MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Mầm XanhChương 3: ÁNH LỬA TRONG ĐÊM TĨNH LẶNG

Tro Tàn Và Mầm Xanh

Chương 3: ÁNH LỬA TRONG ĐÊM TĨNH LẶNG

2,172 từ · ~11 phút đọc

Thành phố Sương Lam bước vào những ngày cuối tháng, thời tiết bắt đầu đỏ đỏng như tâm trạng của một người đang yêu thầm. Buổi sáng trời có thể nắng hanh vàng rực rỡ, nhưng khi bóng tối vừa chớm sập xuống, những đám mây đen nặng trĩu từ phía dòng sông lại kéo về, mang theo hơi lạnh buốt giá đặc trưng của vùng cao nguyên.

Tại tiệm gốm "Lặng", Anh Hi đang bước vào giai đoạn quan trọng nhất của một mẻ gốm mới. Đây là những đơn hàng đặt riêng cho một triển lãm nhỏ ở trung tâm thành phố vào tháng sau. Cậu đã dành cả tuần trời để nhào nặn, chuốt gốm và vẽ men. Đêm nay là đêm đỏ lửa. Lò nung gốm điện ở sân sau đã được khởi động từ chiều, nhiệt độ đang tăng dần đều theo đúng chu kỳ mà cậu tính toán.

Khoảng tám giờ tối, khi Anh Hi đang cặm cụi ghi chép nhiệt độ vào sổ tay, bầu trời bỗng chuyển mình dữ dội. Một tiếng sấm vang rền xé toạc không gian tĩnh mịch, ngay sau đó là ánh chớp xanh loét rạch ngang trời. Và rồi, "cạch" một tiếng, toàn bộ ánh sáng trong tiệm gốm vụt tắt. Không gian rơi vào một màu đen đặc quánh.

Anh Hi hốt hoảng đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ va xuống sàn tạo nên âm thanh chát chúa.

"Chết rồi, lò nung!"

Cậu lo lắng đến mức tim đập loạn nhịp. Đối với người làm gốm, việc mất điện đột ngột khi lò đang ở nhiệt độ cao là một thảm họa. Nếu nhiệt độ hạ xuống quá nhanh mà không được kiểm soát, toàn bộ số gốm bên trong sẽ bị sốc nhiệt và nứt vỡ tan tành. Công sức cả tháng trời của cậu sẽ đổ sông đổ biển. Cậu quờ quạng tìm chiếc đèn pin trong bóng tối, tay chân lóng ngóng vì lo sợ.

Đúng lúc đó, từ phía cửa trước, ánh đèn flash từ điện thoại soi rọi vào, kèm theo tiếng bước chân vội vã.

"Hi! Em có sao không?"

Giọng nói của Quốc Khánh vang lên, trầm thấp nhưng chứa đựng sự lo lắng tột độ. Anh xuất hiện ở ngưỡng cửa, người hơi ướt vì cơn mưa vừa ập xuống. Hóa ra, sau khi kết thúc buổi làm việc ở văn phòng dự án, anh vẫn chưa về nhà ngay mà nán lại xe phía đầu phố để nhìn về phía tiệm gốm của cậu. Khi thấy cả khu phố mất điện, ý nghĩ đầu tiên trong đầu anh là Anh Hi và mẻ gốm của cậu.

"Khánh! Mất điện rồi, lò nung của tôi..." - Giọng Anh Hi run lên, cậu gần như sắp khóc.

Quốc Khánh nhanh chóng tiến lại gần, anh đặt đôi tay to rộng lên vai cậu, lực tay chắc chắn như muốn truyền thêm sức mạnh:

"Bình tĩnh, có anh ở đây rồi. Em nghe anh nói, đừng hoảng loạn. Anh có mang theo máy phát điện mini trong cốp xe công trình, anh sẽ đi lấy ngay. Em vào trong bếp tìm ít nến hoặc đèn dầu, giữ cho tiệm sáng lên đã."

Sự xuất hiện kịp thời của Khánh giống như một chiếc phao cứu sinh giữa dòng nước lũ. Anh Hi gật đầu trong vô thức, cậu cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp áo mỏng, làm dịu đi sự hoảng sợ đang bủa vây.

Chỉ mất chưa đầy năm phút, Quốc Khánh đã vác một chiếc máy phát điện cầm tay từ xe vào sân sau. Dưới ánh đèn pin lờ mờ, anh nhanh chóng thao tác đấu nối dây điện với hệ thống lò nung của tiệm. Những ngón tay của người kiến trúc sư vốn quen với những bản vẽ tinh vi, giờ đây thao tác với máy móc một cách thuần thục và quyết đoán.

"Xoạch... xoạch... bành!"

Tiếng máy phát điện nổ giòn giã, và ngay sau đó, bảng điện tử của lò nung gốm sáng trở lại. Con số hiển thị nhiệt độ bắt đầu ổn định. Anh Hi thở phào một cái, cậu khuỵu xuống bên cạnh đống củi khô, toàn thân nhẹ bẫng như vừa trút được một gánh nặng ngàn cân.

Quốc Khánh lau mồ hôi trên trán, anh đi đến bên cạnh cậu, ngồi xuống nền đất phủ đầy bụi đất sét.

"Ổn rồi. Máy này có thể chạy được khoảng bốn tiếng, đủ để điện lưới có thể phục hồi. Nếu không, anh sẽ đi mua thêm xăng."

Anh Hi ngẩng đầu nhìn anh. Trong ánh đèn pin vàng nhạt hắt ngược từ dưới đất lên, gương mặt Quốc Khánh hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt anh khi nhìn cậu lại vô cùng dịu dàng. Cậu thấy tóc anh bết lại vì nước mưa, vai áo cũng sũng nước.

"Anh ướt hết rồi." - Cậu khẽ nói, lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả.

"Không sao, chút mưa nhỏ thôi." - Khánh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ - "Gốm của em không sao là tốt rồi."

Cơn mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng nước dội xuống mái tôn sân sau tạo thành những âm thanh rầm rì. Trong không gian nhỏ hẹp phía sau tiệm gốm, mùi dầu máy, mùi đất ẩm và mùi mưa hòa quyện vào nhau. Anh Hi vào nhà lấy ra một chiếc khăn khô và một chiếc áo khoác dày của mình.

"Anh lau qua đi, kẻo cảm lạnh. Áo này... có hơi nhỏ với anh, nhưng ít nhất nó khô."

Khánh đón lấy chiếc khăn, anh không vội lau mà nhìn sâu vào mắt cậu.

"Hi, cảm ơn em."

Cậu bối rối quay mặt đi: "Tôi mới là người phải cảm ơn anh."

Để tránh bầu không khí ngượng ngùng, Anh Hi đi pha một ấm trà nhài. Lần này, cậu tỉ mỉ đun nước bằng bếp gas nhỏ, chờ cho nước hạ nhiệt xuống đúng 85 độ như lời Khánh nói hôm qua rồi mới rót vào ấm. Hai người ngồi trên hai chiếc ghế gỗ thấp ở sân sau, giữa tiếng máy nổ rì rì và ánh lửa bập bùng từ khe hở của lò nung.

"Anh vẫn luôn ở ngoài phố đến giờ này sao?" - Anh Hi nhấp một ngụm trà, hỏi khẽ.

Quốc Khánh im lặng một lúc rồi mới trả lời, giọng anh tan vào tiếng mưa:

"Anh không yên tâm. Khu phố này về đêm khá vắng, hệ thống điện lại cũ kỹ. Anh cứ muốn đứng đó thêm một chút, nhìn xem tiệm của em đã tắt đèn chưa."

Cậu siết chặt tách trà trong tay, hơi ấm tỏa ra lòng bàn tay nhưng lại khiến tim cậu nhói đau. Một năm qua, cậu cứ ngỡ mình đã hoàn toàn bị lãng quên trong thế giới bận rộn của anh. Hóa ra, có những sự quan tâm lại lặng lẽ đến mức người ta chẳng hề hay biết nếu không có một sự cố bất ngờ.

"Khánh, tại sao bây giờ anh lại làm những việc này? Ngày trước... nếu anh quan tâm dù chỉ một phần mười như hiện tại, có lẽ chúng ta đã không..."

Tiếng nói của cậu nghẹn lại. Quốc Khánh đặt tách trà xuống bàn, anh xoay người lại đối diện với cậu. Trong bóng đêm lờ mờ, ánh mắt anh chứa đầy sự hối hận chân thành.

"Vì anh là một kẻ ngốc, Anh Hi ạ. Anh đã dành cả tuổi trẻ để học cách xây dựng những công trình bền vững nhất, nhưng lại không biết cách xây dựng một mái ấm thực sự. Anh cứ nghĩ chỉ cần mình tiến về phía trước, em sẽ luôn ở đó chờ anh. Anh đã coi sự hiện diện của em là một điều hiển nhiên, giống như không khí vậy. Chỉ đến khi không khí bị tước đi, anh mới nhận ra mình không thể thở nổi."

Anh dừng lại một chút, giọng hơi run rẩy:

"Một năm qua, mỗi tối trở về căn nhà đó, anh đều nhìn vào vị trí em hay ngồi nặn gốm. Chỗ đó trống rỗng, và lòng anh cũng trống rỗng như vậy. Anh không cầu xin em tha thứ ngay lập tức, anh chỉ muốn có cơ hội để... sửa lỗi."

Anh Hi cúi đầu, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống tách trà, tạo nên những vòng tròn sóng sánh. Cậu nhớ lại những đêm dài chờ cửa, nhớ lại cảm giác cô đơn tột cùng khi người mình yêu nhất lại là người xa lạ nhất trong chính căn nhà của mình. Cậu đã đau đến mức không còn cảm giác, và giờ đây, khi anh xuất hiện để hàn gắn, cậu lại thấy sợ hãi. Cậu sợ nếu mình mở lòng lần nữa, kết cục sẽ lại là một đống tro tàn.

"Tôi sợ lắm, Khánh." - Cậu thì thầm, tiếng nói nhỏ đến mức bị tiếng mưa lấn át.

Nhưng Khánh nghe thấy. Anh không vội vàng ôm lấy cậu, anh chỉ đưa bàn tay mình ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay cậu đang đặt trên bàn. Anh không nắm lấy, chỉ để hai làn da chạm nhẹ vào nhau, một sự tiếp xúc đầy dè dặt và trân trọng.

"Đừng sợ. Anh không yêu cầu em phải quay lại ngay. Anh sẽ đứng ở khoảng cách mà em thấy thoải mái nhất. Cho đến khi em cảm thấy đủ an toàn để bước lại gần anh một lần nữa."

Họ cứ ngồi như thế rất lâu trong đêm tối. Mưa dần tạnh, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên xuống những chậu cây xương rồng mà Khánh vừa mang đến đặt ở sân sau vào buổi chiều. Nhiệt độ lò nung vẫn ổn định, máy phát điện vẫn nổ đều đặn.

Khoảng hai giờ sáng, điện lưới có trở lại. Đèn trong tiệm bừng sáng, tiếng máy phát điện cũng được tắt đi, trả lại sự yên tĩnh cho khu phố cổ.

"Điện có rồi, anh về nghỉ đi." - Anh Hi đứng dậy, tránh đi ánh nhìn của anh.

Quốc Khánh cũng đứng dậy, anh khoác chiếc áo của mình vào, nhưng vẫn khoác thêm chiếc áo mà cậu đã đưa cho lúc nãy.

"Anh đi đây. Em cũng ngủ sớm đi, mẻ gốm này sáng mai là có thể mở lò rồi."

Anh đi ra cửa trước, nhưng khi đến ngưỡng cửa, anh bỗng quay lại nhìn cậu:

"Hi, chiếc tách Kintsugi trên kệ... em vẫn giữ nó. Anh rất vui vì điều đó."

Anh Hi nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau màn sương đêm. Cậu quay lại nhìn chiếc tách trà bị nứt được gắn lại bằng vàng. Trong ánh sáng của bóng đèn điện, những đường chỉ vàng lấp lánh một cách kiên cường. Cậu chợt nhận ra, những vết nứt không làm cho chiếc tách xấu xí đi, mà ngược lại, nó kể một câu chuyện về sự hồi sinh.

Đêm nay, trái tim cậu dường như cũng có một đường chỉ vàng mỏng manh vừa được vẽ lên. Nó chưa đủ để hàn gắn hoàn toàn, nhưng nó đã ngăn không cho những mảnh vỡ rơi rụng thêm nữa.

Cậu thở dài, một hơi thở nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Cậu chầm chậm bước đến bên lò nung, đặt tay lên lớp vỏ kim loại vẫn còn ấm nóng. Bên trong đó, những khối đất sét đang chuyển mình dưới tác động của lửa, để trở thành những món đồ gốm cứng cáp và rạng rỡ.

Cuộc đời con người, có lẽ cũng cần trải qua những cơn lửa thử thách như thế, để rồi mới biết trân trọng những ngày bình yên bên cạnh nhau.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của thành phố Sương Lam chiếu qua cửa sổ tiệm gốm, Anh Hi mở lò. Mẻ gốm thành công rực rỡ. Những chiếc bình, chiếc chén đều mang một màu men trong vắt, không một vết nứt. Cậu cầm một chiếc tách nhỏ màu xanh thiên thanh lên, cảm nhận độ trơn láng của nó.

Cậu biết, nếu không có Quốc Khánh và chiếc máy phát điện đêm qua, mẻ gốm này đã trở thành phế phẩm.

Trên bàn trà gỗ, nhành hoa diên vĩ của ngày hôm trước vẫn còn tươi tắn. Cậu mỉm cười, một nụ cười thực lòng đầu tiên sau một năm dài. Cậu cầm điện thoại lên, ngón tay chần chừ một lát rồi lướt tìm một cái tên mà cậu chưa từng xóa khỏi danh bạ, dù đã chuyển nó vào mục ẩn.

Cậu nhắn một tin ngắn gọn: "Gốm ra lò rồi, đẹp lắm. Cảm ơn anh vì đêm qua."

Chỉ vài giây sau, tin nhắn trả lời hiện lên: "Anh rất vui. Anh có thể qua xem chúng được không?"

Anh Hi nhìn dòng tin nhắn, trái tim cậu khẽ đập một nhịp khác lạ. Cậu không trả lời ngay, nhưng cậu biết, chiều nay, tiếng chuông gió của tiệm "Lặng" sẽ lại ngân lên một giai điệu đầy mong chờ.