MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRỐN TẾTChương 5: BỨC ẢNH CHỤP CHUNG VÀ LỜI HỨA CHƯA THÀNH

TRỐN TẾT

Chương 5: BỨC ẢNH CHỤP CHUNG VÀ LỜI HỨA CHƯA THÀNH

1,602 từ · ~9 phút đọc

Thành tỉnh dậy giữa một đống đổ nát của thực tại. Căn nhà sau ngày 25 Tết không còn là một tổ ấm, nó giống như một cái xác không hồn bị rạch nát bởi sự căm thù của người sống và sự im lặng của người chết. Ánh nắng chiều tà của Sài Gòn rọi vào căn phòng, xuyên qua lớp bụi mờ đang nhảy múa trong không trung, trông giống như những linh hồn đang lang thang tìm chỗ trú ngụ.

Cơ thể Thành rã rời. Những vết cào trên đầu ngón tay từ đêm qua đã bắt đầu đóng vảy, cứng nhắc và đau buốt mỗi khi anh cử động. Anh lết người dậy, đầu gối va phải những mảnh sứ vỡ của bát hương – thứ duy nhất còn sót lại sau cuộc càn quét của gia đình Khải. Những mảnh gốm sắc lẹm cứa vào da thịt, nhưng Thành không cảm thấy đau. So với vết cắt trong tim, chút trầy xước này chỉ là một sự mơn trớn.

Anh bắt đầu thu dọn theo bản năng. Anh nhặt từng mảnh vỡ, đặt chúng vào lòng bàn tay như nhặt nhạnh những mảnh đời vụn nát của mình. Và đó là lúc anh nhìn thấy nó.

Dưới khe hẹp của chiếc tủ gỗ lớn – nơi mà bàn tay thô bạo của Dũng và sự cuồng loạn của bà Lan không chạm tới được – một góc nhỏ của tấm giấy cứng thò ra. Thành run rẩy, hơi thở anh dồn dập. Anh quỳ thụp xuống sàn, dùng những ngón tay rớm máu lách vào khe hẹp, cẩn thận kéo vật đó ra.

Tấm ảnh Polaroid: Một thế giới đã mất

Đó là một bức ảnh Polaroid. Loại ảnh mà khi vừa chụp xong, ta phải chờ đợi trong hồi hộp để thấy hình hài của hạnh phúc hiện ra từ lớp màn đen kịt.

Trong ảnh, Khải đang cười. Một nụ cười rạng rỡ đến mức làm lu mờ cả nắng xuân đường hoa Nguyễn Huệ. Khải mặc chiếc áo sơ mi màu xanh mạ - màu của sự sống, của hy vọng. Anh đứng nép vào vai Thành, đôi mắt híp lại vì hạnh phúc. Còn Thành trong ảnh, dù gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng bàn tay anh lại siết chặt lấy eo Khải như muốn thông cáo với cả thế giới rằng: "Người này là của tôi".

Thành nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Một cảm giác tê dại lan tỏa từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Anh nhớ lại cảm giác lúc đó, mùi hương hoa ly quyện với mùi mồ hôi nhẹ nhàng trên tóc Khải, tiếng người cười nói xôn xao xung quanh, và cái se lạnh hiếm hoi của ngày Mùng 1 Tết năm ngoái.

Lúc đó, họ đã tin rằng họ có cả một đời. Họ đã tin rằng tình yêu của họ mạnh hơn mọi định kiến, mạnh hơn mọi cơn bão.

Thành lật mặt sau của tấm ảnh. Những dòng chữ viết bằng mực tím hiện ra, nét chữ của Khải vốn dĩ bay bổng, giờ đây đối với Thành lại như những nhát dao khắc thẳng vào tâm can:

“Mùng 1 Tết.

Lời hứa cho năm sau: Mình sẽ dành dụm mua một căn chung cư nhỏ có ban công hướng nắng nhé? Em sẽ trồng thật nhiều hoa hồng leo, anh sẽ ngồi đó đọc sách. Chúng ta sẽ không bao giờ phải trốn tránh nữa. Căn nhà của chúng ta sẽ chỉ có tiếng cười.

Hứa nhé, Thành! Em yêu anh.”

Lời hứa: Sợi dây thừng xiết cổ

Thành đọc đi đọc lại những dòng chữ đó cho đến khi mặt chữ nhòe đi vì nước mắt. "Lời hứa cho năm sau". Năm sau chính là bây giờ. Năm sau chính là những ngày hai mươi mấy Tết này đây.

Nhưng ban công đâu? Hoa hồng đâu? Và quan trọng nhất, Khải đâu?

Căn nhà nhỏ mà Khải mơ ước đã biến thành một ngôi mộ lạnh lẽo với những vách tường loang lổ. Lời hứa "không bao giờ trốn tránh" đã trở thành sự thật cay đắng nhất: Khải đã trốn khỏi thế giới này, trốn khỏi vòng tay của Thành, trốn vào một nơi mà Thành không thể nào chạm tới được nữa.

Thành gục mặt vào tấm ảnh, tiếng khóc nghẹn ngào từ sâu trong lồng ngực vỡ òa ra. Anh nhớ lại sự hờ hững của mình khi Khải nói về lời hứa đó. Lúc ấy, anh đã chỉ cười nhạt: "Lo ăn Tết đi em, chuyện nhà cửa tính sau". Anh đã quá tự mãn vào sự bền vững của hiện tại mà quên mất rằng cuộc đời là một chuỗi những sự mất mát không báo trước.

Anh hận chính mình. Hận sự thực tế đến thô thiển của mình. Tại sao lúc đó anh không ôm Khải thật chặt và nói: "Anh hứa"? Tại sao anh không cùng Khải vẽ lên cái ban công hoa hồng đó? Để đến bây giờ, khi tất cả chỉ còn là tàn tro, anh mới nhận ra cái "sau này" mà anh từng coi thường chính là thứ quý giá nhất mà anh từng có.

Sự giày vò của không gian

Thành đứng dậy, cầm theo tấm ảnh, lảo đảo đi quanh nhà. Anh nhìn vào từng góc phòng, cố gắng chồng hình ảnh của lời hứa lên thực tại hoang tàn.

Anh dừng lại ở ban công – cái ban công nhỏ hẹp chứa đầy bụi bặm và mấy cái chậu cây chết khô vì không người tưới. Anh hình dung ra những nhành hoa hồng leo màu đỏ rực mà Khải hằng mơ ước. Anh hình dung ra dáng người mảnh khảnh của Khải đang đứng đó, tay cầm bình tưới, tóc bay nhè nhẹ trong gió xuân.

Nhưng khi anh chớp mắt, ảo ảnh tan biến. Chỉ còn lại tiếng còi xe inh ỏi dưới phố, tiếng nhạc Tết từ nhà hàng xóm vang lên, tàn nhẫn và vô tình:

"Xuân này con không về... con biết bây giờ mẹ chờ tin con..."

Giai điệu đó như một sự mỉa mai dành cho Thành. Khải cũng sẽ không bao giờ về nữa. Lời hứa về một ngôi nhà đầy tiếng cười đã chết theo Khải vào cái đêm mưa ấy.

Thành nhận ra một sự thật kinh hoàng: Anh đang bị giam cầm trong lời hứa của người đã mất. Lời hứa đó giống như một sợi dây thừng vô hình, mỗi ngày lại siết chặt thêm một vòng quanh cổ anh, khiến anh không thể thở, không thể sống, nhưng cũng không thể chết. Vì nếu anh chết, ai sẽ là người nhớ về lời hứa của Khải? Ai sẽ là người giữ cho tấm ảnh Polaroid này không bị mục nát?

Đỉnh điểm của sự suy sụp

Thành quay vào phòng khách, anh nhìn vết nứt trên tường – nơi mà âm thanh của bài hát "Nếu một mai tôi có bay lên trời" dường như vẫn còn vương lại. Anh cầm tấm ảnh áp lên vết nứt đó.

"Khải ơi, nhà của mình đây sao? Ban công của em đây sao?" – Thành lầm bầm, giọng anh lạc đi.

Anh bắt đầu có những hành động mất kiểm soát. Thành vồ lấy những cuốn tạp chí kiến trúc cũ, điên cuồng xé những hình ảnh về những căn phòng đẹp đẽ, những ban công đầy hoa. Anh dùng băng dính dán chúng lên khắp các bức tường trong nhà. Anh muốn lấp đầy căn nhà này bằng những giấc mơ của Khải, bằng cái tương lai mà họ đã không bao giờ có được.

Nhưng càng dán, căn nhà trông càng trở nên dị hợm và điên rồ. Nó không giống một ngôi nhà, nó giống một cái hang của một kẻ tâm thần đang cố gắng níu kéo linh hồn người chết bằng những mảnh giấy vụn.

Thành đứng giữa phòng, hơi thở hổn hển. Anh nhìn tấm ảnh Polaroid trên tay – thứ duy nhất thật sự còn lại. Anh chợt nhận ra mình đang đánh mất đi chút lý trí cuối cùng.

Bức ảnh trong tay anh bắt đầu run rẩy. Không, là tay anh đang run. Một nỗi sợ hãi tột cùng ập đến: Nếu một ngày nào đó, màu phim của tấm ảnh này nhạt đi? Nếu gương mặt của Khải biến mất dưới tác động của thời gian? Lúc đó, anh sẽ còn lại gì?

Anh cẩn thận đặt tấm ảnh vào một chiếc hộp thiếc nhỏ, lót thêm lớp vải nhung mà anh lấy từ hộp đồng hồ cũ. Anh cất nó vào ngăn kéo sâu nhất, như cất giấu một bí mật tội lỗi.

Đêm hai mươi lăm Tết, Thành ngồi một mình dưới ánh đèn tuýp trắng ở bếp, nhìn vào bàn tay đầy những vết thương nhỏ của mình. Lời hứa của Khải như một bóng ma, không phải để ám ảnh, mà để nhắc nhở anh rằng: Anh đã từng được yêu đến thế nào, và anh đã thất bại đến thế nào.

Bên ngoài, tiếng pháo hoa nổ sớm ở đâu đó vang lên. Một năm mới đang đến, nhưng với Thành, thời gian đã vĩnh viễn dừng lại ở cái ngày anh và Khải cùng nhau chụp tấm ảnh Polaroid đó.

"Nếu một mai tôi có bay lên trời... Người ơi, tôi đã sống rất thảnh thơi..."

Câu hát lại vang lên trong đầu Thành. Anh tự hỏi, ở trên bầu trời đó, khi nhìn xuống căn nhà đầy mảnh giấy vụn và một kẻ đang chết dần chết mòn vì hối hận này, Khải có còn cảm thấy thảnh thơi được không?