả lời những bình luận bênh vực anh. Anh lặng lẽ bước tới, ôm cậu từ phía sau, nước mắt bỗng dưng ướt nhòe.
"Cảm ơn em, Minh Hi. Anh cứ tưởng mình phải chiến đấu một mình."
"Anh quên rồi sao? Chúng ta là một mà." – Minh Hi xoay người lại, lau nước mắt cho anh – "Dù có chuyện gì xảy ra, em sẽ luôn là người đứng sau để chữa lành mọi vết thương mà thế giới này gây ra cho anh."
Sau sự cố đó, tình cảm của họ dường như càng thêm bền chặt. Và cuối cùng, ngày trọng đại cũng đến.
Đám cưới không diễn ra tại những khách sạn năm sao lộng lẫy nhất thành phố. Khang Dương đã chọn chính khoảng sân giữa của khu chung cư "Nhà Của Nắng" làm nơi tổ chức. Anh muốn những người dân ở đây – những người đã đặt niềm tin vào anh – cùng chia sẻ niềm hạnh phúc này.
Khoảng sân được trang trí đơn giản với những dải lụa trắng và rất nhiều hoa nhài. Mùi hương thanh khiết bao trùm không gian, hòa quyện với tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng. Khách mời chỉ có gia đình, những đồng nghiệp thân thiết và những người hàng xóm lao động chất phác.
Bà Khang xuất hiện trong bộ áo dài sang trọng, dù gương mặt vẫn còn chút nghiêm nghị nhưng ánh mắt bà đã dịu dàng hơn khi thấy con trai mình cười rạng rỡ. Bà chủ động tiến lại gần Minh Hi, đưa cho cậu một chiếc hộp nhỏ.
"Đây là chiếc nhẫn gia bảo của nhà họ Khang. Tôi giao nó cho cậu. Hãy chăm sóc con trai tôi thật tốt, nó vốn dĩ rất bướng bỉnh." – Bà Khang nói khẽ.
Minh Hi xúc động nhận lấy: "Dạ, cháu cảm ơn bác... à, mẹ ạ."
Khoảnh khắc Minh Hi gọi "mẹ", bà Khang thoáng giật mình, rồi bà gật đầu nhẹ, quay đi để giấu những giọt nước mắt xúc động.
Khi hai người đứng trên sân khấu nhỏ, dưới ánh đèn vàng ấm áp và hàng ngàn vì sao trên bầu trời Nam Dương, Khang Dương nắm chặt tay Minh Hi. Họ không trao cho nhau những lời thề non hẹn biển sáo rỗng.
Khang Dương nhìn thẳng vào mắt Minh Hi, giọng anh vang lên trầm ấm: "Minh Hi, từ hôm nay, anh không chỉ xây dựng những ngôi nhà cho người khác, mà anh sẽ xây dựng một thế giới chỉ thuộc về hai chúng ta. Một thế giới không có sự rời bỏ, chỉ có sự thấu hiểu và sủng ái."
Minh Hi mỉm cười, nụ cười đẹp nhất mà Khang Dương từng thấy: "Và em sẽ là người giữ cho ngôi nhà đó luôn ấm áp, để mỗi khi anh mệt mỏi trở về, anh luôn biết rằng nắng vẫn đang chờ anh ở ban công."
Họ trao nhau nụ hôn nồng cháy giữa những tiếng vỗ tay của mọi người. Hoa nhài từ trên cao rơi xuống như những bông tuyết mùa xuân, phủ trắng con đường phía trước của họ.
Đêm đó, trong căn hộ tầng thượng đã được bài trí hoàn thiện, Khang Dương và Minh Hi cùng ngồi bên ban công. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ tựa vai nhau, ngắm nhìn thành phố lên đèn.
Sự sủng thụ giữa họ giờ đây đã đạt đến sự cân bằng hoàn hảo. Không còn là ai bảo vệ ai, mà là hai tâm hồn cùng nương tựa, cùng làm bệ phóng cho nhau.
"Anh Dương..." – Minh Hi khẽ gọi.
"Anh đây."
"Cảm ơn anh vì đã không bỏ cuộc. Cảm ơn anh đã đưa nhành nhài này về đúng chỗ của nó."
Khang Dương siết chặt vòng tay: "Anh mới là người phải cảm ơn em. Vì đã cho anh một cơ hội để biết thế nào là hạnh phúc thực sự."
Chương 12 khép lại với hình ảnh nhành hoa nhài trên chiếc nhẫn của Minh Hi lấp lánh dưới ánh trăng. Mọi khó khăn, trắc trở đã qua đi, giờ đây chỉ còn lại sự bình yên và những kế hoạch cho tương lai. Họ đã đi qua 12 chương của cuộc đời, và dù còn 18 chương nữa đang chờ phía trước, họ biết rằng chỉ cần tay trong tay, mọi chương đều sẽ là một bản tình ca ngọt ngào.