MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Mầm XanhChương 7: ÁNH ĐÈN VÀ NHỮNG KHOẢNG LẶNG VÔ HÌNH

Tro Tàn Và Mầm Xanh

Chương 7: ÁNH ĐÈN VÀ NHỮNG KHOẢNG LẶNG VÔ HÌNH

2,535 từ · ~13 phút đọc

Buổi triển lãm "Hồn Đất Sương Lam" cuối cùng cũng khai mạc vào một buổi chiều cuối tuần, khi những tia nắng vàng rực rỡ nhất của mùa thu bao phủ lên nhà triển lãm cổ kính ở trung tâm thành phố. Đây là sự kiện lớn nhất trong năm của giới nghệ thuật thủ công, nơi quy tụ những nghệ nhân tài hoa nhất từ khắp các nẻo đường của đô thị này.

Gian hàng của tiệm gốm "Lặng" nằm ở một góc khá yên tĩnh, đúng như cái tên của nó. Nhưng chính sự yên tĩnh đó, kết hợp với phong cách thiết kế độc đáo của Quốc Khánh, lại tạo nên một sức hút mãnh liệt. Những thanh gỗ thông tái chế được sắp xếp tinh tế, kết hợp với rơm khô và ánh đèn vàng dịu nhẹ, tạo nên một không gian vừa mộc mạc vừa sang trọng. Trên những bục gỗ có độ cao thấp khác nhau, bộ sưu tập "Hy Vọng" với sắc xanh thiên thanh của Anh Hi tỏa sáng một cách lạ kỳ.

Anh Hi mặc một chiếc áo sơ mi lanh màu trắng ngà, cổ áo hơi mở, trông cậu vừa thanh thoát vừa mang nét nghệ sĩ trầm mặc. Cậu bận rộn đón tiếp khách thăm quan, kiên nhẫn giải thích về ý nghĩa của từng loại men, từng đường nét trên sản phẩm.

Quốc Khánh không xuất hiện bên cạnh cậu với tư cách người đồng hành. Anh đứng từ xa, nép mình sau một trụ cột lớn, lặng lẽ quan sát. Anh không muốn sự hiện diện của một kiến trúc sư trưởng quá nổi tiếng như mình làm lu mờ đi nhân vật chính của ngày hôm nay. Anh muốn thế giới nhìn thấy Anh Hi – một nghệ nhân gốm tài năng, chứ không phải là "người của Quốc Khánh".

Thế nhưng, sự trầm mặc của Khánh sớm bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của một người đàn ông khác.

Đó là Minh Triết, một nhà thiết kế nội thất trẻ tuổi và là người có tầm ảnh hưởng trong giới nghệ thuật. Minh Triết bước vào gian hàng của Anh Hi với nụ cười rạng rỡ. Anh ta dừng lại rất lâu trước bộ ấm trà của cậu, đôi mắt lộ rõ vẻ tán thưởng.

"Tuyệt vời quá, Anh Hi ạ. Màu men này thực sự khiến người ta thấy bình yên." - Minh Triết lên tiếng, giọng nói hào sảng nhưng không kém phần lịch lãm.

Anh Hi mỉm cười, một nụ cười xã giao nhưng chân thành:

"Cảm ơn anh Triết. Rất vui vì anh đã dành thời gian ghé qua."

"Tôi không chỉ ghé qua đâu. Tôi thực sự muốn đặt một bộ sưu tập độc quyền cho dự án khách sạn nghỉ dưỡng sắp tới của mình. Em có sẵn lòng hợp tác không?" - Minh Triết vừa nói vừa tiến lại gần, bàn tay anh ta vô tình đặt lên vai Anh Hi như một cử chỉ thân thiện giữa những người đồng nghiệp lâu ngày gặp lại.

Từ phía xa, Quốc Khánh nheo mắt lại. Đôi bàn tay anh đang đút trong túi quần bỗng siết chặt. Anh nhận ra Minh Triết – kẻ vốn nổi tiếng là kẻ đào hoa và luôn khéo léo trong việc lấy lòng người khác. Cái cách Minh Triết nghiêng người về phía Anh Hi, cách anh ta thì thầm vào tai cậu điều gì đó khiến cậu bật cười, tất cả đều giống như một mũi kim đâm vào lòng kiêu hãnh và sự chiếm hữu thầm lặng của Khánh.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho mình sự điềm tĩnh vốn có. Anh tự nhủ rằng Anh Hi là một nghệ nhân, cậu cần những mối quan hệ công việc như thế. Nhưng khi thấy Minh Triết lấy điện thoại ra, có vẻ như đang xin số cá nhân của cậu, Khánh không thể đứng yên được nữa.

Anh chầm chậm bước tới, phong thái đĩnh đạc và uy nghiêm của một người đàn ông thành đạt tỏa ra xung quanh.

"Thiết kế của gian hàng này thực sự làm nổi bật được giá trị của gốm, anh có nghĩ vậy không, anh Triết?" - Giọng Quốc Khánh vang lên, trầm thấp và đầy uy lực, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

Anh Hi ngẩng đầu lên, thoáng một chút ngạc nhiên khi thấy Khánh xuất hiện trực tiếp: "Khánh, anh đến từ lúc nào vậy?"

"Anh vừa tới." - Khánh nói dối một cách trơn tru, ánh mắt anh lướt qua bàn tay của Minh Triết vẫn còn đang đặt gần cánh tay Anh Hi, rồi quay sang nhìn thẳng vào vị nhà thiết kế trẻ - "Chào anh Triết, lâu rồi không gặp trên các công trình lớn."

Minh Triết hơi khựng lại, anh ta đương nhiên nhận ra vị kiến trúc sư trưởng quyền lực này.

"Chào anh Khánh. Không ngờ anh cũng quan tâm đến gốm thủ công."

"Tôi không chỉ quan tâm đến gốm." - Khánh nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt anh xoáy sâu vào Minh Triết - "Tôi là người trực tiếp tham gia vào việc thiết kế và thi công gian hàng này cho tiệm 'Lặng'. Mọi chi tiết ở đây, tôi đều nắm rõ như lòng bàn tay."

Sự khẳng định chủ quyền ngầm của Quốc Khánh khiến bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Minh Triết là người nhạy bén, anh ta lập tức nhận ra luồng điện xẹt qua giữa mình và Khánh. Anh ta cười nhạt, thu tay lại rồi gật đầu với Anh Hi:

"Vậy thì tốt quá. Có sự hỗ trợ của anh Khánh thì chắc chắn tiệm của Anh Hi sẽ còn tiến xa. Hi này, tối nay ban tổ chức có buổi tiệc nhẹ sau triển lãm, tôi hy vọng được gặp em ở đó để thảo luận kỹ hơn về hợp đồng."

"Tôi sẽ cân nhắc ạ. Cảm ơn anh." - Anh Hi lịch sự đáp.

Khi Minh Triết đã đi khỏi, Quốc Khánh vẫn đứng đó, gương mặt anh phảng phất một vẻ khó chịu mà chính anh cũng không nhận ra. Anh Hi nhìn anh, đôi môi cậu khẽ cong lên một nụ cười kín đáo. Cậu thừa hiểu người đàn ông khô khan này đang ghen. Một sự ghen tuông không ồn ào, nhưng lại vô cùng rõ rệt.

"Anh Khánh này, anh đang khảo sát 'độ bền' của các vị khách vãng lai sao?" - Cậu trêu chọc.

Khánh hắng giọng, cố tránh đi ánh mắt tinh nghịch của cậu:

"Anh ta có vẻ quá vồn vã. Trong kinh doanh, những người như vậy thường không đáng tin cậy."

"Nhưng anh ấy là nhà thiết kế giỏi, và hợp đồng anh ấy đề nghị thực sự rất tốt cho tiệm của tôi." - Anh Hi cố ý nói thêm.

Quốc Khánh quay sang nhìn cậu, vẻ mặt anh bỗng chốc trở nên nghiêm túc và có chút gì đó tổn thương:

"Nếu em cần hợp đồng, anh có thể mang đến cho em mười cái hợp đồng tốt hơn thế. Anh không muốn em phải làm việc với những người có mục đích không thuần túy."

Anh Hi nhìn sâu vào mắt anh. Cậu thấy sự chân thành, thấy nỗi sợ mất mát và cả một chút trẻ con trong lòng người đàn ông ba mươi tuổi này. Cậu khẽ thở dài, bước lại gần anh hơn một chút, đủ để mùi hương trà nhài của mình xoa dịu cơn giận ngầm của anh.

"Khánh, tôi biết mình đang làm gì. Tôi không còn là đứa trẻ để ai đó dễ dàng lừa gạt hay lợi dụng. Và tôi cũng biết... ai mới là người thực sự đổ mồ hôi để dựng lên gian hàng này cho tôi."

Câu nói cuối cùng của cậu như một dòng nước mát rót vào lòng Khánh. Sự khó chịu biến mất, thay vào đó là một cảm giác ấm áp len lỏi. Anh nhìn quanh gian hàng, nhìn những món đồ gốm mà họ đã cùng nhau sắp xếp suốt những ngày qua.

"Em sẽ đi dự tiệc tối nay chứ?" - Anh hỏi, giọng đã mềm mỏng hơn nhiều.

"Tôi mệt rồi. Cả ngày đứng ở đây, chân tôi sắp rời ra rồi." - Anh Hi thành thật nói, cậu khẽ đấm nhẹ vào bắp chân mình.

Quốc Khánh ngay lập tức lo lắng. Anh nhìn xuống đôi chân của cậu, rồi nhìn ra phía cửa triển lãm nơi khách khứa vẫn còn tấp nập.

"Vậy thì đừng đi nữa. Kết thúc buổi khai mạc, anh sẽ đưa em về. Anh sẽ mua món cháo sườn nóng mà em thích, được không?"

Anh Hi gật đầu. Một buổi tối yên bình với bát cháo nóng thực sự hấp dẫn hơn nhiều so với những ly rượu vang và những lời xã giao sáo rỗng tại buổi tiệc.

Triển lãm kết thúc ngày đầu tiên vào lúc bảy giờ tối. Quốc Khánh giúp Anh Hi thu dọn những món đồ giá trị nhất để cất vào tủ kính có khóa. Sau đó, anh đưa cậu ra xe.

Thành phố Sương Lam về đêm rực rỡ ánh đèn, nhưng không khí vẫn mang cái se lạnh của mùa thu. Trên xe, Anh Hi vì quá mệt nên đã thiếp đi từ lúc nào. Đầu cậu khẽ nghiêng sang một bên, dựa vào kính xe.

Quốc Khánh giảm tốc độ xe xuống mức tối thiểu. Anh nhìn sang người ngồi bên cạnh. Dưới ánh đèn đường lướt qua, gương mặt Anh Hi trông thật bình yên. Những sợi tóc mai rủ xuống trán cậu, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Anh dừng xe bên lề đường một lát, nhẹ nhàng với tay lấy chiếc chăn mỏng ở ghế sau đắp lên người cậu.

Ngón tay anh vô tình chạm vào gò má mịn màng của Anh Hi. Anh dừng lại ở đó rất lâu, cảm nhận hơi ấm từ làn da cậu truyền sang. Một năm qua, anh đã mơ về khoảnh khắc này biết bao nhiêu lần – khoảnh khắc được ở gần cậu đến thế, được chăm sóc cậu mà không bị xua đuổi.

"Hi... anh sẽ không để ai mang em đi một lần nữa." - Anh thầm hứa trong lòng.

Khi về đến tiệm gốm "Lặng", Anh Hi mới tỉnh giấc. Cậu dụi mắt, nhìn xung quanh rồi nhìn chiếc chăn trên người mình.

"Đến nơi rồi sao? Tôi xin lỗi, tôi ngủ quên mất."

"Không sao, em mệt mà." - Khánh bước xuống xe, đi vòng qua mở cửa cho cậu.

Anh xách theo túi cháo sườn vẫn còn bốc khói nghi ngút, cùng cậu bước vào tiệm. Không gian tiệm gốm ban đêm tối tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn đường hắt vào từ cửa sổ. Anh Hi định bật đèn lớn, nhưng Khánh đã ngăn lại.

"Đừng, cứ để ánh sáng tự nhiên đi. Anh sẽ bật đèn vàng ở góc kia cho ấm."

Họ ngồi bệt xuống sàn gỗ ở sân sau, nơi có thể nhìn thấy lò nung gốm im lìm và những chậu xương rồng đang vươn mình trong bóng tối. Quốc Khánh mở hộp cháo, múc ra bát cho cậu.

"Ăn đi cho ấm bụng."

Anh Hi đón lấy bát cháo, hơi nóng phả lên mặt khiến cậu thấy dễ chịu vô cùng. Cậu ăn một muỗng, vị ngọt của sườn ninh kỹ hòa quyện với mùi gạo thơm, giống hệt hương vị mà ngày xưa anh vẫn hay mua cho cậu mỗi khi cậu làm việc muộn.

"Khánh này, chuyện của Minh Triết lúc chiều... anh đừng bận tâm nhé." - Cậu đột ngột lên tiếng.

Quốc Khánh dừng động tác, anh nhìn cậu: "Tại sao em lại nói vậy?"

"Vì tôi nhận ra anh đang ghen." - Anh Hi cười khẽ, một nụ cười trêu chọc nhưng cũng đầy dịu dàng - "Kiến trúc sư Quốc Khánh lạnh lùng, nghiêm nghị mà cũng biết ghen sao?"

Khánh hơi lúng túng, anh quay mặt đi chỗ khác: "Anh chỉ là... không muốn em bị những người không tốt làm phiền."

"Thật lòng đi, Khánh."

Khánh im lặng một lúc lâu. Tiếng dế mèn ngoài vườn vang lên râm ran, như thúc giục anh hãy nói ra sự thật. Cuối cùng, anh quay lại nhìn cậu, ánh mắt không còn sự lẩn tránh:

"Phải, anh ghen. Anh ghen đến mức chỉ muốn nắm lấy tay em và tuyên bố với tất cả mọi người ở đó rằng em là của anh. Anh sợ rằng trong một năm qua, khi anh không ở bên cạnh, đã có rất nhiều người như Minh Triết xuất hiện. Và anh sợ nhất là... em sẽ nhận ra họ tốt hơn anh, thú vị hơn anh."

Sự thẳng thắn của anh khiến Anh Hi sững sờ. Cậu đặt bát cháo xuống, cảm nhận một luồng điện chạy dọc sống lưng. Một năm qua, cậu luôn tự hỏi lòng mình rằng liệu anh có thực sự yêu cậu, hay chỉ là cảm giác tội lỗi thúc đẩy anh quay lại. Nhưng giờ đây, nhìn thấy sự yếu lòng và nỗi sợ hãi trong mắt anh, cậu đã có câu trả lời.

"Trong một năm qua, đúng là có vài người." - Anh Hi nói nhỏ, giọng cậu trầm xuống - "Nhưng không có ai... có thể khiến tôi pha một ấm trà nhài lúc nửa đêm. Cũng không có ai khiến tôi phải giữ lại một chiếc tách trà đã vỡ."

Cậu nhìn vào chiếc tách Kintsugi đang đặt trên kệ gần đó.

"Khánh, vết nứt vẫn còn đó, anh biết mà. Nhưng vàng đã lấp đầy nó rồi."

Quốc Khánh đưa tay ra, lần này anh không nắm cổ tay cậu nữa, mà anh chầm chậm đan những ngón tay mình vào những ngón tay cậu. Anh Hi không rút tay lại. Hai bàn tay đan chặt vào nhau giữa bóng đêm tĩnh lặng của tiệm gốm.

"Anh sẽ dùng cả đời mình để dát vàng lên những vết nứt đó, Hi ạ. Chỉ cần em cho anh cơ hội."

Đêm đó, thành phố Sương Lam đón một cơn gió mùa đầu tiên. Gió rít qua những tán lá diên vĩ, mang theo cái lạnh tê tái của mùa đông đang đến gần. Nhưng bên trong tiệm gốm nhỏ, có hai tâm hồn đang sưởi ấm cho nhau bằng những lời tự sự chân thành nhất.

Khoảng cách giữa họ, từng được đo bằng một năm dài xa cách và hàng ngàn nỗi đau, giờ đây chỉ còn lại là khoảng không gian nhỏ bé giữa hai nhịp tim đang đập cùng một tần số.

Chương 7 khép lại khi ánh trăng thượng tuần chiếu rọi qua cửa sổ, in bóng hai người ngồi bên nhau trên nền đất bụi mờ, đánh dấu một cột mốc quan trọng trong hành trình "cua lại bạn đời" của Quốc Khánh. Anh không chỉ xây dựng được một gian hàng triển lãm, mà anh đã xây dựng được một nhịp cầu vững chắc để bước vào lại cuộc đời của Anh Hi.

Nhưng hành trình phía trước vẫn còn dài, và những thử thách mới – từ công việc, từ gia đình và từ chính những bóng ma quá khứ – vẫn đang chờ đợi họ ở những chương tiếp theo.