2,038 từ
Sau đám cưới mộc mạc nhưng đầy dư vị tại khu chung cư "Nhà Của Nắng", đô thị Nam Dương đối với Khang Dương và Minh Hi dường như đã trở thành một thành phố hoàn toàn khác. Không còn là những tòa nhà kính vô hồn hay những dòng người hối hả, mỗi góc phố giờ đây đều mang hơi ấm của sự thuộc về. Căn hộ tầng thượng, từ một "phòng trưng bày ký ức" lạnh lẽo, nay đã thực sự trở thành một tổ ấm, nơi mùi trà nhài quyện vào mùi gỗ mới và tiếng cười khẽ khàng xua đi sự tĩnh lặng của màn đêm.
Ánh nắng sớm mai len qua kẽ rèm, nhảy múa trên gương mặt còn đang say ngủ của Minh Hi. Cậu khẽ cựa mình, định theo thói quen đưa tay tìm chiếc đồng hồ báo thức trên bàn cạnh giường, nhưng thay vào đó, cậu chạm phải một lồng ngực vững chãi và ấm áp.
Minh Hi mở mắt, thấy Khang Dương đã thức từ lúc nào. Anh không ngồi dậy mà nằm nghiêng, một tay chống đầu, tay kia nhẹ nhàng vân vê những lọn tóc rối của cậu. Ánh mắt anh tràn đầy sự sủng ái, thứ ánh sáng dịu dàng mà chỉ khi đứng trước Minh Hi, vị kiến trúc sư sắc sảo này mới để lộ ra.
"Chào buổi sáng, bác sĩ của anh." – Khang Dương thì thầm, giọng nói trầm khàn đặc trưng của buổi sớm.
"Anh dậy sớm thế? Hôm nay văn phòng không có việc sao?" – Minh Hi dụi mắt, giọng ngái ngủ nghe như tiếng mèo lười.
"Việc thì nhiều, nhưng hôm nay anh đã tuyên bố với cả văn phòng là sếp tổng sẽ đi làm muộn. Anh có một nhiệm vụ quan trọng hơn." – Khang Dương nháy mắt đầy tinh nghịch.
Nhiệm vụ "quan trọng" đó hóa ra là việc Khang Dương lần đầu tiên thử sức với vai trò người nội trợ chính thức. Trong khi Minh Hi còn đang loay hoay trong phòng tắm, dưới bếp đã vang lên những tiếng lạch cạch của xoong nồi.
Khang Dương, người vốn dĩ chỉ quen với những bản vẽ kỹ thuật phức tạp hay những buổi đàm phán nghìn tỷ, giờ đây đang mặc một chiếc tạp dề màu xanh than, đứng trước bếp lò với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng. Anh đang cầm một cuốn sách nấu ăn, đối chiếu tỉ mỉ lượng muối và tiêu như thể đang đo đạc thông số cho một cột trụ chịu lực.
Khi Minh Hi bước ra, cậu không khỏi phì cười trước cảnh tượng trước mắt. Một "đại kiến trúc sư" đang toát mồ hôi hột chỉ vì... một quả trứng ốp la không được tròn trịa như ý muốn.
"Để em làm cho, anh ra ngồi đi." – Minh Hi tiến lại gần, định cầm lấy chiếc xẻng nấu ăn.
Khang Dương lập tức lách người chắn lại, vẻ mặt đầy kiên quyết: "Không được. Anh đã hứa là từ nay về sau, những buổi sáng không phải đi trực, em cứ việc hưởng thụ. Anh có thể xây được tòa nhà chọc trời thì không lẽ lại thua một bữa điểm tâm?"
Sự cố chấp đáng yêu của anh khiến Minh Hi cảm thấy tim mình mềm nhũn. Cậu không giành nữa, chỉ đứng bên cạnh, thỉnh thoảng nhắc anh hạ lửa, lúc lại giúp anh lau vệt sốt dính trên má. Vị của bữa sáng hôm đó có thể hơi mặn một chút, miếng bánh mì có thể hơi cháy cạnh, nhưng đối với Minh Hi, đó là bữa ăn ngon nhất mà cậu từng được nếm trải. Đó là vị của sự chân thành, của nỗ lực muốn bù đắp cho năm năm dài đằng đẵng mà anh đã bỏ lỡ.
Cuộc sống hậu hôn nhân mang lại cho họ những trải nghiệm mới mẻ về sự giao thoa giữa hai ngành nghề tưởng chừng không liên quan: Kiến trúc và Tâm lý học.
Văn phòng "Nhành Nhài" của Khang Dương ngày càng nhận được nhiều đơn đặt hàng cho các không gian cộng đồng. Mỗi khi gặp những mặt bằng khó hoặc muốn tạo ra một không gian thực sự "chạm" đến cảm xúc, Khang Dương lại mang bản vẽ về nhà, trải ra sàn phòng khách và cùng Minh Hi thảo luận.
"Hi này, em nghĩ sao về góc này? Anh định đặt một dãy ghế đá, nhưng anh sợ nó quá lạnh lẽo." – Khang Dương chỉ vào bản đồ một công viên nhỏ.
Minh Hi nhìn bản vẽ bằng lăng kính của một người thường xuyên lắng nghe những nỗi đau. Cậu chậm rãi nói: "Người ta đến công viên không chỉ để ngồi, mà để tìm sự kết nối hoặc sự riêng tư trong đám đông. Nếu anh đặt những chiếc ghế quay mặt vào nhau nhưng có khoảng cách vừa đủ, họ sẽ thấy an toàn hơn để bắt đầu một cuộc trò chuyện. Và hãy trồng thêm một ít cây bụi thấp phía sau ghế, nó tạo cảm giác được bao bọc, giống như một cái ôm vậy."
Khang Dương lặng người đi một lúc, rồi anh ôm chầm lấy cậu, hôn lên má cậu một cái rõ kêu: "Trời ạ, vợ anh đúng là thiên tài! Sao anh không nghĩ ra cái 'ôm bằng không gian' này sớm hơn nhỉ?"
Ngược lại, phòng khám "Lặng" của Minh Hi cũng có những thay đổi tích cực. Khang Dương đã bí mật cho người đến sửa sang lại hệ thống ánh sáng và cách âm. Anh lắp đặt những dải đèn led vàng giấu kín tạo ánh sáng hắt nhẹ nhàng, thay thế những chiếc ghế tựa cứng nhắc bằng những bộ sofa đơn có độ lún vừa phải, giúp bệnh nhân dễ dàng thả lỏng cơ thể khi bước vào tư vấn.
Sự sủng ái của Khang Dương không còn là những hành động phô trương bên ngoài, mà nó thấm sâu vào từng hơi thở cuộc sống của Minh Hi. Anh chăm sóc cho công việc của cậu, tôn trọng lý tưởng của cậu, và dùng tài năng của mình để làm bệ phóng cho niềm đam mê của người bạn đời.
Một chiều thứ Sáu, Minh Hi nhận được một món quà gửi đến phòng khám. Đó là một chậu hoa nhài trắng muốt, được chăm sóc vô cùng kỹ lưỡng, kèm theo một tấm thiệp không ghi tên, chỉ có dòng chữ: "Mừng hạnh phúc của cậu. Mong nhành nhài này luôn được tỏa sáng dưới ánh nắng của riêng nó."
Dù không ghi tên, nhưng cả Minh Hi và Khang Dương (người vừa ghé qua để đón cậu đi ăn tối) đều biết đó là của ai. Thế Duy vẫn luôn giữ một vị trí "người bạn từ xa" một cách thầm lặng và lịch thiệp.
Gương mặt Khang Dương ngay lập tức "biến sắc". Anh nhìn chậu hoa như nhìn một đối thủ đáng gờm.
"Hắn ta vẫn không chịu thôi sao?" – Khang Dương lầm bầm, tay khoanh trước ngực, môi mím lại thành một đường thẳng.
Minh Hi nhịn cười, cậu bước tới chỉnh lại mấy chiếc lá trên chậu hoa rồi quay sang nhìn chồng mình: "Người ta gửi lời chúc phúc thôi mà, anh lại bắt đầu rồi đấy. Anh Duy hiện tại đang ở nước ngoài tham gia một khóa đào tạo chuyên sâu, anh ấy chỉ muốn giữ phép lịch sự thôi."
"Lịch sự gì mà lại tặng hoa nhài? Đó là loài hoa của chúng ta!" – Khang Dương vẫn không cam tâm, bước tới cầm chậu hoa định mang ra góc khuất của phòng khám.
Minh Hi đi đến, nắm lấy tay anh, đôi mắt nhìn thẳng vào mắt anh với sự chân thành tuyệt đối: "Dương, anh nhìn em này. Có hàng ngàn nhành hoa nhài trên thế giới này, nhưng chỉ có một người đàn ông xây dựng cho em cả một 'Nhà Của Nắng', người đó đang đứng trước mặt em đây. Anh không tin vào bản thân mình, hay là không tin vào em?"
Cơn giận vô lý của Khang Dương tan biến ngay lập tức trước sự dịu dàng của Minh Hi. Anh thở dài, kéo cậu vào lòng, tựa cằm lên đầu cậu: "Anh tin em. Chỉ là... anh thấy mình vẫn chưa đủ tốt. Anh luôn sợ rằng một ngày nào đó em sẽ nhận ra anh chỉ là một gã khô khan với những khối bê tông."
"Ngốc quá. Những khối bê tông của anh có linh hồn, và linh hồn đó chính là thứ khiến em yêu anh." – Minh Hi vỗ nhẹ lưng anh.
Họ đứng đó, giữa căn phòng khám tràn ngập ánh chiều tà, mùi hoa nhài thoang thoảng trong không trung. Sự ghen tuông của Khang Dương không làm Minh Hi thấy khó chịu, trái lại, cậu thấy nó đáng yêu vì cậu biết nó xuất phát từ một trái tim quá đỗi trân trọng những gì đang có. Và sự tin tưởng của Minh Hi chính là liều thuốc an thần tốt nhất dành cho nỗi lo âu của Khang Dương.
Buổi tối, họ cùng nhau đi siêu thị – một hoạt động mà trước đây Khang Dương coi là tốn thời gian, nay lại trở thành sở thích mới của anh. Khang Dương đẩy xe, Minh Hi đi bên cạnh lựa chọn thực phẩm. Họ tranh luận về việc nên mua loại nước giặt nào có mùi thơm giống cỏ sau mưa, hay việc có nên mua thêm một chiếc máy pha cà phê mới cho phòng làm việc chung.
Trở về nhà, họ cùng nhau chuẩn bị bữa tối. Trong gian bếp nhỏ, hai bóng lưng bận rộn bên nhau, thỉnh thoảng lại có những cái chạm tay vô tình nhưng đầy điện tích. Khang Dương đã tiến bộ hơn trong việc nấu nướng, món cá kho của anh giờ đây đã có hương vị đậm đà giống như món mẹ Minh Hi từng làm ngày xưa.
Trong bữa cơm, Khang Dương đột ngột buông đũa, nhìn Minh Hi bằng ánh mắt lấp lánh: "Hi này, anh đang nghĩ... văn phòng 'Nhành Nhài' đang ổn định, dự án tiếp theo anh muốn xây dựng một trung tâm hỗ trợ tâm lý cộng đồng miễn phí. Anh muốn em là người đứng đầu dự án đó. Chúng ta sẽ kết hợp cả kiến trúc xanh và liệu pháp tâm lý. Em thấy sao?"
Minh Hi sững sờ, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi cậu: "Anh nghiêm túc chứ? Đó là ước mơ lớn nhất của em từ hồi sinh viên."
"Anh luôn nghiêm túc với những ước mơ của em." – Khang Dương nắm lấy tay cậu trên bàn ăn – "Năm năm qua em đã một mình chữa lành cho người khác. Giờ đây, hãy để anh cùng em làm điều đó. Chúng ta sẽ xây dựng một nơi mà bất cứ ai đang vụn vỡ cũng có thể đến và tìm thấy một nhành nhài cho riêng mình."
Đêm đó, thành phố Nam Dương chìm trong giấc ngủ, nhưng trong căn hộ tầng thượng, ánh đèn vẫn sáng lung linh. Hai người đàn ông ngồi bên nhau ngoài ban công, ngắm nhìn những ngôi sao xa xôi. Khang Dương vòng tay ôm lấy Minh Hi, bảo bọc cậu trong hơi ấm của mình.
Chương 13 khép lại bằng một nụ hôn nhẹ nhàng dưới ánh trăng. Cuộc sống hôn nhân của họ không có những kịch tính hay những món quà hào nhoáng, nó chỉ có vị ngọt của khói bếp hằng ngày, sự thấu hiểu trong công việc và một tương lai được cùng nhau vẽ nên. Họ đã đi qua những ngày tro tàn lạnh lẽo, qua những cơn bão lòng của tuổi trẻ, để giờ đây được cùng nhau tận hưởng nắng mai – thứ nắng không chỉ chiếu sáng rực rỡ bên ngoài hiên nhà, mà còn sưởi ấm mọi ngóc ngách trong trái tim họ.
Sự liên kết giữa họ giờ đây bền chặt và mộc mạc như chính tên gọi của văn phòng họ: "Nhành Nhài" – thanh khiết, kiên cường và luôn tỏa hương giữa khối bê tông đô thị.