MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRỐN TẾTChương 4: VẾT NỨT TRÊN VÁCH TƯỜNG

TRỐN TẾT

Chương 4: VẾT NỨT TRÊN VÁCH TƯỜNG

1,616 từ · ~9 phút đọc

Căn nhà sau cuộc "thanh trừng" của gia đình Khải trở nên rộng hoác và lạnh lẽo đến rợn người. Thành không dọn dẹp đống đổ nát trên sàn. Anh để mặc những mảnh sứ vỡ của bát hương nằm lẫn trong tàn nhang xám xịt. Anh ngồi đó, bất động như một bức tượng đất sét bị bỏ quên, đôi mắt đờ đẫn dán chặt vào vết nứt trên bức tường đối diện.

Vết nứt ấy... nó giống như một con rết đen kịt đang bò lổm ngổm trên nền sơn trắng đã ngả vàng. Trong cơn mê sảng vì đói và kiệt sức, Thành thấy vết nứt đó như đang cử động, rộng dần ra, và từ bóng tối của khe nứt ấy, những âm thanh của quá khứ bắt đầu rỉ ra như máu.

Tiếng vọng từ bóng tối

"Anh tưởng anh có tiền là anh có quyền định đoạt cuộc đời tôi sao?"

Giọng của Khải. Không phải giọng nói dịu dàng như tiếng chuông gió mà Thành hằng nhớ, mà là giọng nói sắc lẹm, run rẩy vì uất ức.

Thành nhắm mắt lại, nhưng âm thanh đó không biến mất. Nó dội lại từ bốn bức tường, xoáy sâu vào màng nhĩ. Anh thấy mình quay trở lại đêm mưa của hai năm trước. Đêm mà vết nứt này được hình thành.

Lúc đó, Thành vừa nhận được một hợp đồng lớn. Anh tự mãn, anh bắt đầu vẽ ra một tương lai mà anh cho là tốt nhất cho cả hai: một căn hộ cao cấp hơn, một cuộc sống khép kín hơn, cách xa sự dòm ngó của người đời. Anh muốn Khải bỏ công việc ở tiệm hoa để về làm "trợ lý" cho mình.

Trong lúc Thành đang điên cuồng cào cấu vào vết nứt trên tường, từ chiếc máy nghe nhạc cũ của Khải bị rơi trong góc kẹt – thứ mà gia đình Khải đã bỏ sót vì nó nằm dưới gầm sofa – bỗng nhiên khởi động một cách tình cờ. Có lẽ do chấn động lúc nãy, hoặc có lẽ do một sự sắp đặt định mệnh nào đó.

Một giai điệu piano chậm rãi, thanh khiết vang lên giữa không gian đầy mùi máu và bụi bẩn. Tiếng hát cất lên, nhẹ nhàng như hơi thở của gió, nhưng lại khiến Thành đứng hình như bị đóng đinh vào sàn gỗ:

"Nếu một mai tôi có bay lên trời...

Thì người ơi, tôi đã sống rất thảnh thơi..."

Thành khựng lại. Đôi bàn tay đang rướm máu của anh buông thõng. Đây là bài hát Khải vẫn hay nghêu ngao mỗi khi tưới cây sau sân nhà. Khải nói anh thích bài này không phải vì nó nói về cái chết, mà vì nó nói về một sự tử tế với cuộc đời.

"Rất thảnh thơi sao?" – Thành lầm bầm, môi run rẩy theo từng ca từ.

Khải ra đi khi trong lòng còn bao nhiêu ấm ức vì cuộc cãi vã, khi chưa kịp nghe lời xin lỗi của Thành, khi vết nứt trên tường vẫn còn mới nguyên... Vậy mà tại sao tiếng hát lúc này lại như đang vỗ về anh?

"Hạnh phúc là khi được trao đi, hạnh phúc là khi được cho đi..."

Tiếng hát cứ thế vang vọng, đối lập hoàn toàn với sự ích kỷ, chiếm hữu mà Thành vừa nhận ra ở bản thân mình. Thành gục xuống, hai tay ôm lấy đầu. Anh thấy mình quá nhỏ bé và tăm tối trước sự bao dung tỏa ra từ âm nhạc, từ cái cách mà Khải đã từng chọn để sống.

Khải đã bay lên trời rồi. Khải có thực sự thảnh thơi không? Hay chính sự dằn vặt của Thành đang xiềng xích linh hồn anh ấy lại dưới mặt đất lạnh lẽo này?

Mỗi lời hát như một cái tát vào sự yếu đuối của Thành, nhưng đồng thời, nó cũng là tia sáng đầu tiên nhen nhóm trong bóng tối. Lời bài hát như muốn nhắn nhủ rằng Khải không trách anh, Khải muốn anh được sống, được tiếp tục thay Khải yêu thương cuộc đời này.

Thành nằm cuộn tròn bên cạnh chiếc máy phát nhạc, mặc kệ máu từ đầu ngón tay thấm xuống sàn. Anh lắng nghe bài hát ấy lặp đi lặp lại, cho đến khi chỉ còn tiếng rè rè của băng đĩa cũ, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh thiếp đi trong một cơn mơ không có tiếng gào thét.

"Em không phải là món đồ chơi để anh trưng bày trong lồng kính!" – Khải đã hét lên.

Thành nhớ lại gương mặt mình lúc đó – một gương mặt tràn đầy sự áp đặt: "Anh làm tất cả vì em! Em có biết ngoài kia người ta xì xào về em thế nào không? Ở bên anh, em sẽ không phải nghe những lời đó nữa."

"Anh hổ thẹn vì em đúng không? Anh sợ người ta biết anh yêu một thằng cắm hoa nghèo nàn đúng không?"

Tiếng "choảng" vang lên. Chiếc cốc sứ trên tay Khải đập mạnh vào tường, ngay sát đầu Thành. Mảnh vỡ văng ra, khứa một đường nhỏ trên má anh, nhưng vết nứt trên tường mới là thứ tồn tại vĩnh viễn.

Sự hối hận muộn màng

Thành đưa tay chạm vào vết nứt trên tường trong thực tại. Ngón tay anh run rẩy lướt theo đường rãnh xù xì. Anh chợt nhận ra, hóa ra anh đã luôn yêu Khải bằng một tình yêu chiếm hữu và ích kỷ. Anh muốn bảo vệ Khải, nhưng cách anh bảo vệ lại giống như giam cầm.

Anh nhớ lại ánh mắt Khải lúc đó – ánh mắt của một con chim bị bẻ gãy cánh. Khải đã không khóc, Khải chỉ nhìn anh bằng sự thất vọng cùng cực rồi bỏ chạy ra khỏi nhà giữa cơn mưa tầm tã. Đó là lần đầu tiên họ xa nhau ba ngày liên tiếp. Ba ngày đó, Thành đã không đi tìm. Anh đợi Khải phải tự quay về xin lỗi.

Và Khải đã quay về. Khải luôn là người bao dung hơn. Khải đã dùng ngón tay xoa vết nứt trên tường mà bảo: "Tụi mình đừng cãi nhau nữa nghe anh, đau lòng lắm."

"Anh xin lỗi... anh xin lỗi Khải ơi..." – Thành gục đầu vào bức tường lạnh lẽo, tiếng thì thầm tan ra trong không khí đặc quánh.

Cơn ảo giác giữa ban ngày

Sự tĩnh lặng của ngày 25 Tết bị xé toạc bởi tiếng nhạc Xuân nhà hàng xóm. Bài hát "Xuân này con không về" vang lên khiến lòng Thành càng thêm tê tái. Anh bắt đầu nhìn thấy những hình ảnh kỳ lạ.

Từ vết nứt trên tường, dường như có một làn khói đen bốc lên. Khói hóa thành hình hài của Khải – một Khải với bộ quần áo đẫm máu của đêm tai nạn. Hình ảnh đó đứng ngay góc phòng, nhìn Thành với đôi mắt trống rỗng.

"Tại anh... nếu đêm đó anh không bắt em đi mua thuốc cho anh... nếu anh không giận dỗi..."

Thành hét lên, bịt chặt hai tai: "Không phải! Anh không cố ý! Khải ơi, anh không biết trời sẽ mưa to như vậy! Anh không biết chiếc xe đó sẽ mất lái!"

Sự thật nghiệt ngã mà Thành luôn cố chôn giấu giờ đây trồi lên: Đêm Khải mất, hai người đang chiến tranh lạnh. Thành giả vờ ốm để được Khải quan tâm. Khải vì lo lắng, dù trời đang bão bùng vẫn chạy xe ra ngoài mua thuốc cho anh. Và đó là chuyến đi cuối cùng.

Cái chết của Khải không chỉ là tai nạn. Trong thâm tâm Thành, đó là một vụ "mưu sát" bằng sự ích kỷ của chính mình. Bố mẹ Khải nói đúng, anh chính là kẻ giết người.

Sự sụp đổ của ý chí

Thành quờ quạng đi vào nhà vệ sinh, vốc nước lạnh dội thẳng vào mặt để tỉnh táo lại. Nhưng khi nhìn vào gương, anh không thấy mình, anh chỉ thấy vết nứt trên tường phản chiếu qua vai anh, trông giống như một vết thương lớn đang rỉ máu trên chính cơ thể mình.

Anh không chịu nổi nữa. Căn nhà này, bức tường này, vết nứt này... chúng đang ăn mòn anh từng chút một. Anh vồ lấy một chai rượu vang còn sót lại trong xô đá từ đêm qua, tu ừng ực. Vị chát đắng của rượu quyện với vị mặn của nước mắt chảy xuống cổ họng.

Anh cầm một mảnh sứ vỡ từ bát hương dưới đất, tiến lại gần vết nứt trên tường. Anh bắt đầu điên cuồng cào cấu vào vết nứt đó.

"Biến đi! Biến đi khỏi đầu tao!"

Anh cào đến khi đầu ngón tay rướm máu, đến khi móng tay bật ra, nhưng những tiếng vang trong đầu vẫn không dứt. Tiếng Khải cười, tiếng Khải khóc, tiếng Khải trách móc... tất cả hòa thành một mớ âm thanh hỗn độn, xâu xé dây thần kinh của anh.

Đến cuối ngày, Thành kiệt sức ngã gục ngay dưới chân bức tường đó. Máu từ tay anh dính lên vách tường, tô điểm cho vết nứt một màu đỏ thẫm kinh dị.

Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa hồ đồ, Thành chợt thấy một nhành mai đỏ từ đâu rơi xuống ngay cạnh mình. Màu đỏ rực rỡ của nó như một sự mỉa mai cuối cùng của mùa xuân dành cho kẻ đang hấp hối trong ngục tù của tội lỗi.

"Đừng đi... Khải ơi... đừng bỏ anh lại với vết nứt này..."

Đêm 25 Tết, Thành chìm vào giấc ngủ đen ngòm, nơi mà vết nứt trên tường bắt đầu nuốt chửng lấy anh.