MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRỐN TẾTChương 2: MÙI HƯƠNG CỦA KHẢI

TRỐN TẾT

Chương 2: MÙI HƯƠNG CỦA KHẢI

1,341 từ · ~7 phút đọc

Đêm hai mươi ba tháng Chạp trôi qua trong một sự im lặng tàn nhẫn. Thành không ngủ được. Anh nằm trên chiếc giường đôi rộng thênh thang, nơi mà chỉ một năm trước, hơi ấm của Khải vẫn còn bao phủ lấy anh như một lớp kén an toàn. Anh sợ phải nhắm mắt, vì mỗi khi bóng tối ập xuống, những thước phim về vụ tai nạn lại hiện lên với độ phân giải sắc nét đến kinh hoàng: tiếng thắng xe rít trên đường nhựa, ánh đèn pha lóa mắt, và rồi là sự im lặng... sự im lặng đáng sợ hơn cả cái chết.

Sáng hai mươi bốn, Sài Gòn vẫn nắng. Thành thức dậy với cơn nhức đầu như búa bổ. Anh lảo đảo bước đến tủ quần áo, định lấy một chiếc áo phông sạch. Nhưng khi cánh cửa tủ vừa mở ra, một mùi hương đột ngột ập vào cánh mũi anh.

Đó là mùi của Khải.

Chiếc áo len màu xám tro

Ở góc sâu nhất của ngăn tủ, bị che lấp dưới chồng áo sơ mi cũ của Thành, là một chiếc áo len màu xám tro. Thành run rẩy đưa tay kéo nó ra. Đây là chiếc áo Khải đã mặc vào cái đêm se lạnh cuối cùng của mùa Noel năm ngoái. Khải vốn là người sợ lạnh, dù Sài Gòn chỉ hơi chớm gió, anh ấy cũng đã vội vàng cuộn mình trong lớp len dày, cười híp mắt bảo: "Anh Thành ơi, mặc thế này giống gấu Bắc Cực không?".

Thành áp chiếc áo vào mặt. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng. Chiếc áo len vẫn còn vẹn nguyên mùi hương của Khải. Đó là một sự pha trộn kỳ lạ mà Thành có thể nhận ra giữa hàng vạn người: mùi của loại nước hoa gỗ đàn hương thanh khiết, mùi của hơi ấm cơ thể đặc trưng, và một chút mùi nắng hanh khô của Sài Gòn.

Mùi hương ấy như một cỗ máy thời gian, kéo tuột Thành về những ngày tháng mà thế giới của anh vẫn còn vẹn nguyên. Anh thấy mình đang ôm Khải từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ anh ấy, hít hà cái mùi hương khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ kỳ. Khải sẽ xoay người lại, áp đôi bàn tay mát lạnh vào má Thành, khẽ hôn lên chóp mũi anh.

Nhưng giờ đây, chiếc áo chỉ còn là một vật thể vô tri mang theo linh hồn của người đã khuất. Thành siết chặt chiếc áo vào lòng, gục đầu xuống ngăn tủ mà nức nở. Tiếng khóc của một người đàn ông trưởng thành nghe thật khô khốc và nghẹn ngào, nó không phải là tiếng gào thét, mà là tiếng vỡ vụn của một trái tim đã cố gắng gồng mình quá lâu.

Nhát dao của ký ức

Thành lảo đảo bước ra phòng khách, tay vẫn khư khư giữ lấy chiếc áo. Anh ngồi bệt xuống sàn nhà, dựa lưng vào chân giường. Mùi hương từ chiếc áo len như một chất gây nghiện, vừa xoa dịu vừa tàn phá anh.

Anh nhớ lại lần cuối cùng Khải mặc nó. Đêm đó, họ đã tranh luận về việc trang trí nhà cửa đón Tết.

"Anh Thành, mình mua một cây mai thiệt lớn nha, để giữa nhà cho rực rỡ!" – Khải vừa nói vừa khoác chiếc áo len này, đôi tay quơ quào trong không trung đầy phấn khích.

Thành lúc đó đang bận rộn với mớ sổ sách cuối năm, chỉ ậm ừ cho qua chuyện: "Tùy em, sao cũng được mà."

"Sao lại là 'tùy em'? Tết là của hai đứa mình mà!" – Khải hơi dỗi, đôi môi hơi chu ra.

Thành đã không nhìn lên. Anh đã không biết rằng đó là lần cuối cùng anh được nghe Khải nói về tương lai. Nếu biết trước, anh đã bỏ hết sổ sách, đã ôm Khải thật chặt, đã hứa sẽ mua cho anh ấy cả một rừng mai đỏ. Nhưng cuộc đời không có "nếu như". Cuộc đời chỉ có những nhát dao mang tên "muộn màng".

Mùi hương gỗ đàn hương từ chiếc áo bắt đầu nhạt đi trong không khí nóng nực của gian phòng, hoặc có lẽ do Thành đã hít hà quá nhiều. Anh phát điên lên vì sợ mùi hương ấy biến mất. Anh vội vàng đi tìm một chiếc túi zip, cẩn thận bỏ chiếc áo vào, ép hết không khí ra ngoài rồi khóa chặt lại. Anh muốn bảo tồn chút tàn dư cuối cùng này của Khải như một báu vật, một thứ bùa hộ mệnh chống lại sự cô độc.

Sự xâm lấn của thực tại

Tiếng chuông cửa chợt vang lên, phá tan bầu không khí u uất. Thành giật mình, chiếc túi zip rơi khỏi tay. Anh lờ đờ ra mở cửa.

Là người giao hàng mang đến một giỏ quà Tết lớn.

"Anh Thành đúng không ạ? Có người gửi quà Tết cho anh Khải ạ."

Thành nhìn cái tên "Nguyễn Minh Khải" ghi trên vận đơn, cảm thấy cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt. Khải đã mất gần một năm, nhưng thế giới ngoài kia dường như vẫn chưa kịp cập nhật nỗi đau của anh. Những dịch vụ chăm sóc khách hàng, những người quen cũ lâu ngày không liên lạc vẫn cứ gửi đến những lời chúc mừng mỉa mai vào cái tên của một người đã nằm sâu dưới lòng đất.

Anh nhận giỏ quà bằng đôi tay run rẩy. Bên trong là rượu vang, là bánh mứt rực rỡ sắc màu. Thành nhìn chúng mà thấy buồn nôn. Anh ném giỏ quà vào góc tối của kho chứa đồ. Anh không cần quà, anh không cần Tết. Anh chỉ cần cái mùi gỗ đàn hương thanh khiết kia thôi.

Cơn điên dại trong bóng tối

Chiều xuống, bóng tối bắt đầu bò vào nhà từ những khe cửa. Thành vẫn ngồi đó, bên cạnh chiếc túi zip chứa chiếc áo len. Cơn đói cào xé ruột gan nhưng anh không buồn ăn. Anh cảm thấy nếu mình ăn, nghĩa là mình đang chấp nhận sống tiếp, chấp nhận một thế giới không có Khải.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Thành dường như thấy Khải đang đứng ở ban công, vẫn mặc chiếc áo len xám tro ấy, mỉm cười vẫy tay gọi anh: "Anh Thành, lại đây với em...".

Anh vùng dậy, lao ra ban công, nhưng chỉ có cơn gió nóng của Sài Gòn tạt vào mặt. Đường phố bên dưới đã bắt đầu lên đèn, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi. Tiếng nhạc Tết lại vang lên từ nhà hàng xóm, lần này là một bản nhạc buồn về mùa xuân ly biệt.

Thành quay vào nhà, cầm lấy chiếc túi zip, áp nó lên ngực mình. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: mùi hương dù có quý giá đến đâu cũng không thể biến thành một con người bằng xương bằng thịt. Chiếc áo len dù có ấm đến mấy cũng không thể vòng tay ôm lấy anh giữa đêm đông cô độc.

Mùi hương của Khải lúc này không còn là sự an ủi nữa. Nó chính xác là một nhát dao. Nó cứa vào trí nhớ, nó khơi gợi những khát khao đụng chạm mà anh sẽ chẳng bao giờ còn có được. Nó nhắc nhở anh rằng Khải đã từng hiện hữu, từng rất thật, từng rất thơm... và bây giờ, Khải chỉ còn là một ký ức đang nhạt nhòa dần theo năm tháng.

"Khải ơi... em tàn nhẫn lắm..." – Thành thì thầm vào chiếc túi nhựa.

Anh nằm xuống sàn nhà, co quắp lại như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Giữa căn nhà mang hương cũ, Thành nhận ra mình đang chết dần chết mòn trong chính những kỷ niệm mà anh hằng trân quý. Ngày hai mươi bốn Tết trôi đi, mang theo một phần linh hồn nữa của Thành tan vào mùi đàn hương đang nhạt dần.