Sáng Chủ nhật ở thành phố Sương Lam thường mang một vẻ tĩnh lặng đặc trưng. Khi những tia nắng đầu ngày chưa kịp xua tan lớp sương mỏng đậu trên những mái ngói thâm nâu, không gian như bị bao phủ bởi một tấm voan mờ ảo. Đối với Anh Hi, đây là khoảng thời gian quý giá nhất trong tuần để cậu có thể thong thả thưởng thức một tách trà trước khi bắt đầu công việc. Nhưng sáng nay, tách trà trên bàn đã nguội từ lâu mà lòng cậu vẫn bồn chồn không yên.
Cậu nhìn vào bộ quần áo mình đang mặc: một chiếc áo len mỏng màu kem phối cùng quần kaki tối màu. Đơn giản, nhưng cậu đã đứng trước gương mất mười phút để chỉnh lại cổ áo. Hôm nay, theo đúng hẹn, Quốc Khánh sẽ đến đón cậu đi chọn vật liệu cho gian hàng triển lãm.
"Kính coong..."
Tiếng chuông gió vang lên đúng lúc đồng hồ treo tường điểm chín giờ. Anh Hi hít một hơi thật sâu, cầm lấy túi xách rồi bước ra cửa. Quốc Khánh đã đứng đó, tựa lưng vào chiếc xe bán tải màu xám tro thường dùng để chở vật liệu công trình. Anh mặc một chiếc áo khoác denim khỏe khoắn, trông trẻ trung và gần gũi hơn hẳn vẻ đạo mạo của một kiến trúc sư trưởng thường ngày.
"Em chuẩn bị xong chưa?" - Khánh mỉm cười, đôi mắt anh lướt qua bộ trang phục của cậu, vẻ hài lòng hiện rõ.
"Xong rồi. Chúng ta đi đâu trước?" - Anh Hi hỏi, cố giữ giọng mình thật bình thản.
"Đến khu chợ vật liệu cũ ở phía Đông thành phố. Anh muốn tìm một vài tấm gỗ thông tái chế. Loại gỗ đó có vân rất đẹp, lại mang vẻ phong trần, rất hợp với màu men 'Hy Vọng' của em."
Chiếc xe chuyển bánh, chầm chậm lăn trên những con đường lát đá. Quốc Khánh lái xe rất từ tốn, thi thoảng anh lại liếc nhìn sang người ngồi bên cạnh. Anh Hi ngồi im lặng, đôi mắt cậu hướng ra cửa sổ, quan sát những hàng cây chạy dài. Cả hai đều không nói gì, nhưng bầu không khí trong xe không hề ngột ngạt. Nó mang một sự thư thái kỳ lạ, giống như một bản nhạc không lời đang nhẹ nhàng xoa dịu những vết xước trong lòng họ.
Hành trình đi đến khu chợ phải đi qua một cây cầu đá cổ bắc ngang qua dòng sông Lam. Khi xe vừa lên tới đỉnh cầu, Quốc Khánh vô thức giảm tốc độ.
"Hi, em nhớ chỗ này chứ?"
Anh Hi khẽ gật đầu. Làm sao cậu có thể quên? Đây chính là nơi năm năm trước, vào một đêm giao thừa rực rỡ pháo hoa, Quốc Khánh đã nắm lấy tay cậu và hứa rằng sau này sẽ xây cho cậu một xưởng gốm lớn nhất thành phố. Lời hứa năm ấy anh đã thực hiện được một nửa – anh đã mua được căn nhà có sân rộng – nhưng anh lại quên mất việc dành thời gian để cùng cậu vun đắp nó.
"Ngày đó, anh đã nói rất nhiều." - Cậu nói khẽ, giọng mang chút hoài niệm buồn - "Nhưng có lẽ vì nói nhiều quá nên anh quên mất việc phải lắng nghe."
Bàn tay đang đặt trên vô lăng của Quốc Khánh hơi siết lại. Anh nhìn thẳng về phía trước, giọng trầm xuống đầy hối lỗi:
"Anh biết. Anh cứ mải mê xây dựng những thứ to lớn cho tương lai, mà không nhận ra cái em cần nhất lại là sự hiện diện của anh ở hiện tại. Một năm qua, mỗi lần đi qua cây cầu này, anh đều không dám nhìn xuống dòng sông. Anh sợ nhìn thấy bóng dáng mình đơn độc, và sợ nhất là nhận ra mình đã thất hứa với em nhiều đến nhường nào."
Anh Hi không đáp lại, nhưng cậu cảm nhận được một sự nghẹn ngào len lỏi vào lồng ngực. Cậu nhận ra, trong khi cậu cố gắng chạy trốn khỏi ký ức, thì Quốc Khánh lại chọn cách đối mặt với nó mỗi ngày, dùng chính nỗi đau của sự lãng quên để tự nhắc nhở bản thân về lỗi lầm.
Khu chợ vật liệu cũ hiện ra với những sạp hàng bày la liệt đủ thứ: từ những cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo bị dỡ ra từ các biệt thự cổ, cho đến những chồng gạch nung thủ công và những cuộn dây thừng bện bằng xơ dừa.
Quốc Khánh dẫn Anh Hi đi len lỏi qua những gian hàng. Anh đi trước, thỉnh thoảng lại dùng tay gạt đi những thanh gỗ thừa hoặc những sợi dây xích chắn lối để cậu đi qua dễ dàng hơn. Sự quan tâm này nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng tự nhiên, như thể nó đã được lập trình sẵn trong bản năng của anh.
"Chủ quán, cho tôi xem xấp gỗ thông này." - Khánh dừng lại trước một gian hàng chất đầy những thanh gỗ đã xám màu vì thời gian.
Anh ngồi thụp xuống, không ngại vết bụi bẩn dính lên quần áo, bắt đầu lật giở từng thanh gỗ. Anh dùng ngón tay gõ nhẹ vào bề mặt gỗ, lắng nghe âm thanh phát ra, rồi lại đưa lên mũi ngửi mùi nhựa thông còn sót lại. Anh Hi đứng quan sát anh làm việc, lòng cậu bỗng dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ kín đáo. Khi Quốc Khánh làm việc chuyên môn, anh tỏa ra một sức hút kỳ lạ – sự tập trung tuyệt đối và tâm huyết đặt vào từng chi tiết nhỏ.
"Em lại đây xem này." - Khánh vẫy tay gọi cậu.
Anh Hi bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh anh. Quốc Khánh đưa cho cậu một mảnh gỗ nhỏ đã được anh dùng giấy nhám chà sơ qua một góc. Lớp vỏ xám xịt bên ngoài biến mất, lộ ra lớp thịt gỗ màu vàng mật ong với những đường vân uốn lượn như những dòng suối nhỏ.
"Em chạm thử xem. Nó mịn nhưng vẫn có độ nhám tự nhiên. Nếu chúng ta đặt những chiếc tách màu xanh thiên thanh lên nền gỗ này, màu sắc sẽ cực kỳ nổi bật. Nó mang lại cảm giác ấm áp và tin cậy."
Anh Hi đưa tay chạm vào thớ gỗ. Đúng như anh nói, sự tiếp xúc giữa gốm và gỗ luôn mang lại một cảm giác cân bằng giữa đất và rừng. Cậu nhìn sang Khánh, thấy trên chóp mũi anh dính một vệt bụi than, trông có chút buồn cười nhưng lại cực kỳ đáng yêu.
Cậu vô thức đưa tay lên, định lau vệt bụi đó cho anh. Nhưng khi ngón tay cậu chỉ còn cách mặt anh vài centimet, cậu chợt khựng lại, nhận ra hành động của mình có chút quá giới hạn. Quốc Khánh nhìn thấy cử động của cậu, anh không tránh né mà ngược lại còn hơi nghiêng mặt về phía tay cậu, ánh mắt chan chứa sự chờ đợi.
Anh Hi ngập ngừng một giây, rồi cậu lấy chiếc khăn tay trong túi ra, nhẹ nhàng lau vệt bụi trên mũi anh.
"Anh dính bẩn rồi." - Cậu nói, mặt hơi đỏ lên.
"Cảm ơn em." - Khánh thì thầm, giọng anh khàn đi vì xúc động. Một cử động nhỏ của cậu thôi cũng đủ làm trái tim anh rung động mạnh mẽ hơn bất kỳ dự án lớn lao nào.
Sau khi chọn xong gỗ, họ tiếp tục đi tìm những chiếc đèn lồng giấy thủ công và một vài cuộn vải lanh thô để làm khăn trải bàn. Mỗi món đồ được chọn đều là kết quả của sự thảo luận và đồng điệu về thẩm mỹ. Anh Hi nhận ra, Quốc Khánh không hề áp đặt ý muốn của một kiến trúc sư vào gian hàng của cậu. Anh luôn hỏi: "Em có thích không?", "Em thấy cảm giác này thế nào?". Anh đang thực sự đặt cái tôi của mình xuống dưới tâm hồn của cậu.
Gần trưa, khi đôi chân đã bắt đầu mỏi, Quốc Khánh dẫn cậu đến một quán nhỏ nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh. Quán không có biển hiệu rầm rộ, chỉ có một giàn hoa giấy đỏ thẫm rủ xuống hiên nhà.
"Đây là..." - Anh Hi ngạc nhiên. Đây là quán mì sườn mà hồi mới yêu nhau, họ thường ghé qua vào mỗi tối muộn sau khi Khánh tan làm.
"Bà chủ quán vẫn còn nhớ em đấy." - Khánh cười, đẩy cửa bước vào.
Bên trong quán vẫn như cũ, những chiếc bàn gỗ cũ kỹ bóng loáng vết thời gian, mùi nước dùng thơm nồng mùi quế và hồi. Bà chủ quán, một người phụ nữ phúc hậu ngoài sáu mươi, vừa nhìn thấy họ đã reo lên:
"Ôi, hai đứa đây rồi! Lâu lắm rồi mới thấy đi cùng nhau nhé. Vẫn như cũ chứ? Hai bát mì sườn, một bát không hành nhiều tiêu đúng không?"
Anh Hi ngỡ ngàng. Cậu không ngờ sau ngần ấy năm, bà chủ vẫn nhớ rõ sở thích của cậu. Và cậu càng không ngờ rằng, Quốc Khánh vẫn thường xuyên ghé qua đây đến mức bà chủ coi anh như người nhà.
"Vâng, bà cho chúng cháu như cũ ạ." - Khánh lễ phép đáp lời.
Họ ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc ở góc cửa sổ. Anh Hi nhìn ra giàn hoa giấy, lòng ngổn ngang trăm mối.
"Anh vẫn hay tới đây sao?" - Cậu hỏi.
"Tuần nào anh cũng tới một lần." - Khánh vừa lau đũa cho cậu vừa nói - "Vào những lúc mệt mỏi nhất, anh lại đến đây ngồi đúng vị trí này. Anh gọi hai bát mì, nhưng bát đối diện luôn để trống. Anh thường tưởng tượng em đang ngồi đó, cằn nhằn về việc anh lại làm việc quá sức, hoặc kể cho anh nghe về một mẻ gốm bị lỗi. Những lúc đó, anh thấy mình bớt cô đơn hơn một chút."
Anh Hi nhận lấy đôi đũa từ tay anh, lòng cậu đau thắt lại. Cậu đã từng nghĩ mình là người duy nhất phải chịu đựng nỗi đau sau khi chia tay. Cậu đã từng nghĩ anh sẽ nhanh chóng quên đi và cuốn vào những vinh quang mới. Nhưng không, Quốc Khánh đã chọn cách sống chung với nỗi nhớ, biến những thói quen cũ thành một nghi lễ để tự trừng phạt và sưởi ấm tâm hồn mình.
Bát mì nóng hổi được bưng ra. Vị ngon vẫn như ngày đầu, nhưng cảm xúc của người ăn đã khác.
"Hi này." - Khánh đặt thìa xuống, nhìn cậu chăm chú - "Sau buổi triển lãm này, em có dự định gì chưa?"
Anh Hi dừng lại một chút, cậu suy nghĩ về câu hỏi của anh.
"Tôi cũng chưa biết. Chắc là vẫn ở tiệm 'Lặng', tiếp tục nặn gốm thôi. Tôi yêu cái không khí ở khu phố Diên Vĩ, nó bình yên."
"Nếu anh nói... anh muốn giúp em mở rộng tiệm 'Lặng' thành một không gian trải nghiệm gốm thực thụ, nơi mọi người có thể đến và tự tay nặn gốm dưới sự hướng dẫn của em, em nghĩ sao?" - Khánh dè dặt hỏi - "Dự án cải tạo khu phố cổ của anh có một hạng mục về phát triển làng nghề thủ công. Anh thấy tiệm của em là một điểm sáng."
Anh Hi nhìn vào mắt anh, cậu thấy được sự nhiệt huyết nhưng cũng thấy được sự lo sợ bị từ chối. Cậu biết anh đang muốn tạo ra một cái cớ chính đáng để có thể tiếp tục ở bên cạnh cậu, giúp đỡ cậu.
"Khánh, anh đang làm việc công hay việc tư vậy?" - Cậu hỏi, một chút trêu chọc hiện lên trong mắt.
Quốc Khánh hơi khựng lại, rồi anh bật cười, một nụ cười sảng khoái:
"Cả hai. Nhưng thành thật mà nói, phần tư nhiều hơn phần công. Anh muốn thấy em thành công, và anh muốn mình là người đứng sau hỗ trợ cho thành công đó."
Anh Hi không trả lời ngay, cậu cúi xuống uống một ngụm nước dùng. Sự chân thành của Khánh giống như một cơn mưa rào tưới xuống vùng đất khô cằn trong lòng cậu. Cậu nhận ra mình không còn bài xích sự giúp đỡ của anh nữa.
"Để xem kết quả triển lãm thế nào đã." - Cậu nói, một câu trả lời mở khiến Quốc Khánh mừng rỡ vô cùng.
Bữa trưa kết thúc trong không khí nhẹ nhàng. Trên đường về, Quốc Khánh ghé qua một tiệm cây cảnh, mua tặng cậu một chậu lan ý nhỏ.
"Lan ý có khả năng lọc không khí rất tốt, lại dễ sống. Em đặt nó trong phòng làm gốm nhé."
Khi xe dừng lại trước tiệm gốm "Lặng", trời đã về chiều. Những thanh gỗ thông và vật liệu được Khánh cẩn thận chuyển vào sân sau. Trước khi ra về, anh đứng lại trước hiên nhà, nhìn Anh Hi một lúc lâu.
"Cảm ơn em vì ngày hôm nay. Đã lâu lắm rồi anh mới thấy mình thực sự được nghỉ ngơi."
"Anh cũng về nghỉ đi. Vết xước trên tay anh hình như đã khô miệng rồi đó." - Anh Hi nhắc nhở.
Quốc Khánh mỉm cười, anh đưa bàn tay lên nhìn, rồi lại nhìn cậu.
"Ngủ ngon nhé, Hi."
Anh Hi đứng dưới tán cây diên vĩ, nhìn theo chiếc xe bán tải dần khuất bóng. Cậu ôm chậu lan ý vào lòng, cảm nhận được sự sống nhỏ bé đang vươn lên. Những góc phố biết nói hôm nay đã kể cho cậu nghe một câu chuyện khác về Quốc Khánh – một câu chuyện về sự trưởng thành và sửa đổi.
Cậu bước vào tiệm, đặt chậu lan ý lên kệ gỗ bên cạnh chiếc tách Kintsugi. Sự kết hợp giữa màu xanh của cây và màu vàng của vàng khiến không gian bừng sáng. Anh Hi biết rằng, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, và những tổn thương của một năm qua không thể biến mất chỉ sau vài ngày. Nhưng ít nhất, cậu đã không còn muốn đóng sập cánh cửa trái tim mình nữa.
Tối đó, lần đầu tiên sau một năm, Anh Hi không nặn gốm. Cậu ngồi bên bàn trà, lật xem lại những bức ảnh cũ của hai người mà cậu từng giấu kín trong một thư mục bí mật. Cậu nhận ra, trong hầu hết các bức ảnh, Quốc Khánh đều đang nhìn cậu, trong khi cậu lại đang mải mê nhìn vào một món đồ gốm nào đó.
Hóa ra, anh đã luôn nhìn về phía cậu, chỉ là anh chưa biết cách nói ra sao cho đúng.
Bên ngoài, gió thành phố Sương Lam vẫn thổi rì rào qua những kẽ lá. Một ngày bình dị trôi qua, nhưng nó đã đặt những viên gạch đầu tiên cho một công trình quan trọng nhất trong cuộc đời Quốc Khánh: công trình mang tên "Sự Trở Về".