Thành phố Sương Lam vào mùa này thường đón những cơn mưa phùn bất chợt, loại mưa không đủ để làm người ta ướt sũng nhưng lại đủ để khiến không khí trở nên ẩm sũng và nặng nề một nỗi buồn man mác. Những con phố gạch đỏ trong khu phố Diên Vĩ dường như càng sẫm màu hơn dưới màn sương mù mờ ảo. Đối với kiến trúc sư Quốc Khánh, đây là kiểu thời tiết mà anh ghét nhất, vì nó làm chậm tiến độ thi công và khiến những bản vẽ kỹ thuật trên giấy nhám của anh dễ bị loang lổ.
Quốc Khánh đứng bên cửa sổ của văn phòng tạm thời đặt tại đầu khu phố. Anh mặc một chiếc áo len cổ lọ màu xám tro, bên ngoài khoác áo măng tô dài, dáng người cao lớn và trầm mặc như một bức tượng tạc. Đôi mắt anh sâu thẳm, luôn giữ một vẻ điềm tĩnh đến lạnh lùng, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy một sự mệt mỏi không tên ẩn khuất phía sau hàng mi dài.
Đã một năm trôi qua kể từ ngày căn hộ ở trung tâm thành phố chỉ còn lại mình anh. Một năm, anh vùi đầu vào những công trình lớn, những tòa nhà chọc trời ở các đô thị khác, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong lòng bằng những con số và những khối bê tông vô tri. Thế nhưng, khi nhận được dự án cải tạo khu phố cổ Diên Vĩ, anh đã không do dự mà đồng ý ngay lập tức. Có lẽ, sâu thẳm trong tiềm thức, anh đang tìm kiếm một cái gì đó – hoặc một người nào đó.
Anh cầm lấy tệp hồ sơ dự án, bước ra khỏi văn phòng. Tiếng giày da nện trên mặt đường lát đá tạo thành những âm thanh khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Khu phố Diên Vĩ đang trong quá trình khảo sát thực địa. Những ngôi nhà ở đây đều mang dấu ấn của thời gian với mái ngói rêu phong và những cánh cửa gỗ đã bạc màu. Nhiệm vụ của anh là giữ lại cái hồn ấy, nhưng phải làm cho nó vững chãi hơn.
Dừng chân trước một căn nhà nhỏ nằm sâu trong hẻm số 7, Quốc Khánh bỗng khựng lại. Tim anh lỗi một nhịp.
Phía trên cánh cửa gỗ màu nâu trầm là một tấm biển nhỏ làm bằng gốm, trên đó khắc một chữ duy nhất: "Lặng". Chữ viết mềm mại, bay bổng nhưng đầy nội lực, nét chữ mà anh có thể nhận ra dù có nhắm mắt lại.
Mùi đất nung quyện với mùi trà nhài thanh khiết từ bên trong phả ra, len lỏi vào cánh mũi anh, phá tan cái không khí ẩm ướt của mùa mưa. Quốc Khánh đứng đó rất lâu, bàn tay siết chặt tệp hồ sơ đến mức những tờ giấy bên trong hơi nhăn lại. Anh biết người ở bên trong là ai. Anh cũng biết rằng, chỉ cần đẩy cánh cửa này ra, thế giới yên bình mà anh từng đánh mất sẽ hiện ra trước mắt. Nhưng anh sợ. Vị kiến trúc sư chưa bao giờ run sợ trước những bản vẽ phức tạp nhất, giờ đây lại thấy đôi tay mình run rẩy trước một cánh cửa gỗ mỏng manh.
Cuối cùng, hơi thở dài của anh hòa vào màn sương. Anh đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa.
"Kính coong..."
Tiếng chuông gió bằng gốm va vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh nhưng trầm ấm. Không gian bên trong tiệm không rộng, nhưng lại tràn ngập một cảm giác ấm áp lạ kỳ. Những chiếc kệ gỗ bày la liệt những bình hoa, tách trà, chén đĩa bằng gốm với những lớp men xanh ngọc bích hoặc trắng ngà. Mỗi món đồ đều có hình thù riêng biệt, không cái nào giống cái nào, toát lên tâm huyết của người nhào nặn ra chúng.
Tại góc phòng bên cạnh cửa sổ lớn, một dáng người mảnh khảnh đang ngồi bên bàn xoay. Người đó mặc một chiếc tạp dề màu xanh rêu đã lấm lem những vệt đất sét trắng. Đôi bàn tay thon dài, khéo léo đang vuốt ve một khối đất sét đang xoay tròn, tạo hình cho một chiếc bình hoa cổ cao.
Anh Hi không ngẩng đầu lên. Cậu dường như đã quá quen với tiếng chuông cửa của những vị khách vãng lai hoặc những người hàng xóm ghé qua mua đồ. Giọng cậu nhẹ tênh, trong trẻo như nước suối:
"Chào anh, tiệm hôm nay đóng cửa sớm một chút để tôi chuẩn bị lò nung. Nếu anh muốn xem đồ, xin vui lòng chờ tôi mười phút nhé."
Quốc Khánh không trả lời. Anh lặng lẽ đứng đó, nhìn chăm chú vào bóng lưng của cậu. Một năm không gặp, cậu dường như gầy đi nhiều. Phần gáy trắng ngần lộ ra dưới mái tóc đen hơi dài, những sợi tóc con lòa xòa chạm vào cổ áo khiến anh có một khao khát mãnh liệt là tiến tới, vén chúng sang một bên.
Anh nhớ lại những buổi chiều của một năm trước. Khi đó, anh thường trở về nhà với một tâm trạng cáu kỉnh vì công việc áp lực. Cậu luôn ở đó, pha cho anh một tách trà, kể cho anh nghe về những khối đất sét hôm nay cậu nặn được, về một chú mèo hoang vừa ghé qua sân sau. Nhưng khi ấy, anh chỉ ậm ừ cho qua chuyện, đôi mắt vẫn không rời khỏi màn hình laptop. Anh từng cho rằng những điều đó thật vụn vặt và tốn thời gian. Anh từng cho rằng chỉ cần mình kiếm thật nhiều tiền, xây dựng một sự nghiệp lừng lẫy, đó mới là cách sủng ái cậu tốt nhất.
Cho đến một ngày, khi anh trở về, căn nhà hoàn toàn im lặng. Tách trà trên bàn đã nguội ngắt, và ngăn tủ quần áo của cậu trống trơn. Không một lời cãi vã, không một tiếng khóc lóc, cậu rời đi lặng lẽ như cách cậu từng bước vào cuộc đời anh. Chỉ có một mảnh giấy để lại trên bàn: "Khánh, em mệt rồi. Chúng ta trả lại tự do cho nhau nhé."
Lúc đó anh mới hiểu, tự do mà cậu nói chính là sự giải thoát khỏi một mối quan hệ mà cậu chỉ luôn là người cho đi, còn anh là kẻ nhận lấy một cách vô tâm.
"Anh muốn xem mẫu bình này sao?"
Tiếng của Anh Hi vang lên cắt đứt dòng hồi tưởng đau đớn của anh. Khối đất trên bàn xoay đã thành hình, cậu dừng máy, dùng khăn lau sơ qua đôi bàn tay rồi chậm rãi đứng dậy.
Khi cậu quay mặt lại, bốn mắt nhìn nhau, không gian như ngưng đọng.
Anh Hi khựng lại, đôi đồng tử hơi co rụt vì kinh ngạc. Chiếc khăn trên tay cậu rơi xuống sàn nhà lúc nào không hay. Một năm gặp lại, người đàn ông mà cậu đã cố gắng xóa nhòa khỏi ký ức lại đứng ngay trước mặt, trong chính không gian nhỏ bé mà cậu nâng niu nhất.
"Quốc Khánh..." - Cậu khẽ thốt lên, giọng nói run rẩy không giấu giếm được sự dao động.
Quốc Khánh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình ổn, dù lồng ngực anh đang đập liên hồi:
"Chào em, Anh Hi. Đã lâu không gặp."
Anh Hi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, dù đôi tay cậu vẫn giấu sau tạp dề đang siết chặt vào nhau. Cậu hít một hơi, ánh mắt trở nên xa cách và khách sáo:
"Kiến trúc sư Quốc Khánh đến tiệm gốm nhỏ của tôi có việc gì sao? Nếu là để mua đồ, có lẽ hôm nay anh đi nhầm ngày rồi."
Quốc Khánh nhìn thẳng vào mắt cậu, anh thấy được sự tổn thương ẩn sâu trong vẻ ngoài bình thản ấy. Anh đặt tệp hồ sơ lên bàn gỗ gần đó, chậm rãi nói:
"Tôi đến vì dự án cải tạo khu phố Diên Vĩ. Tiệm gốm này nằm trong danh sách các công trình cần khảo sát kết cấu lại để đảm bảo an toàn cho dự án bảo tồn."
Anh Hi nhếch môi cười nhạt, một nụ cười không có chút ý vị vui vẻ nào:
"Công việc sao? Vẫn luôn là công việc. Anh vẫn không thay đổi chút nào, Quốc Khánh ạ."
Câu nói như một nhát dao đâm thẳng vào tim Khánh. Anh bước tới một bước, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy hai mét. Mùi hương của cậu – mùi trà nhài hòa lẫn vị đất – vây lấy anh, vừa thân thuộc vừa đau đớn.
"Đúng, tôi đến đây vì công việc." - Anh dừng lại một chút, tông giọng trầm hơn - "Nhưng tôi cũng đến đây vì em."
Anh Hi quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi cơn mưa vẫn đang rả rích. Cậu không muốn anh thấy đôi mắt mình đang dần đỏ hoe.
"Một năm qua, em sống tốt chứ?" - Khánh hỏi, bước thêm nửa bước nữa.
"Rất tốt." - Cậu trả lời nhanh chóng, giọng nói đanh lại - "Không có những cuộc chờ đợi đến nửa đêm, không có những bữa cơm một mình, cũng không có những bản vẽ kiến trúc đè nặng lên cuộc sống của tôi. Tôi thấy mình sống rất ổn."
Mỗi từ "không" của cậu như một cái tát vào sự tự tôn của Khánh. Anh nhận ra mình đã tệ bạc đến mức nào. Một năm qua, anh sống trong sự hối hận muộn màng, còn cậu đã học được cách xây dựng một cuộc đời không có anh.
"Anh Hi, tôi biết tôi đã sai."
"Sai hay đúng bây giờ không còn quan trọng nữa." - Cậu cắt lời anh, quay lại nhìn anh bằng ánh mắt kiên định - "Nếu là vì dự án, anh cứ việc khảo sát. Tôi sẽ không ngăn cản công việc của anh. Nhưng ngoài chuyện đó ra, chúng ta không còn gì để nói với nhau cả."
Cậu cúi xuống nhặt chiếc khăn dưới đất, rồi đi thẳng vào gian phòng trong nơi đặt lò nung, để lại một mình Quốc Khánh đứng giữa tiệm gốm đầy những món đồ mong manh.
Anh nhìn xung quanh. Trên một chiếc kệ gỗ ở góc khuất, anh thấy một chiếc tách trà màu xanh lam nhạt, men gốm hơi bị nứt một đường nhỏ nhưng đã được hàn gắn lại bằng vàng – kỹ thuật Kintsugi. Anh nhận ra chiếc tách đó. Đó là chiếc tách đầu tiên cậu tặng anh khi hai người mới dọn về sống chung, và anh đã vô tình làm rơi nó trong một lần vội vàng đi làm. Anh tưởng cậu đã vứt nó đi, nhưng không, cậu đã tỉ mỉ hàn gắn nó lại, dù vết nứt vẫn còn đó, rõ mồn một.
Nó giống như mối quan hệ của họ lúc này vậy. Có thể hàn gắn, nhưng vết nứt vẫn tồn tại, nhắc nhở về những nỗi đau đã qua.
Quốc Khánh tiến lại gần chiếc kệ, ngón tay dài chạm nhẹ vào vết nứt màu vàng trên chiếc tách. Một cảm giác lạnh lẽo từ sứ tỏa ra đầu ngón tay, nhưng trong lòng anh lại nhen nhóm lên một ngọn lửa nhỏ.
Anh không phải hạng người dễ dàng bỏ cuộc. Anh là một kiến trúc sư, và nghề nghiệp của anh là sửa chữa những thứ đổ nát, xây dựng lại những gì đã sụp đổ. Nếu trước đây anh đã vô tình phá hủy tổ ấm của mình, thì bây giờ, anh sẽ dùng sự kiên nhẫn và chân thành nhất để xây lại nó, từng chút một, giống như cách cậu nặn những khối đất sét này.
Bên trong gian phòng, Anh Hi tựa lưng vào cánh cửa khép hờ, đôi vai cậu run lên bần bật. Cậu đã cố gắng hết sức để không bật khóc trước mặt anh. Một năm qua, cậu tưởng mình đã quên, tưởng mình đã ổn. Nhưng chỉ cần nhìn thấy anh, nghe thấy giọng nói trầm ấm ấy gọi tên mình, mọi lớp phòng vệ mà cậu kỳ công xây dựng đều đổ sập.
Cậu nghe thấy tiếng bước chân của anh di chuyển trong tiệm, nghe thấy tiếng sột soạt của giấy tờ. Anh chưa đi. Anh bắt đầu dùng thước laser để đo đạc các góc tường, bắt đầu ghi chép vào sổ tay.
"Khánh, anh rốt cuộc muốn làm gì?" - Cậu thầm hỏi trong lòng.
Ngoài kia, mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn. Thành phố Sương Lam chìm trong màn nước xám xịt, nhưng trong tiệm gốm "Lặng", giữa hai con người từng là tất cả của nhau, một hành trình mới đã bắt đầu. Không còn là những tòa nhà cao tầng chọc trời, Quốc Khánh của hiện tại chỉ muốn thiết kế lại một lối về trong tim Anh Hi – một con đường nhỏ, bình dị nhưng tràn ngập ánh sáng và hơi ấm.
Anh sẽ không đi đâu cả. Anh sẽ ở lại đây, tại khu phố Diên Vĩ này, cho đến khi mầm xanh nảy nở trên đống tro tàn của quá khứ.
Quốc Khánh đứng lại trước cửa gian phòng trong, nói vọng vào, giọng nói của anh nhẹ nhàng nhưng vô cùng kiên định:
"Anh Hi, ngày mai anh lại đến. Trà nhài em pha vẫn rất thơm, nhưng em nên dùng nước sôi ở 85 độ thôi, trà sẽ không bị đắng. Một năm qua, anh đã học được điều đó."
Nói xong, anh quay người bước ra khỏi tiệm. Tiếng chuông gió lại vang lên "Kính coong", báo hiệu người khách đã rời đi, nhưng dư vị của mùi gỗ đàn hương vẫn còn vương vấn mãi trong không gian ẩm ướt của tiệm gốm.
Anh Hi đứng đó, nhìn qua khe cửa thấy bóng dáng cao lớn của anh dần khuất xa trong màn mưa. Cậu bưng tách trà anh vừa rót lên, nhấp một ngụm.
Trà không đắng. Nó ngọt hậu, và ấm nóng đến tận đáy lòng.