MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Mầm XanhChương 6: GIAO THOA GIỮA NHỮNG NHỊP CHẠM

Tro Tàn Và Mầm Xanh

Chương 6: GIAO THOA GIỮA NHỮNG NHỊP CHẠM

2,134 từ · ~11 phút đọc

Kể từ sau chuyến đi chọn vật liệu ở khu chợ cũ, không khí tại tiệm gốm "Lặng" dường như đã thay đổi. Sự hiện diện của Quốc Khánh không còn là một sự xâm nhập đột ngột khiến Anh Hi phải đề phòng, mà nó đã trở thành một phần của nhịp sống hằng ngày, tự nhiên như hơi thở của mùa thu đang dần len lỏi qua từng kẽ lá diên vĩ.

Công việc chuẩn bị cho triển lãm bước vào giai đoạn nước rút. Theo bản thiết kế của Khánh, gian hàng sẽ được dựng hoàn toàn bằng gỗ thông tái chế và rơm khô, tạo nên một không gian vừa mộc mạc lại vừa thanh tao. Để kịp tiến độ, Quốc Khánh đã xin phép ban quản lý dự án cho anh được nghỉ phép vài buổi chiều để trực tiếp bắt tay vào thi công. Anh không muốn giao phó việc này cho bất kỳ thợ mộc nào khác, vì anh muốn từng thớ gỗ, từng chiếc đinh đều phải mang theo sự chân thành mà anh dành cho cậu.

Chiều thứ Tư, nắng vàng như rót mật trên sân sau của tiệm gốm. Quốc Khánh cởi bỏ chiếc áo sơ mi chỉnh tề, chỉ mặc một chiếc áo thun đen đơn giản làm lộ rõ những khối cơ bắp rắn chắc và làn da hơi rám nắng. Anh đang cầm chiếc cưa máy, tỉ mỉ cắt từng thanh gỗ theo kích thước đã tính toán. Tiếng máy cưa vang lên đều đặn, bụi gỗ bay lất phất trong không trung, tạo nên một khung cảnh lao động đầy hăng say.

Anh Hi đứng ở bệ cửa bếp, trên tay cầm hai ly nước chanh sả mát lạnh. Cậu lặng lẽ quan sát anh. Quốc Khánh khi làm việc luôn có một sự tập trung đến đáng sợ. Anh không quan tâm đến mồ hôi đang chảy dài trên thái dương, cũng không bận lòng về những vệt bụi bẩn bám đầy trên cánh tay. Anh tỉ mỉ dùng thước cân bằng để kiểm tra độ phẳng của mặt kệ trưng bày, rồi lại dùng giấy nhám chà đi chà lại một góc cạnh nhỏ cho đến khi nó mịn màng như lụa.

Cậu chợt nhận ra, Quốc Khánh của hiện tại đã không còn là người đàn ông chỉ biết chỉ tay năm ngón trên những bản vẽ hào nhoáng. Anh đang dùng chính đôi tay mình để hiện thực hóa ước mơ của cậu.

"Khánh, anh nghỉ tay uống chút nước đi." - Anh Hi bước lại gần, đặt ly nước lên chiếc bàn đá gần đó.

Quốc Khánh dừng máy, anh ngẩng đầu lên, dùng mu bàn tay lau vệt mồ hôi trên trán. Khi nhìn thấy Anh Hi, ánh mắt anh ngay lập tức dịu lại, một nụ cười ấm áp nở trên môi.

"Cảm ơn em. Anh cũng vừa xong phần khung của kệ chính."

Anh cầm ly nước, uống một hơi hết sạch. Vị chua thanh của chanh và mùi thơm nồng của sả khiến anh thấy sảng khoái hẳn ra. Anh Hi nhìn thấy những dăm gỗ nhỏ dính vào tóc anh, cậu vô thức đưa tay lên định phủi đi, nhưng nửa chừng lại khựng lại.

Lần này, Quốc Khánh không để cậu rút tay về. Anh nhanh chóng buông ly nước, nắm lấy cổ tay cậu. Bàn tay anh to lớn, thô ráp vì những vết chai sạn của công việc, nhưng lại mang một hơi ấm khiến tim Anh Hi run rẩy.

"Đừng dừng lại, Hi." - Anh thì thầm, giọng nói khàn khàn chứa đựng một sự khát khao thầm kín.

Anh Hi bối rối, mặt cậu đỏ bừng lên như ráng chiều ngoài kia. Cậu lúng túng dùng những đầu ngón tay nhẹ nhàng phủi đi những mảnh gỗ nhỏ trên tóc anh. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức cậu có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh mẽ của anh và ngửi thấy mùi gỗ thông quyện với mùi mồ hôi nam tính. Đó là một mùi hương của sự bảo bọc, của một người đàn ông đang cố gắng hết sức để che chở cho thế giới nhỏ bé của mình.

"Xong rồi..." - Cậu khẽ nói, định rút tay lại nhưng Quốc Khánh vẫn không buông.

"Hi này, em có bao giờ hối hận vì đã gặp anh không?" - Anh đột ngột hỏi, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt cậu, như muốn tìm kiếm một câu trả lời cho những trăn trở bấy lâu.

Anh Hi lặng người. Câu hỏi của anh chạm vào vết thương sâu nhất trong lòng cậu. Cậu có hối hận không? Có những đêm dài cô độc, cậu đã từng ước giá như mình chưa từng biết đến một người tên Quốc Khánh, giá như trái tim mình vẫn là một khối đất sét chưa từng được nhào nặn bởi tình yêu. Nhưng rồi, khi nhìn thấy những món đồ gốm đẹp đẽ do chính tay mình tạo ra, cậu lại nhận ra rằng chính những nỗi đau đó đã nhào nặn nên con người cậu của ngày hôm nay – sâu sắc hơn, kiên cường hơn.

"Tôi không hối hận." - Cậu trả lời chậm rãi, ánh mắt không còn né tránh - "Gặp anh là một phần của cuộc đời tôi. Nếu không có những ngày tháng đó, tôi cũng không thể hiểu được giá trị của sự tĩnh lặng hiện tại. Chỉ là... tôi hy vọng chúng ta đều đã học được cách trân trọng những gì mình đang có."

Quốc Khánh siết nhẹ cổ tay cậu rồi từ từ buông ra. Anh gật đầu, một vẻ kiên định hiện lên trên gương mặt.

"Anh đã học được rồi. Và anh sẽ không để mình phải học lại bài học đó một lần nào nữa đâu."

Họ quay trở lại với công việc, nhưng bầu không khí đã mang một sắc thái khác – một sự đồng điệu thầm lặng. Anh Hi bắt đầu giúp anh những việc vặt. Cậu cầm đèn pin soi cho anh bắt vít vào những góc tối, cậu cùng anh nâng những tấm gỗ nặng để cố định vị trí.

Có một khoảnh khắc khi cả hai cùng đưa tay ra để đỡ lấy một thanh gỗ, những ngón tay họ chạm vào nhau. Anh Hi định thu tay về theo bản năng, nhưng cậu chợt thấy ánh mắt của Khánh – một ánh mắt đầy khẩn cầu và trìu mến. Cậu quyết định để tay mình ở lại đó. Hai bàn tay chồng lên nhau trên mặt gỗ thô mộc, một bên thon dài thanh tú của nghệ nhân gốm, một bên to khỏe vững chãi của kiến trúc sư. Nhịp chạm ấy không mãnh liệt, nhưng nó bền bỉ và ấm áp, giống như cách mà hai tâm hồn đang dần tìm về phía nhau sau một năm xa cách.

Đến tối muộn, phần khung của gian hàng đã cơ bản hoàn thành. Quốc Khánh thu dọn đồ đạc, anh nhìn Anh Hi đang bận rộn dọn dẹp đống dăm gỗ dưới sàn.

"Hi, để đó mai anh dọn cho. Em đi nghỉ đi, cả chiều nay đã vất vả rồi."

"Không sao, tôi dọn chút là xong. Anh về nghỉ đi, mai còn phải đi làm ở văn phòng dự án nữa."

Quốc Khánh không nói gì, anh lặng lẽ giật lấy chiếc chổi trong tay cậu và bắt đầu quét dọn. Anh Hi đứng ngẩn người, rồi cậu bỗng bật cười.

"Anh đúng là đồ ngang bướng."

"Anh chỉ ngang bướng với những gì anh cho là quan trọng thôi." - Khánh đáp lại, mắt vẫn không rời khỏi sàn nhà.

Sau khi dọn dẹp xong, họ cùng nhau ngồi lại bên hiên nhà, nhìn ra khu vườn tối om chỉ có tiếng dế kêu râm ran. Anh Hi mang ra một đĩa trái cây nhỏ đã gọt sẵn.

"Khánh này, dự án cải tạo khu phố cổ... thực sự có chỗ cho những người như tôi sao?" - Cậu hỏi, lòng vẫn còn chút băn khoăn về lời đề nghị hôm trước của anh.

Khánh đặt miếng táo xuống, anh xoay người lại, vẻ mặt đầy hào hứng khi nói về chuyên môn:

"Có chứ, thậm chí là rất quan trọng. Một khu phố cổ mà không có những ngành nghề thủ công truyền thống như gốm, thêu thùa hay hội họa thì nó chỉ là một cái vỏ rỗng tuých. Anh muốn biến Diên Vĩ thành một trung tâm văn hóa sống động. Tiệm 'Lặng' của em sẽ là hạt nhân. Anh đã tính toán rồi, nếu chúng ta mở rộng sân sau ra thêm một chút, lắp thêm hệ thống mái che kính để lấy ánh sáng tự nhiên, nơi đó sẽ trở thành một workshop tuyệt vời. Khách du lịch có thể đến xem em làm gốm, và em có thể truyền cảm hứng cho họ."

Anh Hi lắng nghe, cậu bị cuốn vào tầm nhìn của anh. Cách anh nói về tương lai không còn mang vẻ độc đoán như ngày xưa, mà nó tràn đầy sự tôn trọng dành cho nghề nghiệp của cậu. Anh đang dùng tài năng kiến trúc của mình để xây dựng một "bệ phóng" cho cậu, chứ không phải một "cái lồng" để nhốt cậu vào.

"Anh đã nghĩ đến những chi tiết đó từ bao giờ vậy?" - Cậu ngạc nhiên hỏi.

"Từ rất lâu rồi. Thực ra, bản thiết kế đầu tiên anh vẽ khi nhận dự án này chính là tiệm gốm của em. Nhưng lúc đó anh không dám cho em xem, vì anh sợ em sẽ nghĩ anh đang dùng công việc để quấy rầy em." - Khánh thật thà thú nhận.

Sự thành thật đó khiến Anh Hi thấy lòng mình mềm lại. Cậu nhận ra người đàn ông này đã âm thầm chuẩn bị cho sự trở lại của mình một cách chu đáo và cẩn trọng đến nhường nào. Anh không tấn công dồn dập, anh chỉ lẳng lặng đứng đó, sửa chữa từng chút một những sai lầm trong quá khứ và vẽ nên một tương lai mà cậu thực sự thuộc về.

"Cảm ơn anh, Khánh. Vì tất cả."

Quốc Khánh đứng dậy, anh nhìn cậu một lúc lâu dưới ánh đèn hiên vàng vọt.

"Đừng cảm ơn anh. Hãy cứ để anh làm, cho đến khi em thực sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên cạnh anh một lần nữa."

Anh quay người bước đi, bóng lưng cao lớn khuất dần trong bóng đêm của con hẻm nhỏ. Anh Hi đứng tựa cửa, tay cậu chạm vào chỗ cổ tay mà lúc chiều anh đã nắm lấy. Hơi ấm của anh dường như vẫn còn đó, len lỏi vào từng mạch máu, sưởi ấm cả một vùng ký ức lạnh lẽo.

Cậu bước vào tiệm, nhìn gian hàng đang dần hình thành giữa phòng. Những thanh gỗ thông tái chế tỏa ra một mùi hương thanh khiết, mùi của sự khởi đầu mới. Cậu biết rằng, buổi triển lãm sắp tới không chỉ là nơi trưng bày những tác phẩm gốm của cậu, mà nó còn là nơi trưng bày một tình yêu đã được tôi luyện qua lửa và thời gian – một tình yêu không còn khô khan như bê tông cốt thép, mà mềm mại và tràn đầy sức sống như đất sét dưới bàn tay người nghệ nhân.

Tối hôm đó, Anh Hi mơ một giấc mơ rất lạ. Cậu thấy mình và Khánh cùng đứng trên cây cầu đá cổ, dưới chân là dòng sông Lam lấp lánh ánh sao. Anh nắm lấy tay cậu, nhưng lần này không phải để kéo cậu đi theo hướng của anh, mà là để cùng cậu chậm rãi bước đi trên con đường lát đá của khu phố Diên Vĩ.

Trong giấc mơ đó, cậu không còn thấy cô đơn.

Sáng hôm sau, Anh Hi dậy sớm hơn thường lệ. Cậu chọn một chiếc tách gốm đẹp nhất, pha vào đó một loại trà đặc biệt mà cậu vừa mới tìm được – trà hoa cúc mật ong. Cậu đặt chiếc tách lên bàn trà, bên cạnh bản vẽ của Khánh. Cậu biết, chiều nay anh sẽ lại đến, và cậu muốn anh biết rằng, sự hiện diện của anh tại tiệm "Lặng" đã không còn là một công việc khảo sát khô khan, mà là sự trở về của một mảnh ghép không thể thiếu trong cuộc đời cậu.

Thành phố Sương Lam bắt đầu một ngày mới với những tiếng rao hàng vang vọng và mùi bánh mì nướng thơm lừng. Giữa sự nhộn nhịp của đô thị, có một góc nhỏ đang lặng lẽ nảy mầm những yêu thương mới, chắc chắn và chân thành hơn bất kỳ công trình vĩ đại nào trên thế giớ