Thành phố Sương Lam sáng nay không có mưa, nhưng những dải mây xám vẫn lững lờ trôi phía trên những mái ngói của khu phố Diên Vĩ, để lại một bầu không khí bảng lảng và se lạnh. Anh Hi thức dậy từ sớm, thói quen của một người làm gốm luôn là bắt đầu công việc khi mặt trời còn chưa kịp gắt. Cậu thích cái tĩnh lặng của buổi sáng, khi tiếng chim sẻ lách chách trên mái nhà nghe rõ mồn một và tiếng chổi tre quét lá khô của bà cụ cuối phố vang lên đều đặn như một nhịp đồng hồ.
Cậu mở cánh cửa gỗ của tiệm "Lặng", hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành của sớm mai. Thế nhưng, bước chân cậu khựng lại ngay ngưỡng cửa.
Dưới chân cậu, ngay bên cạnh bệ cửa đá xanh, là một túi giấy nhỏ còn vương hơi ấm. Bên cạnh đó là một ly cà phê giấy và một nhành hoa diên vĩ màu tím nhạt, cánh hoa còn đọng những giọt sương mai long lanh. Anh Hi đứng ngẩn người. Cậu không cần nhìn cũng biết chủ nhân của những thứ này là ai. Ở cái thành phố này, chỉ có một người duy nhất biết cậu có thói quen uống cà phê sữa ít đường vào buổi sáng và luôn thích cắm một nhành hoa tươi trên bàn xoay.
Quốc Khánh.
Anh không xuất hiện trực tiếp, nhưng sự hiện diện của anh lại đậm nét đến mức khiến tim cậu thắt lại. Anh Hi cúi xuống, chầm chậm nhặt túi giấy lên. Bên trong là một ổ bánh mì nóng giòn và một hộp mứt dâu thủ công – loại mứt mà ngày trước mỗi lần đi công tác ở vùng cao, anh đều mua về cho cậu.
Cậu nhìn nhành hoa diên vĩ trên tay, cánh hoa mềm mại như lụa, tím ngắt một màu thủy chung đến nao lòng. Anh Hi khẽ thở dài, định bụng sẽ mang bỏ chúng vào thùng rác để giữ vững cái vẻ lạnh lùng ngày hôm qua. Thế nhưng, đôi tay cậu lại không nghe lời. Cuối cùng, cậu lẳng lặng mang chúng vào trong, đặt nhành hoa vào một chiếc lọ gốm nhỏ màu trắng ngà do chính tay cậu nặn.
"Đừng nghĩ rằng vài món quà nhỏ là có thể thay đổi được gì." - Cậu tự nhủ với chính mình, nhưng hương cà phê thơm nồng nàn đã kịp len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí.
Khoảng mười giờ sáng, khi Anh Hi đang dọn dẹp lại những kệ hàng, tiếng chuông gió lại vang lên. Một nhịp điệu quen thuộc, trầm ổn và không chút vội vã.
Quốc Khánh bước vào, hôm nay anh không mặc măng tô dài mà chỉ mặc một chiếc sơ mi xanh đen giản dị, tay áo xắn cao để lộ đôi cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính. Trên vai anh đeo một chiếc túi đựng dụng cụ kỹ thuật, tay kia cầm theo một chiếc thước dây cuộn. Anh nhìn thấy nhành hoa diên vĩ đặt trên bàn, đôi mắt sâu thẳm thoáng hiện lên một tia sáng dịu dàng, nhưng anh không nói gì về nó.
"Chào em." - Anh khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp hòa vào không gian yên tĩnh.
Anh Hi không nhìn anh, tay vẫn bận rộn lau chùi những chiếc tách sứ:
"Kiến trúc sư Quốc Khánh hôm nay khảo sát hạng mục nào?"
"Hôm nay anh cần đo đạc lại độ nghiêng của bức tường phía Tây và kiểm tra hệ thống thoát nước ở sân sau." - Khánh trả lời một cách chuyên nghiệp, đi thẳng vào vấn đề công việc - "Khu phố này nền đất khá yếu, nếu không tính toán kỹ, những rung chấn từ việc thi công đường lớn phía ngoài sẽ làm nứt gốm của em."
Nghe đến việc gốm có thể bị nứt, Anh Hi rốt cuộc cũng phải bận tâm. Cậu đặt chiếc tách xuống, nhìn anh đầy nghi hoặc:
"Có nghiêm trọng đến thế không?"
Khánh không trả lời ngay. Anh mở bản vẽ trên máy tính bảng, tiến lại gần chỗ cậu đứng, đưa màn hình ra trước mặt cậu. Khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp. Anh Hi có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc lại một lần nữa xâm chiếm khứu giác cậu. Cậu hơi lùi lại một chút, nhưng Khánh lại vô tình bước thêm một bước để chỉ vào một thông số trên màn hình.
"Em nhìn xem, hệ thống móng của tiệm này từ thời cũ chỉ là đá hộc xếp chồng. Anh cần phải gia cố bằng một lớp dầm phụ. Nếu không, khi máy xúc làm việc ở phố bên cạnh, kệ gốm của em sẽ rung lắc."
Anh Hi nhìn vào những đường nét chằng chịt trên bản vẽ mà anh chỉ. Cậu vốn không hiểu nhiều về kiến trúc, nhưng cách anh giải thích – chậm rãi, kiên nhẫn và tỉ mỉ – khiến cậu vô thức bị cuốn vào. Đây là phong thái của Quốc Khánh khi làm việc, một phong thái từng khiến cậu say đắm nhưng cũng chính nó đã đẩy cậu ra xa.
"Vậy anh cứ làm việc đi." - Cậu nói khẽ, cố gắng lấy lại sự tỉnh táo.
Quốc Khánh gật đầu, anh bắt đầu công việc của mình. Nhưng thay vì chỉ đứng một chỗ đo đạc, anh lại bắt đầu... dọn dẹp. Thấy một vài bao đất sét để chắn lối đi phía sau, anh lặng lẽ cúi xuống, dùng sức vác chúng xếp gọn vào góc tường. Thấy đống củi khô để nung lò bị đổ sau cơn mưa hôm qua, anh không ngại ngần ngồi xuống xếp lại từng thanh một cách ngăn nắp.
Anh Hi đứng từ trong bếp nhìn ra, đôi mắt đầy vẻ phức tạp.
"Anh không cần làm những việc đó. Đó không phải việc của kiến trúc sư." - Cậu bước ra, giọng nói có chút gắt gỏng để che giấu sự bối rối.
Quốc Khánh dừng tay, anh đứng thẳng người, vạt áo sơ mi đã dính chút bụi đất nhưng anh dường như không quan tâm. Anh nhìn cậu, ánh mắt chân thành đến lạ:
"Anh chỉ thấy chúng cản đường em đi. Tiệm nhỏ thế này, em lại hay bất cẩn, lỡ vấp ngã thì sao?"
"Tôi không còn là trẻ con, Quốc Khánh."
"Trong mắt anh, em vẫn luôn là người cần được che chở."
Câu nói ấy khiến không gian rơi vào một khoảng lặng kéo dài. Anh Hi quay mặt đi, cậu không chịu nổi sự dịu dàng đột ngột này từ người đàn ông trước đây vốn chỉ biết đến công việc. Một năm qua, anh đã thay đổi điều gì sao? Tại sao một Quốc Khánh vốn coi thời gian là tiền bạc, giờ đây lại sẵn sàng dùng cả buổi sáng để xếp củi và lo lắng về việc cậu có bị vấp ngã hay không?
Buổi trưa, không khí thành phố Sương Lam trở nên hanh khô hơn. Quốc Khánh vẫn chưa đi. Anh ngồi ở một góc sân sau, cặm cụi ghi chép vào sổ tay. Anh Hi ở trong tiệm, lòng dạ không yên. Cậu cầm một ly nước lọc, đắn đo mãi rồi mới bước ra sân.
"Uống nước đi." - Cậu đặt ly nước lên bàn đá.
Khánh ngẩng đầu, mồ hôi lấm tấm trên trán anh. Anh mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng khiến gương mặt góc cạnh trở nên mềm mại hơn hẳn:
"Cảm ơn em."
Anh uống một ngụm nước, rồi đột nhiên hỏi:
"Anh Hi, những cây xương rồng trên ban công nhà cũ... chúng vẫn sống tốt chứ?"
Anh Hi khựng lại. Những cây xương rồng đó là do chính tay Khánh mua về vì anh bảo chúng dễ sống, phù hợp với một người bận rộn như anh. Nhưng thực tế, người chăm sóc chúng mỗi ngày lại là cậu.
"Tôi không mang theo chúng." - Cậu trả lời, giọng thấp xuống - "Chúng thuộc về căn nhà đó, không thuộc về tôi."
Ánh mắt Khánh thoáng buồn, anh xoay xoay chiếc ly trong tay:
"Chúng chết rồi. Sau khi em đi một tháng, anh bận dự án ở thành phố khác, lúc trở về thì chúng đã khô héo hết. Anh đã cố cứu, nhưng anh không biết cách chăm sóc giống như em."
Cậu nhìn thấy sự hối lỗi thật sự trong mắt anh. Đó không chỉ là chuyện những cây xương rồng, đó là sự thừa nhận rằng khi không có cậu, cuộc sống của anh chỉ là một mớ hỗn độn đổ nát.
"Quốc Khánh, anh đừng nói những chuyện này nữa. Chúng ta đã kết thúc rồi."
"Anh biết." - Khánh đứng dậy, anh tiến lại gần cậu, khoảng cách chỉ còn gang tấc. Anh không chạm vào cậu, nhưng hơi thở của anh phả nhẹ trên đỉnh đầu cậu - "Kết thúc một sự vô tâm, để bắt đầu một sự trân trọng mới. Được không em?"
Anh Hi cảm thấy sống mũi mình cay cay. Cậu muốn đẩy anh ra, muốn nói rằng cậu đã quá mệt mỏi với những lời hứa hẹn. Nhưng khi nhìn vào đôi bàn tay của anh – đôi bàn tay vốn chỉ cầm bút ký những hợp đồng tiền tỷ, giờ đây lại đầy vết xước và bụi đất vì giúp cậu dọn dẹp – lòng cậu lại chùng xuống.
"Anh nói thì dễ lắm." - Cậu khẽ lầm bầm.
"Vậy hãy để anh làm."
Chiều hôm đó, Quốc Khánh vẫn ở lại. Anh giúp cậu đón một đoàn khách du lịch ghé thăm tiệm. Với vốn kiến thức sâu rộng về văn hóa và kiến trúc, anh đã giới thiệu về các dòng men gốm của tiệm một cách cuốn hút đến mức khách hàng mua rất nhiều đồ. Anh Hi đứng một bên, nhìn anh giao tiếp với khách, nhìn cách anh cẩn thận gói từng chiếc tách bằng giấy chống sốc để chúng không bị vỡ.
Cậu chợt nhận ra, Quốc Khánh đang dùng chính thế mạnh của mình để sủng ái cậu, theo một cách lặng lẽ nhất. Anh không dùng tiền bạc, anh dùng thời gian và tâm sức.
Khi mặt trời bắt đầu lặn sau những dãy phố cổ, Quốc Khánh thu dọn đồ đạc để ra về. Trước khi đi, anh dừng lại ở cửa tiệm, đưa cho cậu một hộp trà nhài nhỏ.
"Nước ở khu này hơi cứng, em nên đun sôi rồi để lắng một chút hãy pha trà. Ngày mai anh sẽ mang qua cho em một bộ lọc nước nhỏ."
Anh Hi nhìn hộp trà, rồi nhìn anh. Cậu mấp máy môi, định nói lời cảm ơn nhưng lại thôi.
"Anh về đây. Ngủ ngon nhé, Anh Hi."
Bóng lưng anh đổ dài trên con đường lát đá, hòa vào ráng chiều đỏ rực. Anh Hi đứng tựa cửa, nhìn theo cho đến khi anh khuất hẳn ở cuối hẻm. Cậu cúi xuống nhìn nhành hoa diên vĩ trong lọ, màu tím của nó trong bóng chiều tà dường như càng thêm sâu thẳm.
Cậu nhận ra, nhịp sống chậm rãi ở thành phố Sương Lam này đang bắt đầu bị xáo trộn. Không phải vì dự án cải tạo, mà vì một người đàn ông tên Quốc Khánh – người đang kiên nhẫn nhặt nhạnh từng mảnh vỡ của quá khứ để nặn lại một tương lai mà cậu từng không dám mơ tới.
Đêm đó, Anh Hi nằm trên chiếc giường nhỏ ở gác xép phía trên tiệm gốm. Tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng dế mèn kêu râm ran. Cậu đưa tay lên chạm vào môi mình, nơi dường như vẫn còn vương chút hơi ấm từ ánh mắt của anh lúc ban chiều.
"Quốc Khánh... anh rốt cuộc muốn sửa chữa ngôi nhà này, hay muốn sửa chữa trái tim tôi?"
Câu hỏi không có lời đáp, chỉ có ánh trăng khuyết treo lơ lửng ngoài cửa sổ, soi bóng một mầm xanh nhỏ bé đang âm thầm vươn lên từ lớp đất khô cằn phía sân sau – nơi anh vừa xếp lại đống củi.
Cuộc hành trình này, có lẽ sẽ còn rất dài và chậm rãi, giống như cách người ta chờ một mẻ gốm chín trong lò nung. Cần đủ lửa, đủ thời gian, và quan trọng nhất là đủ sự kiên nhẫn để không làm tổn thương những gì vốn đã quá mong manh.