1,896 từ
Mùa mưa ở Nam Dương năm nay đến sớm hơn thường lệ. Những cơn mưa rào bất chợt thường đổ xuống vào lúc xế chiều, khiến thành phố vốn dĩ đã nhộn nhịp bỗng trở nên trầm mặc dưới màn nước trắng xóa. Trong văn phòng "Nhành Nhài", Khang Dương đang miệt mài bên những bản thảo đầu tiên của Trung tâm hỗ trợ tâm lý cộng đồng – dự án mà anh gọi là "món quà tặng Minh Hi". Khác với những công trình thương mại, mỗi đường nét ở đây đều được anh cân nhắc dưới góc độ của một người đi tìm sự an ủi. Anh muốn những bức tường không chỉ để ngăn cách không gian, mà phải biết "thở" và biết vỗ về.
Khi Minh Hi đẩy cửa bước vào văn phòng mang theo hơi lạnh của cơn mưa ngoài kia, cậu thấy chồng mình đang đứng sững trước bản vẽ, đôi mày nhíu lại đầy suy tư. Khang Dương ngay lập tức giãn cơ mặt, bước tới cầm lấy chiếc ô ướt sũng từ tay cậu và quàng chiếc khăn ấm lên cổ người bạn đời. Sự sủng ái của anh giờ đây đã trở thành một phản xạ tự nhiên, giống như việc hơi thở luôn cần có nhịp điệu.
"Dự án có gì khó khăn sao anh?" – Minh Hi khẽ hỏi, tay cậu chạm vào những bản vẽ đầy những ghi chú chi tiết.
Khang Dương thở dài, kéo cậu ngồi xuống sofa: "Anh đang thiết kế phòng tư vấn đặc biệt cho trẻ em. Anh muốn nó không có vẻ gì là một bệnh viện, nhưng cũng không được quá giống một sân chơi khiến các em mất tập trung. Anh đang bị kẹt giữa việc làm sao để tạo ra một không gian vừa an toàn vừa mở lòng."
Minh Hi mỉm cười, cậu tựa đầu vào vai anh, giọng nói dịu dàng như tiếng chuông gió: "Anh đừng cố dùng kỹ thuật để giải quyết nó. Hãy dùng ký ức. Anh có nhớ căn phòng nhỏ của em ngày xưa không? Nó chẳng có gì hiện đại, nhưng chỉ cần một góc cửa sổ có nắng và một chiếc gối mềm, em đã cảm thấy mình có thể nói ra mọi thứ. Trẻ em không cần sự hoàn hảo, chúng cần sự thuộc về."
Câu nói của Minh Hi như một chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa đang đóng sầm trong đầu Khang Dương. Anh cầm bút lên, vẽ thêm một ô cửa tròn thấp ngang tầm mắt trẻ nhỏ. Sự thấu hiểu của họ không chỉ dừng lại ở tình yêu đôi lứa, mà đã bắt đầu hòa quyện vào những lý tưởng chung về việc chữa lành cho thế giới này.
Tuy nhiên, thử thách thực sự của chương này không nằm ở những bản vẽ, mà nằm ở một vị khách không mời mà đến tại phòng khám "Lặng" vào sáng hôm sau.
Đó là một cậu bé khoảng mười tuổi tên là Thiên Bảo, được mẹ dẫn đến trong tình trạng trầm cảm nặng sau một vụ tai nạn giao thông mà cậu bé là người sống sót duy nhất trong gia đình ngoại trừ mẹ. Điều đáng nói, cha của Thiên Bảo từng là một đối tác cũ của Khang Dương, một người đã từng quay lưng lại với anh khi anh rời khỏi tập đoàn Khang thị.
Khi Minh Hi nhận hồ sơ và nhìn thấy tên người cha quá cố của cậu bé, cậu đã thoáng khựng lại. Cậu biết Khang Dương vẫn còn những tổn thương chưa nguôi với những người từng phản bội mình trong quá khứ. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt vô hồn, trống rỗng của đứa trẻ đang ngồi thu mình trên ghế, trái tim của người bác sĩ trong Minh Hi đã lấn át tất cả.
Tối hôm đó, Minh Hi kể cho Khang Dương nghe về ca bệnh này. Căn phòng khách bỗng chốc trở nên tĩnh lặng. Khang Dương cầm tách trà nhưng không uống, ánh mắt anh hiện lên những mảnh ký ức không mấy vui vẻ.
"Cha của cậu bé đó đã từng ký vào bản kiến nghị đòi tước quyền hành nghề của anh khi anh mới tách ra." – Khang Dương nói, giọng anh trầm thấp, có chút nghẹn lại – "Anh không biết mình có thể bao dung đến mức giúp đỡ con trai của người đã muốn hủy hoại mình hay không."
Minh Hi không vội vàng thuyết phục. Cậu chỉ lặng lẽ bước tới, ngồi xuống sàn nhà ngay cạnh chân anh, đặt tay mình lên tay anh.
"Dương này, đứa trẻ đó không có lỗi. Vết sẹo trên cơ thể cậu bé đã lành, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì đang rỉ máu mỗi ngày. Anh xây dựng Trung tâm Nhành Nhài là để chữa lành cho những người vụn vỡ, đúng không? Nếu chúng ta chọn lọc người để giúp đỡ dựa trên ân oán cá nhân, thì ý nghĩa của 'Nhành Nhài' sẽ chẳng còn nữa. Anh không giúp cha cậu bé, anh đang giúp một linh hồn nhỏ bé được sống tiếp."
Khang Dương nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của vợ mình. Anh thấy trong đó sự thiện lương thuần khiết, thứ ánh sáng đã từng kéo anh ra khỏi vũng lầy của sự thù hận và ngạo mạn. Anh hiểu rằng, để thực sự trưởng thành, anh phải học cách buông bỏ những khối đá nặng nề của quá khứ. Sự sủng ái mà anh dành cho Minh Hi không chỉ là chiều chuộng cậu, mà còn là học cách trở thành phiên bản tốt đẹp nhất mà cậu hằng mong đợi.
"Được rồi. Em cứ làm những gì em thấy đúng. Nếu cần thiết kế lại một phòng điều trị đặc biệt cho cậu bé ở trung tâm mới, cứ bảo anh. Anh sẽ làm hết sức." – Khang Dương khẽ hôn lên trán Minh Hi, một sự thỏa hiệp đầy yêu thương.
Những tuần tiếp theo là một hành trình gian nan. Thiên Bảo không nói, không cười, không tương tác. Cậu bé như một hòn đảo cô độc giữa đại dương. Minh Hi đã thử mọi liệu pháp nhưng hiệu quả rất chậm. Lúc này, Khang Dương quyết định can thiệp theo cách của một kiến trúc sư.
Anh dành ba ngày đêm để tạo ra một mô hình thu nhỏ bằng gỗ về một "thành phố trong mơ" dành cho trẻ em. Ở đó có những ngôi nhà hình nấm, những cây cầu làm bằng kẹo và đặc biệt là một ngôi nhà nhỏ có hình dáng giống hệt căn nhà cũ của Thiên Bảo, nhưng xung quanh bao phủ bởi những hàng cây nhài trắng.
Vào buổi tư vấn tiếp theo, Minh Hi đặt mô hình đó trước mặt Thiên Bảo. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, đôi mắt của cậu bé khẽ động đậy. Thiên Bảo đưa bàn tay nhỏ bé, run rẩy chạm vào ngôi nhà gỗ. Cậu bé bắt đầu bật khóc – những giọt nước mắt đầu tiên phá vỡ lớp băng giá bao phủ tâm hồn.
"Nhà của con... đây là nhà của con..." – Tiếng nói yếu ớt vang lên khiến Minh Hi cũng không cầm được nước mắt.
Đứng sau lớp cửa kính quan sát, Khang Dương khẽ mỉm cười. Anh nhận ra rằng, sự sáng tạo của mình khi kết hợp với sự thấu cảm của Minh Hi đã tạo nên một phép màu. Đó không còn là một bản vẽ kiến trúc khô khan, đó là một nhịp cầu nối lại những mảnh vỡ của một cuộc đời.
Sự kiện này đã tạo nên một tiếng vang nhỏ trong giới chuyên môn. Người ta bắt đầu nói về "Liệu pháp Nhành Nhài" – sự kết hợp giữa không gian sống và điều trị tâm lý. Nhưng đối với hai người bọn họ, phần thưởng lớn nhất không phải là danh tiếng, mà là cái nắm tay thật chặt của Thiên Bảo khi cậu bé xuất viện, và lời cảm ơn nghẹn ngào của người mẹ từng coi Khang Dương là kẻ thù.
Sau những giờ làm việc căng thẳng, Khang Dương thường đưa Minh Hi đến công trường đang thi công của Trung tâm Nhành Nhài. Giữa những đống gạch đá và giàn giáo, họ cùng nhau đi dạo dưới ánh đèn công trường mờ ảo.
"Em thấy không? Những bức tường này sẽ là nơi che chở cho rất nhiều người giống như Thiên Bảo." – Khang Dương nói, tay anh ôm ngang eo Minh Hi, kéo cậu sát vào mình để chắn những cơn gió lạnh từ sông thổi vào.
"Cảm ơn anh, Dương. Vì đã chọn bao dung thay vì thù hận." – Minh Hi tựa đầu vào vai chồng, cảm thấy bình yên đến lạ thường.
Sự sủng thụ giữa họ trong chương này đã bước lên một tầm cao mới. Đó không còn là việc Khang Dương mua cho Minh Hi những món quà xa xỉ hay Minh Hi nấu cho anh những bữa ăn ngon. Đó là sự đồng điệu về tâm hồn, là cách họ cùng nhau đối mặt với những góc tối của quá khứ để kiến tạo nên một tương lai đầy ánh sáng. Khang Dương sủng ái Minh Hi bằng cách hiện thực hóa những lý tưởng nhân văn của cậu, còn Minh Hi sủng ái Khang Dương bằng cách giúp anh tìm thấy sự thanh thản trong chính trái tim mình.
Đêm hôm đó, trở về căn hộ tầng thượng, họ cùng nhau ngồi bên lò sưởi. Khang Dương lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong là hai chiếc vòng tay bằng chỉ đỏ giản dị mà anh mua từ một ngôi chùa cổ khi đi khảo sát thực địa.
"Anh không tặng em kim cương hay vàng bạc nữa. Chỉ mong hai chúng ta cứ giản đơn như sợi chỉ này, gắn kết chặt chẽ và cùng nhau đi qua mọi bão giông." – Anh nhẹ nhàng buộc vòng tay cho Minh Hi.
Minh Hi nhìn sợi chỉ đỏ nổi bật trên làn da trắng sứ của mình, rồi nhìn sang sợi chỉ tương tự trên cổ tay cứng cáp của Khang Dương. Cậu hiểu rằng, đây chính là sự liên kết chắc chắn nhất, sâu sắc nhất. Không cần những công trình chọc trời phô trương, chỉ cần một mái hiên nhà, một bếp lửa và một người luôn sẵn sàng vì mình mà thay đổi cả thế giới quan.
Chương 14 khép lại bằng hình ảnh cơn mưa ngoài cửa sổ đã tạnh, nhường chỗ cho ánh trăng khuya chiếu rọi vào gian phòng. Những vết sẹo của quá khứ có thể vẫn còn đó, nhưng chúng đã không còn đau đớn nữa. Bởi vì họ đã học được cách lắng nghe tiếng nói của những vết sẹo, và dùng tình yêu để biến chúng thành những huy chương của sự trưởng thành.
Vị ngọt của cuộc sống không chỉ đến từ những ngày nắng đẹp, mà còn đến từ việc cùng nhau bước qua những ngày mưa bão mà vẫn thấy lòng mình ấm áp. Tại đô thị Nam Dương đầy rẫy những toan tính, có một nhành nhài vẫn đang lặng lẽ tỏa hương, bền bỉ và vĩnh cửu trong vòng tay bảo bọc của người kiến trúc sư tài hoa.