MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTro Tàn Và Mầm XanhChương 12: ĐỐI DIỆN VỚI SỰ DỊU DÀNG

Tro Tàn Và Mầm Xanh

Chương 12: ĐỐI DIỆN VỚI SỰ DỊU DÀNG

1,846 từ · ~10 phút đọc

Sáng thứ Bảy, thành phố Sương Lam khoác lên mình một chiếc áo khoác mờ ảo bởi sương muối. Những mái ngói của khu phố Diên Vĩ lấp lánh như được dát một lớp bạc mỏng. Tại tiệm gốm "Lặng", không khí lại vô cùng ấm áp. Sau thành công của buổi workshop cho trẻ em, Anh Hi quyết định mở một lớp học trải nghiệm dành cho người lớn vào mỗi cuối tuần.

Hôm nay là buổi học đầu tiên của nhóm khách tự do. Anh Hi đã chuẩn bị sẵn những tạp dề vải lanh thô, những khối đất sét mịn màng và những tách trà gừng nóng hổi để xua tan cái lạnh. Quốc Khánh dù bận rộn với dự án nhưng vẫn tranh thủ ghé qua sớm để giúp cậu sắp xếp lại những bục trưng bày. Anh lúc này trông chẳng khác gì một "anh thợ phụ" tận tụy, tay chân thoăn thoắt nhưng ánh mắt luôn dõi theo từng cử động của Anh Hi.

Mười giờ sáng, khách bắt đầu kéo đến. Trong số những người phụ nữ ăn mặc sang trọng và những bạn trẻ yêu nghệ thuật, có một vị khách khiến cả không gian như ngưng đọng lại.

Bà Phương bước vào tiệm.

Hôm nay bà không mặc đồ nhung lụa quyền quý như lần trước. Bà chọn một chiếc áo măng tô màu xám tro giản dị, quàng chiếc khăn lụa thắt nút khéo léo. Bà đeo kính râm, nhưng khi vừa bước qua ngưỡng cửa, bà chậm rãi tháo kính ra, đôi mắt sắc sảo lướt qua một lượt không gian workshop mới cải tạo.

Quốc Khánh khựng lại khi thấy mẹ mình. Anh định bước tới, nhưng Anh Hi đã nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh, ra hiệu hãy cứ để mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Anh Hi bước lên phía trước, cúi đầu chào một cách lịch thiệp:

"Chào bác ạ. Rất vui vì bác đã dành thời gian đến dự buổi workshop của chúng cháu."

Bà Phương không nhìn con trai, bà chỉ nhìn Anh Hi. Một sự im lặng kéo dài đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng nước sôi lách tách từ chiếc ấm đồng trong góc.

"Tôi thấy thông báo trên mạng. Tôi muốn xem thử cái gọi là 'trải nghiệm tâm hồn' mà các người quảng cáo nó ra làm sao." - Giọng bà vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng không còn sự gắt gỏng như lần trước.

"Dạ, mời bác vào chỗ ạ. Buổi học sắp bắt đầu."

Vị trí của bà Phương được sắp xếp ngay cạnh một cửa sổ lớn nhìn ra dòng sông Lam. Quốc Khánh đứng ở góc phòng, tim đập thình thịch. Anh chưa bao giờ thấy mẹ mình ngồi trước một bàn xoay gốm. Với bà, đất cát luôn là thứ bẩn thỉu, là thứ mà những người lao động chân tay mới phải chạm vào.

Anh Hi bắt đầu buổi học bằng cách giới thiệu về nguồn gốc của đất sét Sương Lam. Cậu nói bằng giọng mộc mạc, truyền cảm, không dùng những thuật ngữ đao to búa lớn mà dùng những hình ảnh gần gũi như hơi thở của đất, như sự nhẫn nại của dòng sông.

"Đất sét vốn là những mảnh vụn của thời gian. Nó phải trải qua hàng ngàn năm phong hóa mới trở nên mềm mại thế này. Khi chúng ta chạm vào đất, thực chất là chúng ta đang chạm vào lịch sử của chính mình."

Bà Phương nhìn khối đất sét trước mặt. Đôi bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng của bà khẽ run lên. Bà đã dành cả cuộc đời để xây dựng một "vỏ bọc" hoàn hảo bằng tiền bạc và danh vọng. Bà chưa bao giờ cho phép mình "bẩn", chưa bao giờ cho phép mình thất bại.

"Bây giờ, mời mọi người hãy nhắm mắt lại. Đừng cố nặn ra một hình thù cụ thể nào cả. Hãy cứ để đôi tay dẫn dắt, cảm nhận sự mát lạnh và độ đàn hồi của đất." - Tiếng của Anh Hi vang lên đều đặn.

Bà Phương làm theo. Khi những ngón tay bà chạm vào khối đất ướt mềm, một cảm giác lạ lẫm chạy dọc sống lưng. Nó không bẩn như bà nghĩ. Nó chân thật, mộc mạc và có một sức mạnh chữa lành kỳ lạ.

Quốc Khánh quan sát mẹ mình từ xa. Anh thấy những nếp nhăn trên trán bà dần giãn ra. Bà bắt đầu xoay bàn xoay. Khối đất dưới tay bà ban đầu chao đảo, méo mó – giống như sự mất kiểm soát mà bà luôn lo sợ. Bà cố gắng dùng lực để ép nó vào khuôn khổ, nhưng khối đất lại vỡ ra.

Anh Hi lặng lẽ tiến lại gần. Cậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên trên đôi bàn tay đang căng thẳng của bà Phương.

"Bác hãy thả lỏng ra. Đất sét không thích sự cưỡng cầu. Bác càng ép nó, nó càng chống đối. Hãy cứ nương theo nó, để nó tự tìm thấy hình hài của mình."

Bà Phương mở mắt ra, nhìn vào bàn tay của Anh Hi đang phủ lên tay mình. Một bàn tay dính đầy đất, nhưng lại vô cùng ấm áp và vững chãi. Trong khoảnh khắc ấy, bức tường ngăn cách mà bà tự dựng lên bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ. Bà nhìn thấy trong ánh mắt của người trẻ này không có sự oán hận, không có sự thách thức, mà chỉ có một sự bao dung đến lạ lùng.

"Tại sao cậu lại giúp tôi?" - Bà hỏi khẽ, chỉ đủ để hai người nghe thấy.

"Vì cháu biết bác cũng đang mang trong mình những vết nứt, giống như những món đồ gốm cũ của cháu vậy." - Anh Hi mỉm cười dịu dàng - "Và cháu muốn bác biết rằng, vết nứt không làm chúng ta kém giá trị đi."

Bà Phương im lặng. Bà quay lại với khối đất của mình. Lần này, bà không ép nó nữa. Bà chầm chậm, nhẫn nại vuốt ve. Và kỳ diệu thay, khối đất bắt đầu vươn cao, thành hình một chiếc lọ nhỏ – dẫu không hoàn hảo, dẫu còn những vệt vân tay gồ ghề, nhưng nó là sản phẩm duy nhất mang linh hồn của bà.

Buổi workshop kết thúc. Mọi người hào hứng khoe sản phẩm của mình và ra về. Quốc Khánh bước lại gần khi chỉ còn ba người trong phòng.

"Mẹ..." - Anh ngập ngừng.

Bà Phương nhìn chiếc lọ mình vừa làm xong, rồi nhìn con trai. Bà đứng dậy, lấy chiếc khăn giấy lau đi những vệt đất trên tay.

"Nó không tệ như mẹ nghĩ." - Bà nói, giọng bà vẫn trầm nhưng đã mang theo một chút hơi ấm - "Quốc Khánh, con đã chọn một người thầy giỏi. Và có lẽ... mẹ cũng đã bắt đầu già thật rồi."

Bà quay sang Anh Hi, ánh mắt bà chứa đựng một sự công nhận thầm lặng:

"Cậu nói đúng. Tôi đã dành cả đời để ép mọi thứ vào khuôn khổ, kể cả con trai mình. Tôi quên mất rằng đôi khi phải để mọi thứ tự hình thành."

Bà Phương lấy ra một chiếc phong bì nhỏ đặt lên bàn.

"Đây là tiền học phí hôm nay. Và... coi như là khoản đặt cọc đầu tiên cho một dự án mà tôi muốn nhờ tiệm gốm của cậu làm. Tôi muốn có một bộ quà tặng đặc biệt cho các đối tác của tổng công ty. Không phải những thứ xa xỉ, mà là những món đồ gốm thủ công mang hơi thở của Sương Lam. Cậu làm được chứ?"

Anh Hi sững sờ, rồi cậu rạng rỡ gật đầu:

"Cháu chắc chắn sẽ làm tốt ạ. Cảm ơn bác đã tin tưởng."

Bà Phương rời đi, dáng lưng vẫn thẳng tắp nhưng bước đi đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Quốc Khánh nhìn theo mẹ, rồi quay sang ôm chầm lấy Anh Hi. Anh nhấc bổng cậu lên, xoay một vòng giữa xưởng gốm đầy nắng.

"Hi ơi! Em làm được rồi! Mẹ đã chấp nhận em rồi!"

Anh Hi cười hạnh phúc, tay cậu vẫn còn dính đất nhưng cậu không ngại ôm lấy cổ anh.

"Không phải em làm, mà là đất sét làm đó. Đất sét luôn biết cách gắn kết mọi thứ."

Tối hôm đó, họ không ăn cơm ở ngoài mà cùng nhau nấu nướng tại gian bếp nhỏ của tiệm. Quốc Khánh phụ trách việc rửa rau và chuẩn bị bàn ăn, còn Anh Hi kho một nồi cá linh với tộ đất – một món ăn dân dã nhưng đậm đà hương vị miền quê.

Họ ngồi đối diện nhau, ánh đèn vàng tỏa ra sự ấm áp bao trùm cả không gian.

"Khánh này, em đang nghĩ về bộ quà tặng cho công ty anh." - Anh Hi vừa gắp thức ăn cho anh vừa nói - "Em muốn thiết kế một dòng men mới, gọi là men 'Đồng Điệu'. Nó sẽ là sự pha trộn giữa màu xám trầm của đá sông và màu trắng của sương mù. Anh thấy sao?"

Quốc Khánh dừng đũa, anh nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

"Tuyệt vời lắm. Anh sẽ giúp em chuẩn bị các mẫu thiết kế bao bì bằng gỗ. Chúng ta sẽ làm cho mọi người thấy rằng, giá trị thật sự không nằm ở những thứ hào nhoáng, mà nằm ở tâm huyết đặt vào từng sản phẩm."

Anh Hi gật đầu, lòng cậu ngập tràn hy vọng. Cậu chợt nhận ra cuộc đời mình giống như một quá trình nung gốm. Phải có đất sét từ quá khứ, phải có đôi bàn tay nhào nặn của hiện tại, và phải có lửa thử thách của gia đình, xã hội thì mới ra được một tác phẩm hoàn thiện.

"Anh biết không," - Anh Hi nói khẽ - "Hôm nay khi chạm vào tay mẹ anh, em cảm thấy bà rất cô đơn. Bà đã sống trong sự cứng nhắc quá lâu rồi."

"Anh biết. Sau khi bố mất, mẹ đã phải gồng gánh tất cả. Anh từng oán hận bà vì sự độc đoán, nhưng hôm nay anh mới hiểu bà cũng là nạn nhân của chính sự hoàn hảo mà bà tự tạo ra." - Khánh nắm lấy tay cậu - "Cảm ơn em đã dùng sự dịu dàng của mình để xoa dịu bà."

Đêm đó, thành phố Sương Lam bình yên đến lạ. Những trang nhật ký buồn của một năm trước đã thực sự trở thành tro bụi. Thay vào đó là những bản kế hoạch đầy triển vọng, những đơn hàng mới và quan trọng nhất là một gia đình đang dần tìm thấy tiếng nói chung.

Hình ảnh chiếc lọ gốm thô mộc của bà Phương được đặt trên kệ sấy, nằm cạnh những chiếc chén nhỏ của cu Bo. Giữa chúng không có sự phân biệt giàu nghèo, sang hèn, chỉ có sự giao thoa của những tâm hồn vừa tìm thấy sự bình yên.