MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRỐN TẾTChương 3: CƠN ÁC MỘNG TÁI HIỆN

TRỐN TẾT

Chương 3: CƠN ÁC MỘNG TÁI HIỆN

1,061 từ · ~6 phút đọc

Sáng hai mươi lăm Tết.

Tiếng đập cửa rầm rầm khiến Thành choàng tỉnh khỏi cơn mộng mị. Anh đã ngủ thiếp đi trên sàn nhà, tay vẫn ôm khư khư chiếc túi zip chứa chiếc áo len xám. Đầu óc Thành ong ong, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải tro tàn.

Tiếng đập cửa mỗi lúc một dữ dội hơn, kèm theo đó là tiếng quát tháo quen thuộc mà chỉ nghe thôi, Thành đã thấy tim mình thắt lại vì sợ hãi. Đó là tiếng của ông Hùng – bố của Khải.

Thành loạng choạng ra mở cửa. Vừa rút chốt, cánh cửa đã bị đẩy mạnh ra khiến anh suýt ngã. Đứng trước mặt anh là bố mẹ Khải và Dũng – người anh họ của Khải, kẻ luôn nhìn Thành bằng ánh mắt như nhìn một loại virus truyền nhiễm.

Sự phán xét của "đấng sinh thành"

Bà Lan, mẹ Khải, lao vào nhà như một cơn lốc. Bà không nhìn Thành, mà nhìn khắp căn phòng, ánh mắt dừng lại ở di ảnh của Khải trên bàn thờ gia tiên của Thành. Bà gào lên, một tiếng gào xé lòng của người mẹ mất con:

"Mày bỏ ngay ảnh nó xuống! Ai cho phép mày để hình con tao ở cái nơi dơ bẩn này?"

Thành đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi run rẩy:

"Bác... đây là nhà của chúng con mà. Khải cũng là..."

"Mày im miệng!" – Ông Hùng quát lớn, gương mặt đỏ gay vì giận dữ. Ông bước tới, gạt phăng chén nhang trên bàn thờ xuống đất. Tiếng sứ vỡ vụn loảng xoảng, tàn nhang bay tứ tán, lấm lem cả vào tấm ảnh thờ. "Nhà của chúng con? Con trai tao chết là tại mày! Nếu không vì theo đuổi cái thứ tình cảm bệnh hoạn này, nó đã không dọn ra ngoài, không phải đi làm thêm đêm hôm rồi bị xe cán chết!"

Mỗi lời nói của ông Hùng như một cú đấm ngàn cân nện vào lồng ngực Thành. Đây là cơn ác mộng mà anh đã trốn chạy suốt một năm qua. Gia đình Khải chưa bao giờ chấp nhận anh. Với họ, anh không phải là người yêu, không phải là bạn đời, mà là kẻ tội đồ đã dẫn dụ con trai duy nhất của họ vào con đường "lầm lạc" và gián tiếp gây ra cái chết của anh ấy.

Cuộc thanh trừng di vật

Bà Lan bắt đầu điên cuồng lục lọi. Bà mở tủ quần áo, vứt hết những bộ đồ của Khải ra sàn nhà.

"Tao phải mang hết đồ của nó về. Không được để bất cứ thứ gì của con tao ở lại cái hang ổ này. Mày đã cướp mất tương lai của nó, cướp mất đứa con trai hiếu thảo của tao!"

Thành lao đến, cố gắng giữ lấy đống quần áo đang bị xới tung:

"Bác ơi, con xin bác... Đây là những gì cuối cùng con còn lại của Khải. Cho con giữ lại một ít thôi..."

"Buông ra!" – Dũng, anh họ Khải, thô bạo đẩy Thành ngã nhào vào cạnh bàn. "Mày tư cách gì mà giữ? Mày chỉ là một thằng dưng không hơn không kém. Trong giấy tờ, Khải không liên quan gì đến mày hết. Đừng để tao phải dùng đến công an."

Thành nằm dưới đất, nhìn những người thân yêu nhất của Khải đang dày xéo lên những kỷ niệm của anh. Bà Lan nhìn thấy chiếc túi zip chứa chiếc áo len xám mà Thành vừa đánh rơi. Bà chộp lấy nó, mở ra. Mùi hương gỗ đàn hương và tinh dầu tràm thoảng ra trong không khí.

Bà Lan khựng lại một giây, nước mắt trào ra khi ngửi thấy mùi của con trai, nhưng ngay lập tức, bà nhìn Thành bằng ánh mắt hận thù cực độ:

"Mày còn giữ cái này để làm phép à? Mày định ám nó không cho nó đầu thai đúng không?"

Nói rồi, bà thẳng tay xé toạc chiếc túi nhựa, ném chiếc áo len xuống sàn rồi giẫm lên đó bằng đôi giày cao gót. Thành nghe thấy tiếng tim mình vỡ vụn còn rõ hơn tiếng gốm sứ lúc nãy. Anh bò tới, dùng thân mình che chắn cho chiếc áo, mặc kệ những cú đá của Dũng nhắm vào vai và lưng anh.

Vết thương hở

Cuộc càn quét kéo dài hơn một tiếng đồng hồ. Họ mang đi tất cả: từ bộ sưu tập đĩa nhạc Khải thích, chiếc đồng hồ đeo tay bị vỡ trong vụ tai nạn, đến cả những cuốn sách có bút tích của anh ấy. Căn nhà vốn dĩ đã trống rỗng, giờ đây trông như vừa trải qua một trận hỏa hoạn tâm linh.

Trước khi đi, ông Hùng đứng ở ngưỡng cửa, nhìn Thành bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng:

"Giao thừa năm nay, đừng có vác mặt đến mộ nó. Nếu tao thấy mày ở đó, tao sẽ quật nát bàn thờ nhà mày. Nhớ lấy, mày là kẻ giết người."

Cánh cửa đóng sầm lại.

Thành nằm co quắp trên sàn nhà giữa đống tàn nhang và những mảnh sứ vỡ. Anh với tay lấy chiếc áo len xám giờ đã lấm lem vết giày và bụi bẩn. Mùi hương ấy... mùi hương của Khải dường như đã bị vấy bẩn bởi sự thù hận và bạo lực.

Anh không khóc được nữa. Nỗi đau đã vượt quá ngưỡng của nước mắt. Anh thấy mình như một bóng ma đang vất vưởng trong chính ngôi nhà của mình. "Kẻ giết người" – câu nói của ông Hùng lặp đi lặp lại trong đầu anh như một bản án tử hình.

Thành nhìn lên bức tường, vết nứt từ cuộc cãi vã năm xưa giờ đây dường như dài thêm ra, như một vết sẹo há mồm mỉa mai sự yếu đuối của anh. Anh nhận ra, dù anh có yêu Khải đến thế nào, trong mắt thế gian, anh vẫn chỉ là một bóng tối không danh phận.

Đêm hai mươi lăm Tết, căn nhà không còn mùi hương gỗ đàn hương, chỉ còn mùi nhang tàn lạnh lẽo và mùi máu tanh từ vết thương trên trán Thành vừa bị va vào cạnh bàn.

Anh nhìn vào khoảng không vô định, thì thầm:

"Khải ơi... em có thấy không? Họ mang em đi rồi... Họ mang hết cả em đi rồi..."