Sau buổi workshop đầy cảm xúc với bà Phương, tiệm gốm "Lặng" dường như bước sang một trang mới, rực rỡ và đầy hy vọng hơn. Lời đề nghị về bộ quà tặng đặc biệt cho tổng công ty không chỉ là một hợp đồng kinh doanh đơn thuần, mà còn là một "chứng chỉ hạnh phúc" mà mẹ Quốc Khánh trao cho hai người. Tuy nhiên, để thực hiện dòng men "Đồng Điệu" mà Anh Hi ấp ủ, cậu cần một loại đất sét trắng có độ tinh khiết cao và loại tro củi đặc biệt chỉ có ở vùng núi phía Bắc thành phố Sương Lam – nơi có làng gốm cổ Thạch Nham đã tồn tại hơn ba trăm năm.
Sáng sớm thứ Hai, khi sương mù còn chưa kịp tan trên những ngọn cây diên vĩ, Quốc Khánh đã đánh chiếc xe bán tải quen thuộc đậu trước cửa tiệm. Anh không mặc vest, cũng chẳng mang theo bản vẽ kiến trúc. Anh xuất hiện với chiếc áo khoác gió phong trần, đôi ủng da chắc chắn và một nụ cười rạng rỡ.
"Đi thôi Hi! Hôm nay chúng ta sẽ đi tìm 'linh hồn' cho dòng men mới của em."
Anh Hi bước ra, vai đeo chiếc túi vải chàm, tay cầm theo một cặp lồng cơm nóng hổi. Cậu nhìn dáng vẻ hào hứng của anh, lòng thấy ấm áp lạ kỳ. Hai con người, một kiến trúc sư chuyên về những khối bê tông vững chãi và một nghệ nhân gốm chuyên về đất sét mềm mại, đang cùng nhau bắt đầu một hành trình về nơi nguồn cội.
Con đường dẫn đến làng gốm Thạch Nham uốn lượn qua những cánh rừng thông và những thung lũng ngập tràn hoa dại. Càng đi xa khỏi trung tâm thành phố, không khí càng trở nên trong lành và yên tĩnh. Quốc Khánh lái xe rất chậm, anh muốn Anh Hi có thể ngắm nhìn trọn vẹn vẻ đẹp của thiên nhiên.
"Hi này, em có nhớ lần đầu tiên mình cùng nhau đi dã ngoại không?" - Khánh lên tiếng, giọng anh hòa vào tiếng nhạc không lời êm dịu phát ra từ loa xe.
Anh Hi khẽ cười, mắt vẫn nhìn ra những dãy núi mờ xa: "Nhớ chứ. Lúc đó anh mới ra trường, chiếc xe máy cũ của anh hỏng giữa đường, hai đứa phải đi bộ gần năm cây số dưới trời nắng gắt. Vậy mà lúc đó chẳng thấy mệt, chỉ thấy vui."
"Lúc đó anh đã hứa sẽ sớm mua xe hơi để chở em đi khắp nơi mà không bị nắng nôi." - Khánh nắm lấy bàn tay cậu đang đặt trên đùi - "Anh đã mua được xe từ lâu, nhưng lại quên mất việc dành thời gian để thực sự 'chở' em đi như thế này. Anh xin lỗi vì đã bắt em chờ đợi quá lâu."
Anh Hi không đáp lời, cậu chỉ siết chặt bàn tay anh. Cậu nhận ra, những chuyến đi không quan trọng bằng người đi cùng. Một năm xa cách đã dạy cho cả hai biết trân trọng những phút giây hiện tại hơn là những lời hứa xa xôi.
Khoảng gần trưa, làng gốm Thạch Nham hiện ra dưới chân một ngọn núi đá vôi lớn. Không giống như sự nhộn nhịp của phố thị, làng cổ mang một vẻ đẹp trầm mặc với những bức tường xây bằng gạch bát tràng nung đỏ, những con đường lát đá mòn nhẵn và mùi khói củi nồng nàn đặc trưng của những lò nung thủ công.
Họ tìm đến nhà nghệ nhân cụ Tư – một bậc thầy về men tro mà Anh Hi hằng ngưỡng mộ. Cụ Tư đã ngoài tám mươi, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt vẫn tinh anh lạ thường. Cụ đang ngồi bên hiên nhà, tỉ mỉ lọc từng rổ tro củi từ bếp lò.
"Chào cụ ạ. Cháu là Anh Hi ở tiệm gốm 'Lặng' dưới phố, còn đây là Quốc Khánh." - Anh Hi lễ phép thưa.
Cụ Tư ngước mắt nhìn hai người trẻ, rồi cụ dừng lại rất lâu ở đôi bàn tay của Anh Hi. Cụ mỉm cười, cái cười móm mém nhưng bao dung:
"Bàn tay này là bàn tay của người yêu đất. Vào đây đi các con, uống chén chè xanh cho ấm bụng."
Trong gian nhà gỗ thơm mùi đất nung, cụ Tư lắng nghe Anh Hi trình bày về dòng men "Đồng Điệu". Cụ gật đầu tâm đắc khi nghe cậu nói về việc muốn kết hợp màu xám của đá và màu trắng của sương.
"Muốn có màu đó, con không thể dùng hóa chất công nghiệp. Con phải dùng tro của cây bạch đàn già và đất sét trắng ở mỏm núi phía sau làng. Nhưng loại đất đó cứng lắm, phải dùng sức người mà cuốc, mà đập thì nó mới ra được cái chất 'tình' của đất."
Quốc Khánh nghe vậy, liền đứng bật dậy: "Cụ cứ chỉ chỗ cho cháu. Sức vóc thanh niên, cháu làm được."
Cụ Tư nhìn Khánh, rồi nhìn bộ quần áo hiệu anh đang mặc, cụ cười khà khà: "Chàng trai, đất sét không phân biệt áo hiệu hay áo rách đâu. Nó chỉ chọn người nào dám lấm bẩn vì nó thôi."
Thế là, vị kiến trúc sư trưởng của những dự án nghìn tỷ bắt đầu một công việc hoàn toàn mới: khai thác đất sét. Quốc Khánh cởi bỏ áo khoác, xắn tay áo, tay cầm cuốc tiến về phía mỏm núi đá. Anh Hi đi bên cạnh, giúp anh nhặt những khối đất trắng tinh khôi vừa được xới lên.
Dưới cái nắng nhạt của mùa đông, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán Khánh. Mỗi nhát cuốc giáng xuống là một lần anh cảm nhận được sự vất vả của những người làm nghề thủ công. Anh nhìn sang Anh Hi, thấy cậu đang tỉ mỉ dùng búa nhỏ đập vụn những khối đất lớn, đôi bàn tay thanh tú dính đầy bụi trắng.
"Mệt không anh?" - Anh Hi hỏi, đưa vạt áo lên lau mồ hôi cho anh.
"Không mệt. Anh thấy vui lắm. Làm kiến trúc trên máy tính bao năm, giờ mới thực sự chạm vào 'móng' của mọi công trình." - Khánh cười, nụ cười rạng rỡ và thuần khiết.
Họ làm việc miệt mài cho đến khi đầy hai bao tải đất lớn. Khi mặt trời bắt đầu lặn sau đỉnh núi đá vôi, cụ Tư dẫn họ ra lò nung lớn nhất làng – một chiếc lò bầu khổng lồ đang đỏ lửa.
"Nhìn lửa đi các con." - Cụ Tư nói, ánh lửa bập bùng phản chiếu trong mắt cụ - "Gốm cũng như người vậy. Phải qua lửa đỏ mới biết được lòng nhau. Đất tốt, men đẹp mà lửa không đều thì cũng thành phế phẩm. Tình cảm cũng thế, phải bền bỉ, phải giữ cho ngọn lửa ấm áp hằng ngày, chứ đừng để nó bùng lên rồi tắt ngấm."
Lời dạy của cụ Tư khiến cả Khánh và Hi đều lặng đi. Họ nhìn vào khe lò, nơi những sản phẩm đang chuyển mình dưới sức nóng ngàn độ. Họ nhận ra tình yêu của mình cũng vừa trải qua một đợt "nung lửa" khắc nghiệt, và giờ đây, nó đang dần trở nên cứng cáp và rạng rỡ hơn.
Tối đó, vì trời đã muộn và đường rừng khó đi, cụ Tư bảo hai người ở lại nghỉ trong gian phòng nhỏ bên hông nhà khách. Căn phòng mộc mạc với chiếc giường tre, tấm chăn bông thơm mùi nắng và cửa sổ nhìn thẳng ra xóm lò nung đang lập lòe ánh lửa.
Sau khi tắm rửa bằng nước lá thơm mà cụ Tư chuẩn bị, Anh Hi ngồi bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch của làng cổ. Quốc Khánh bước lại từ phía sau, nhẹ nhàng ôm lấy eo cậu, đặt cằm lên vai cậu.
"Hi này, hôm nay anh học được nhiều điều hơn cả mười năm học đại học cộng lại."
"Anh học được gì?" - Anh Hi quay lại, vòng tay qua cổ anh.
"Anh học được cách trân trọng những thứ bắt đầu từ bùn đất. Anh cũng hiểu ra rằng, để có được một sản phẩm đẹp, người ta phải nhẫn nại vô cùng. Một năm qua, em đã nhẫn nại với anh như thế, phải không?"
Anh Hi nhìn sâu vào mắt anh, ánh mắt chứa chan niềm tin yêu: "Em không gọi đó là nhẫn nại. Em gọi đó là chờ đợi một người mình yêu trưởng thành. Và hôm nay, em thấy người đó đã thực sự lớn khôn rồi."
Giữa không gian thanh vắng của làng gốm Thạch Nham, Quốc Khánh đặt một nụ hôn thật nhẹ, thật sâu lên môi Anh Hi. Không có sự ồn ào của phố thị, không có áp lực của công việc hay gia đình, chỉ có tiếng gió lùa qua kẽ lá và tiếng lửa nổ lách tách từ xa. Đó là nụ hôn của sự gắn kết, của lời thề nguyện sẽ cùng nhau đi đến tận cùng hành trình.
Đêm đó, họ nằm bên nhau trên chiếc giường tre đơn sơ. Quốc Khánh vòng tay che chở cho Anh Hi, hơi thở của họ hòa vào nhau, bình yên như dòng sông Lam vào mùa nước lặng. Đây có lẽ là chuyến đi "trăng mật" sớm mà họ chưa từng nghĩ tới, một chuyến đi không có sự xa hoa nhưng lại đầy ắp sự đồng điệu về tâm hồn.
Sáng hôm sau, trước khi rời đi, cụ Tư tặng cho Anh Hi một lọ men tro cổ mà cụ đã cất giữ từ lâu.
"Cầm lấy đi con. Đây là 'bí kíp' để dòng men 'Đồng Điệu' của con có được độ sâu sắc. Chúc hai con luôn vững bền như đá núi Thạch Nham này."
Quốc Khánh và Anh Hi cúi đầu cảm ơn cụ rồi lên xe trở về. Trên thùng xe phía sau là hai bao đất sét trắng và niềm hy vọng rạng ngời. Khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi cổng làng, Anh Hi ngoái đầu nhìn lại những lò nung vẫn đang nhả khói trắng lên bầu trời xanh.
Cậu biết rằng, khi trở về thành phố, dòng men mới sẽ ra đời. Nó sẽ không chỉ mang màu của sương, màu của đá, mà nó sẽ mang cả màu của tình yêu vừa được tôi luyện qua những ngày gian khó.
Chương 13 khép lại với hình ảnh chiếc xe khuất dần sau những rặng thông, mang theo hai tâm hồn đã thực sự hòa làm một. Sự liên kết từ những nỗ lực ở workshop chương trước sang việc đi tìm nguyên liệu ở chương này tạo nên một mạch truyện vô cùng chắc chắn. Quốc Khánh giờ đây đã không còn là "vị khách" trong thế giới của Anh Hi, anh đã trở thành một phần máu thịt, một người đồng nghiệp và một người bạn đời thực thụ.
Hành trình trở về nguồn cội đất sét cũng chính là hành trình họ tìm lại nguồn cội của tình yêu: sự chân thành, lao động và lòng nhẫn nại. Những chương tiếp theo sẽ là lúc dòng men "Đồng Điệu" chính thức ra mắt, mang lại những thành công rực rỡ và những bất ngờ mới cho cuộc đời của họ.