MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Ánh LửaChương 15: PHÍA SAU NHỮNG KHOẢNG LẶNG NĂM NĂM

Tro Tàn Và Ánh Lửa

Chương 15: PHÍA SAU NHỮNG KHOẢNG LẶNG NĂM NĂM

1,708 từ

Trung tâm Nhành Nhài chính thức đi vào hoạt động giữa những ngày Nam Dương rực rỡ nắng vàng. Sự kết hợp độc đáo giữa không gian kiến trúc xanh và liệu pháp tâm lý đã tạo nên một làn sóng quan tâm lớn. Minh Hi bận rộn hơn với những ca tham vấn mới, còn Khang Dương thì luôn túc trực bên cạnh như một "vị thần hộ mệnh", lo lắng từ việc nhiệt độ phòng cho đến tách trà thảo mộc đặt trên bàn làm việc của vợ. Thế nhưng, giữa lúc hạnh phúc đang ở độ viên mãn nhất, một bóng ma từ quá khứ – vốn bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian năm năm ở nước ngoài – bỗng nhiên hiện diện.

Sáng thứ Tư, một người đàn ông với phong thái phóng khoáng, mặc chiếc áo khoác măng tô màu rêu đậm bước vào trung tâm. Anh ta không đặt lịch hẹn, cũng không đi vào phòng chờ mà đứng giữa đại sảnh, đưa mắt nhìn quanh với vẻ hoài niệm. Đó là Julian – một kiến trúc sư người Pháp gốc Việt, cũng là người bạn thân nhất, người đồng hành cùng Khang Dương trong suốt những năm tháng "lưu lạc" tại Paris.

Khi Khang Dương nhìn thấy Julian, vẻ mặt anh sững lại trong chốc lát, rồi một cái ôm chặt giữa hai người đàn ông diễn ra. Minh Hi đứng từ xa quan sát, cậu cảm nhận được một luồng năng lượng xa lạ nhưng rất mạnh mẽ giữa họ. Một điều gì đó về Khang Dương mà cậu chưa từng được chạm tới.

"Tôi không ngờ cậu thực sự làm được điều này, Dương. Cậu đã mang 'giấc mơ điên rồ' ở Paris về đây." – Julian nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự ẩn ý.

Minh Hi bước tới, Khang Dương lập tức giới thiệu với vẻ tự hào không giấu giếm: "Julian, đây là Minh Hi, là chồng tôi, và cũng là 'linh hồn' của trung tâm này. Hi, đây là Julian, người đã cứu anh khỏi những cơn trầm cảm ở Pháp."

Minh Hi khẽ rùng mình. "Trầm cảm"? Trong ký ức của cậu, Khang Dương của năm năm trước ra đi vì tham vọng, vì sự ngạo mạn. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng anh đã từng trải qua bóng tối ấy.

Buổi tối hôm đó, họ mời Julian về nhà dùng cơm. Trong gian bếp nhỏ ấm cúng, khi Khang Dương xuống lầu lấy thêm rượu vang, chỉ còn Minh Hi và Julian ngồi lại bên bàn trà ban công. Gió đêm Nam Dương thổi nhẹ, mang theo hương vị của thành phố về đêm.

"Cậu có vẻ rất yêu cậu ấy." – Julian phá vỡ sự tĩnh lặng, ánh mắt anh ta nhìn Minh Hi đầy sự nể phục.

"Tôi yêu anh ấy bằng cả cuộc đời mình." – Minh Hi trả lời, giọng nói mộc mạc nhưng kiên định.

Julian nhấp một ngụm trà, rồi thở dài: "Vậy cậu có biết vì sao Dương lại đột ngột cắt đứt liên lạc với cậu năm năm trước không? Cậu có biết vì sao một thiên tài như anh ta lại chấp nhận làm việc quần quật như một nô lệ ở các văn phòng kiến trúc danh tiếng tại Pháp mà không một lời than vãn?"

Minh Hi im lặng, trái tim cậu bỗng thắt lại. Cậu luôn nghĩ mình là người bị bỏ rơi, là người chịu đựng nỗi đau đơn độc.

"Dương không đi vì tham vọng đơn thuần đâu, Minh Hi." – Julian hạ thấp giọng, bí mật năm năm bắt đầu hé lộ – "Lúc đó gia đình anh ta gặp khủng hoảng tài chính ngầm, và cha anh ta đã dùng sự an toàn của cậu để đe dọa anh ta. Họ bảo nếu anh ta không đi, họ sẽ khiến cậu không thể hành nghề y ở đất nước này. Dương đã đi với một thỏa thuận: Anh ta phải giành được giải thưởng quốc tế và mang về những hợp đồng nghìn tỷ để cứu vãn Khang thị, đổi lại họ phải để cậu yên bình."

Minh Hi bàng hoàng, chiếc tách trên tay cậu hơi rung lên. Hóa ra, sự ra đi lạnh lùng năm ấy lại là một cuộc giao dịch đánh đổi bằng cả danh dự và tự do của Khang Dương để bảo vệ ước mơ làm bác sĩ của cậu.

"Hai năm đầu ở Pháp, Dương gần như phát điên." – Julian tiếp tục – "Anh ta không ngủ, anh ta vẽ đến mức tay bị chuột rút không cầm nổi bút. Anh ta bị trầm cảm nặng vì nhớ cậu nhưng không được phép liên lạc. Có một lần, anh ta đã định nhảy xuống dòng sông Seine vì quá bế tắc. Thứ duy nhất giữ anh ta lại là tấm ảnh thẻ của cậu mà anh ta luôn mang theo trong ví. Anh ta nói với tôi: 'Nếu tôi chết, ai sẽ bảo vệ nhành nhài của tôi?'."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân của Khang Dương vang lên cầu thang. Anh bước vào với chai vang trên tay, nụ cười rạng rỡ: "Hai người đang nói xấu gì tôi đấy?"

Minh Hi nhìn anh, đôi mắt cậu nhòe đi vì nước mắt. Cậu thấy người đàn ông trước mặt bỗng chốc trở nên lớn lao và đáng thương đến lạ kỳ. Tất cả những oán hận, những dằn vặt suốt năm năm qua bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một niềm xót xa tột cùng.

Sau khi Julian ra về, căn hộ tầng thượng trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có. Khang Dương đang dọn dẹp bát đĩa thì thấy Minh Hi đứng tựa vào cửa bếp, đôi mắt đỏ hoe.

"Sao vậy em? Julian nói gì khiến em buồn à?" – Khang Dương vội vàng lau tay vào tạp dề, bước tới ôm lấy khuôn mặt cậu.

Minh Hi không nói gì, cậu lao vào lòng anh, ôm thật chặt, tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa: "Tại sao anh không nói? Tại sao anh lại gánh vác mọi thứ một mình? Anh có biết em đã từng ghét anh đến nhường nào không?"

Khang Dương khựng lại, rồi anh thở dài, hiểu rằng Julian đã "phản bội" lời hứa giữ kín bí mật. Anh vòng tay ôm chặt cậu, tựa cằm lên mái tóc mềm mại:

"Bởi vì lúc đó anh quá yếu đuối, Hi ạ. Anh sợ nếu anh nói ra, em sẽ bỏ mặc tất cả để đi cùng anh chịu khổ. Anh muốn em được đứng dưới ánh đèn của phòng khám, được cứu người, chứ không phải đi lang thang cùng một kẻ trắng tay ở xứ người. Anh đã thề rằng, ngày anh trở về, anh phải là một người đủ vững chãi để không ai có thể đe dọa chúng ta được nữa."

"Đồ ngốc... anh là đồ ngốc nhất thế gian." – Minh Hi đấm nhẹ vào ngực anh, nước mắt thấm ướt cả vai áo Khang Dương.

Sự sủng ái của Khang Dương dành cho Minh Hi trong suốt năm năm qua không phải là sự biến mất, mà là một sự hiện diện âm thầm dưới dạng một lá chắn vô hình. Anh đã chịu đựng sự ghẻ lạnh của cậu, sự hiểu lầm của xã hội, và cả bóng tối trong chính tâm hồn mình chỉ để giữ cho thế giới của Minh Hi được vẹn toàn.

Đêm đó, họ nằm bên nhau, nhưng không ai ngủ được. Khang Dương kể cho cậu nghe về những đêm mùa đông ở Paris lạnh thấu xương, về những bản vẽ bị xé nát và những lần anh đứng nhìn về hướng đông – nơi có đô thị Nam Dương và người anh yêu nhất.

Minh Hi nắm chặt lấy bàn tay có những vết chai vì cầm bút của anh. Cậu nhận ra, tình yêu của họ không chỉ được xây dựng bằng gạch đá hay những lời thề thốt, mà nó được trui rèn qua lửa đỏ của sự hy sinh. Sự liên kết giữa họ giờ đây đã vượt qua mọi giới hạn của ngôn từ. Nó là một kết cấu vững chãi hơn bất cứ tòa nhà chọc trời nào mà Khang Dương từng thiết kế.

Sáng hôm sau, khi Minh Hi thức dậy, cậu thấy Khang Dương đã đặt một nhành hoa nhài tươi lên gối. Cậu mỉm cười, lòng nhẹ nhõm đến lạ. Bí mật năm năm đã được phơi bày, không phải để làm tổn thương nhau thêm lần nữa, mà để họ hiểu rằng: trong cuộc đời này, có một loại sủng ái mang tên "buông tay để bảo vệ".

Minh Hi đến trung tâm Nhành Nhài với một tâm thế khác. Cậu nhìn những bệnh nhân đang đau đớn, và cậu hiểu sâu sắc rằng, đằng sau mỗi khoảng lặng đều có một câu chuyện cần được lắng nghe. Cậu quyết định mở một chuyên mục mới tại trung tâm: "Góc của những bí mật" – nơi mọi người có thể nói ra những điều họ đã giấu kín để bảo vệ người thân yêu.

Trong khi đó, Khang Dương đứng ở văn phòng đối diện, nhìn qua cửa kính thấy bóng dáng Minh Hi đang tận tụy với công việc. Anh mỉm cười, tay sờ vào sợi chỉ đỏ trên cổ tay. Julian đứng bên cạnh anh, vỗ vai: "Cậu đã chọn đúng, Dương ạ. Nhành nhài của cậu không chỉ tỏa hương, mà nó còn có thể xoa dịu cả thế giới."

Chương 15 khép lại bằng một buổi hoàng hôn rực rỡ tím hồng trên sông Nam Dương. Sự thật đã được phơi bày, những hiểu lầm đã được hóa giải. Giờ đây, họ không còn gì để giấu giếm nhau. Họ là hai mảnh đời đã từng nát vụn, nhưng nhờ có sự bao dung và hy sinh, họ đã ghép lại thành một bức tranh hoàn mỹ nhất.

Mạch truyện liên kết chắc chắn giữa quá khứ ở Paris và hiện tại ở Nam Dương, làm sâu sắc thêm hình tượng "kiến trúc sư sủng vợ" của Khang Dương – một sự sủng ái không chỉ bằng vật chất, mà bằng cả sinh mệnh và sự tự do của chính mình.