MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Mầm XanhChương 4: NHỮNG ĐƯỜNG PHÁC THẢO ĐẦU TIÊN

Tro Tàn Và Mầm Xanh

Chương 4: NHỮNG ĐƯỜNG PHÁC THẢO ĐẦU TIÊN

2,111 từ · ~11 phút đọc

Nắng sớm của thành phố Sương Lam hôm nay dường như trong trẻo hơn mọi ngày. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong những vệt nắng xuyên qua cửa sổ tiệm gốm "Lặng", đậu lên những sản phẩm vừa ra lò còn mang theo hơi ấm nồng nàn của đất và lửa. Anh Hi đứng trước kệ gỗ, đôi tay thon dài cẩn thận xếp từng chiếc tách màu xanh thiên thanh vào vị trí đẹp nhất.

Tin nhắn của Quốc Khánh vào đêm qua vẫn còn hiển hiện trong tâm trí cậu. Sự xuất hiện của anh trong cơn mưa mất điện không chỉ cứu vãn một mẻ gốm, mà còn vô tình dọn dẹp đi một phần những bụi bặm của sự oán trách trong lòng cậu. Cậu nhận ra rằng, dù mình có cố gắng xây dựng một bức tường ngăn cách cao đến đâu, thì sự chân thành của anh vẫn giống như dòng nước mát lành, âm thầm tìm thấy những kẽ hở để thấm vào.

Đúng mười giờ sáng, tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên "Kính coong".

Quốc Khánh bước vào, không còn vẻ mệt mỏi của đêm thức trắng. Anh mặc một bộ đồ bảo hộ công trình nhưng đã được chỉnh đốn gọn gàng, tay cầm theo một túi giấy nhỏ tỏa ra mùi thơm của bánh quy bơ mới nướng. Ánh mắt anh ngay lập tức tìm thấy Anh Hi, sự nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt khi thấy cậu vẫn ổn.

"Hi, anh có làm phiền em không?" - Khánh hỏi, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello.

Anh Hi lắc đầu, cậu hơi né tránh ánh mắt rực rỡ của anh bằng cách cúi xuống lau bàn:

"Không, anh vào đi. Gốm ở phía kia, anh có thể xem."

Quốc Khánh đặt túi bánh lên bàn trà, rồi chầm chậm tiến về phía kệ gốm. Anh không vội vàng chạm vào, mà chỉ đứng ở một khoảng cách vừa đủ để chiêm ngưỡng. Những tác phẩm lần này của Anh Hi mang một hơi thở rất khác so với những năm về trước. Nếu như trước đây, gốm của cậu mang nét gì đó rực rỡ, đầy khát khao, thì giờ đây chúng lại mang vẻ trầm tĩnh, có chút gì đó cô độc nhưng vô cùng vững chãi.

"Đẹp lắm." - Khánh khẽ thốt lên, ngón tay anh lướt nhẹ trên không trung theo đường cong của một chiếc bình cổ cao - "Men gốm này... em tự pha sao?"

"Vâng, màu xanh của bầu trời Sương Lam vào ngày nắng nhất. Tôi gọi nó là màu 'Hy Vọng'." - Anh Hi trả lời, giọng cậu đã dịu đi rất nhiều.

Quốc Khánh gật đầu, anh nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của cậu. Tuy vẫn là "tôi" và "anh", nhưng sự gay gắt đã biến mất, thay vào đó là một sự điềm nhiên như những người bạn cũ.

Anh quay sang nhìn cậu, vẻ mặt bỗng trở nên nghiêm túc hơn một chút:

"Hi, anh nghe nói em đang chuẩn bị cho buổi triển lãm gốm sắp tới. Nhưng không gian ở đây... anh thấy em vẫn chưa bắt đầu trang trí?"

Anh Hi khẽ thở dài, cậu nhìn quanh cửa tiệm nhỏ bé của mình.

"Đúng là tôi đang lo lắng về việc đó. Ban tổ chức triển lãm yêu cầu mỗi nghệ nhân phải tự thiết kế gian hàng của mình để thể hiện được phong cách cá nhân. Tôi vốn chỉ biết nặn gốm, còn việc bày biện không gian sao cho có chiều sâu... tôi vẫn chưa tìm ra ý tưởng nào phù hợp."

Đôi mắt Quốc Khánh bỗng sáng lên. Đây chính là lãnh địa của anh, nơi anh có thể dùng tài năng của mình để giúp đỡ cậu một cách đường hoàng nhất.

"Nếu em không chê, hãy để anh giúp." - Khánh đề nghị, giọng anh tràn đầy sự tự tin nhưng vẫn rất mực tôn trọng - "Anh là kiến trúc sư, việc sắp đặt không gian và ánh sáng là chuyên môn của anh. Anh có thể vẽ cho em một bản phác thảo gian hàng, dựa trên tinh thần của những món đồ gốm này."

Anh Hi ngập ngừng. Cậu biết nếu có sự giúp đỡ của Khánh, gian hàng của cậu chắc chắn sẽ rất ấn tượng. Nhưng cậu cũng sợ rằng việc dây dưa quá nhiều vào công việc chung sẽ khiến sợi dây liên kết giữa họ lại càng thắt chặt hơn.

"Khánh, anh còn bận dự án khu phố cổ mà..."

"Dự án đó đang trong giai đoạn khảo sát, anh hoàn toàn có thể dành thời gian buổi tối để làm việc này cho em." - Khánh tiến lại gần hơn một bước, ánh mắt kiên định - "Coi như đây là lời cảm ơn vì em đã đồng ý để anh bước vào cửa tiệm này một lần nữa. Được không?"

Sự chân thành của anh khiến Anh Hi không thể từ chối. Cậu khẽ gật đầu, một hành động nhỏ nhưng lại khiến trái tim Quốc Khánh reo vui như một đứa trẻ.

"Được rồi, vậy thì làm phiền kiến trúc sư Quốc Khánh."

Trong suốt hai tiếng đồng hồ sau đó, tiệm gốm "Lặng" bỗng chốc biến thành một văn phòng kiến trúc thu nhỏ. Quốc Khánh lấy ra cuốn sổ tay và cây bút chì, anh bắt đầu đo đạc không gian, quan sát hướng nắng và cách các bóng đổ trên kệ gốm.

Lần này, Anh Hi không còn đứng từ xa nhìn nữa. Cậu pha một ấm trà nhài, ngồi xuống đối diện anh. Hai người cùng nhau thảo luận.

"Tôi muốn mọi người khi bước vào gian hàng sẽ cảm thấy sự tĩnh lặng, giống như cái tên của tiệm vậy." - Anh Hi nói, tay cậu vẽ một vòng tròn trong không trung.

Quốc Khánh chăm chú lắng nghe, cây bút trong tay anh lướt nhanh trên mặt giấy.

"Vậy thì chúng ta sẽ dùng vật liệu tự nhiên. Gỗ mộc màu sáng, rơm khô và ánh đèn vàng ấm. Anh sẽ thiết kế những bục trưng bày có độ cao thấp khác nhau, tạo cảm giác như những ngọn đồi nhấp nhô dưới ánh trăng. Em thấy sao?"

Anh đưa bản vẽ phác thảo sang cho cậu. Những đường nét mộc mạc nhưng vô cùng tinh tế hiện ra. Anh Hi nhìn bản vẽ, rồi nhìn anh. Cậu thực sự ngạc nhiên trước sự thấu hiểu của anh dành cho tâm hồn của cậu. Anh không chỉ vẽ một bản thiết kế, anh đang vẽ lại chính nỗi lòng của cậu – một sự cô đơn được bao bọc bởi vẻ đẹp của sự giản đơn.

"Khánh... anh thực sự hiểu tôi muốn gì sao?" - Cậu hỏi khẽ.

Quốc Khánh dừng bút, anh nhìn cậu bằng ánh mắt thâm trầm:

"Một năm qua, anh không chỉ sống trong sự hối hận. Anh đã dành thời gian để xem lại tất cả những bức ảnh về các tác phẩm của em, đọc những ghi chép cũ của em trong những cuốn sổ bỏ quên ở nhà. Anh nhận ra rằng bấy lâu nay anh chỉ nhìn thấy bề nổi của em, mà chưa bao giờ thực sự chạm vào tâm hồn của người nghệ nhân trong em. Anh xin lỗi vì sự muộn màng đó."

Bầu không khí bỗng trở nên đặc quánh bởi những cảm xúc cũ. Anh Hi cúi đầu, bàn tay cậu vô thức chạm vào mép cuốn sổ tay của anh. Sự tiếp xúc giữa giấy và da thịt mỏng manh, nhưng lại cảm giác như có một luồng điện nhẹ chạy qua.

Để phá tan sự im lặng, Anh Hi vội vàng chuyển chủ đề:

"Bánh quy này... là anh tự làm sao?"

Khánh hơi ngẩn người, rồi anh gãi đầu một cách đầy ngượng ngùng:

"À... đúng là anh có thử làm. Anh nhớ em thích ăn bánh quy bơ hạt điều nhưng không được quá ngọt. Anh đã làm hỏng mất ba mẻ trước khi mẻ này có thể ăn được."

Anh Hi cầm một chiếc bánh lên, đưa vào miệng. Vị bơ thơm ngậy hòa quyện với vị bùi của hạt điều, và đúng như cậu thích, nó chỉ có một vị ngọt thanh rất nhẹ. Cảm giác ấm áp từ miếng bánh lan tỏa khắp cơ thể cậu.

Một kiến trúc sư vốn chỉ biết đến những con số khô khan, giờ đây lại đứng trong bếp để canh từng phút nướng bánh. Sự thay đổi này quá lớn lao, khiến Anh Hi cảm thấy vừa xót xa vừa cảm động.

"Ngon lắm." - Cậu nói, đôi mắt cong lên thành một đường bán nguyệt.

Đó là lần đầu tiên sau một năm, Quốc Khánh nhìn thấy cậu cười một cách tự nhiên như vậy. Nụ cười ấy giống như một liều thuốc chữa lành mọi vết thương trong lòng anh. Anh cảm thấy mọi sự cố gắng, mọi sự kiên nhẫn đều hoàn toàn xứng đáng.

Buổi chiều dần buông, ánh nắng chuyển sang màu cam đậm, nhuộm hồng cả không gian tiệm gốm. Quốc Khánh gấp cuốn sổ lại, anh chuẩn bị ra về để quay lại văn phòng xử lý nốt công việc dang dở.

"Ngày mai anh sẽ mang bản vẽ hoàn chỉnh qua cho em. Chúng ta sẽ cần đặt thợ mộc đóng các bục gỗ, anh có quen một xưởng mộc ở phố bên cạnh, họ làm việc rất kỹ."

Anh Hi tiễn anh ra cửa. Lần này, cậu không còn đứng nhìn theo bóng lưng anh từ sau cánh cửa khép hờ nữa. Cậu đứng hẳn ra ngoài hiên, dưới tán cây diên vĩ đang xào xạc trong gió.

"Khánh này!" - Cậu gọi với theo khi anh vừa dắt chiếc xe ra khỏi ngõ.

Quốc Khánh quay lại, ánh mắt đầy mong chờ.

"Vết thương trên tay anh... nhớ bôi thuốc nhé. Đừng để nó nhiễm trùng."

Khánh nhìn xuống mu bàn tay mình, nơi có vết xước do tối qua anh vội vàng vác máy phát điện va vào thành xe. Anh mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ làm sáng bừng cả khu phố cổ u buồn.

"Anh biết rồi. Cảm ơn em, Hi."

Anh đi rồi, nhưng mùi hương gỗ đàn hương và vị ngọt của bánh quy bơ vẫn còn vương vấn trong tiệm gốm. Anh Hi quay vào trong, cậu cầm lấy nhành hoa diên vĩ đã hơi héo, thay vào đó là một đóa hoa mới mà anh vừa tiện tay mua đặt ở bậu cửa lúc chiều.

Cậu nhận ra rằng, nhịp điệu cuộc sống của mình đang dần thay đổi. Nó không còn là một giai điệu đơn độc, lặng lẽ nữa, mà bắt đầu có những nốt trầm, nốt bổng đan xen. Có những sự đổ vỡ không thể hàn gắn lại như ban đầu, nhưng người ta có thể dùng những mảnh vỡ đó để tạo ra một tác phẩm mới, sâu sắc và quý giá hơn.

Tối hôm đó, Anh Hi ngồi bên bàn xoay, nhưng tâm trí cậu lại phiêu lãng về những bản vẽ của Quốc Khánh. Cậu bắt đầu nặn một bộ ấm trà mới, với những đường nét mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Cậu muốn dành bộ ấm trà này để tặng anh – người kiến trúc sư đang miệt mài xây dựng lại niềm tin trong lòng cậu.

Ở phía đầu phố, trong văn phòng làm việc vẫn còn sáng đèn, Quốc Khánh đang miệt mài bên máy tính. Anh không chỉ thiết kế gian hàng triển lãm, anh còn đang bí mật phác thảo một bản thiết kế cho căn nhà cũ của hai người. Một không gian hoàn toàn mới, nơi có một phòng studio ngập nắng dành riêng cho Anh Hi, nơi có gian bếp rộng để anh có thể nướng bánh mỗi ngày, và nơi có một khu vườn đầy hoa diên vĩ.

Anh biết mình còn phải đi một quãng đường dài nữa mới có thể đón cậu trở về. Nhưng mỗi bước chân anh đi bây giờ đều vô cùng vững chãi, vì anh biết phía cuối con đường ấy, mầm xanh đã thực sự đâm chồi từ đống tro tàn.

Thành phố Sương Lam chìm vào giấc ngủ với những tiếng gió lùa qua kẽ lá. Giữa khu phố cổ Diên Vĩ, có hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu của sự chờ đợi và hy vọng. Những đường phác thảo đầu tiên của sự hàn gắn đã được vẽ lên, mộc mạc nhưng đầy chiều sâu, giống như chính tình yêu mà họ dành cho nhau – một tình yêu đã kinh qua bão giông để trở nên kiên cường hơn bao giờ hết.