MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 1: Mùi ngải trong gió lạnh

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 1: Mùi ngải trong gió lạnh

2,464 từ · ~13 phút đọc

Chiếc xe khách cũ kỹ liên tục chồm lên rồi lại hẫng xuống trên những cung đường đèo uốn lượn như xương sống của một con quái vật khổng lồ. Trần Gia tựa trán vào lớp kính cửa sổ hoen ố, cảm nhận cái lạnh buốt giá từ bên ngoài thấm vào da thịt qua lớp thủy tinh mỏng. Phía sau lớp sương mù dày đặc như sữa đặc kia là cao nguyên Lâm Đà, nơi mà người ta vẫn truyền tai nhau về những ngôi biệt thự cổ bị bỏ hoang và những lời nguyền chưa bao giờ có lời giải.

Gia thở dài, những ngón tay gầy guộc vô thức siết chặt lấy quai túi đựng giá vẽ. Ở tuổi ba mươi hai, anh chẳng còn gì ngoài một danh xưng "họa sĩ triển vọng" đã hết thời và một khoản nợ khổng lồ từ những lần đầu tư thất bại vào các phòng tranh ảo. Lời mời đến Bạch Dinh để sáng tác cho bộ sưu tập cá nhân của bà Quế giống như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng, dù anh biết rõ, chẳng có chiếc phao nào được ném xuống mà không kèm theo một cái giá phải trả.

Chiếc xe dừng lại ở một ngã ba không biển báo. Tài xế nhìn anh qua gương chiếu hậu bằng ánh mắt đầy ái ngại, môi gã mấp máy như muốn nói điều gì đó rồi lại thôi. Khi Gia bước xuống đường, mùi đất ẩm mục và mùi lá thông thối rữa xộc thẳng vào mũi anh. Giữa không gian tịch mịch, chỉ có tiếng gió rít qua những khe lá nghe như tiếng người thét gào từ dưới vực sâu.

Một gã đàn ông thấp đậm, mặc chiếc áo khoác đen bạc màu đứng đợi sẵn bên cạnh một chiếc xe jeep cũ. Gã không nói gì, chỉ đưa tay đón lấy hành lý của Gia. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi hoàng hôn đang lịm dần, Gia kinh hãi nhận ra một nửa khuôn mặt của gã bị biến dạng bởi những vết sẹo bỏng chằng chịt, khiến một bên mắt bị kéo xếch lên, tạo thành một cái nhìn trừng trừng đầy ác ý.

"Anh là Vũ phải không? Bà Quế nói anh sẽ đón tôi," Gia lên tiếng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.

Gã đàn ông chỉ khẽ gật đầu, cổ họng phát ra những tiếng khò khè vô nghĩa. Gã là người câm. Gia nuốt nước bọt, leo lên xe. Chiếc xe jeep gầm rú, lao thẳng vào con đường mòn phủ đầy cỏ dại dẫn sâu vào rừng già. Sau gần nửa giờ đánh vật với những hố bùn và rễ cây chắn lối, Bạch Dinh hiện ra trước mắt anh giống như một bóng ma trắng toát sừng sững giữa đỉnh đồi.

Đó là một công trình kiến trúc Pháp cổ điển với những cột trụ đá cao vút, những ô cửa sổ hình vòm và lớp sơn trắng đã bong tróc, để lộ ra những mảng tường gạch đỏ như những vết thương lở loét. Điều kỳ lạ nhất là xung quanh ngôi nhà, thay vì trồng hoa hồng hay những loại cây cảnh thông thường, người ta lại trồng kín một loại cây lá dài, xanh thẫm, tỏa ra một mùi hương nồng hắc, ngai ngái khó chịu.

"Đó là ngải à?" Gia lẩm bẩm, nhìn những bụi cây lay động trong gió.

Vũ vẫn im lặng. Gã xách hành lý của anh dẫn vào sảnh chính. Bên trong biệt thự, không khí còn lạnh hơn cả ngoài trời. Những bức tượng cẩm thạch đặt dọc hành lang dường như đang dõi theo từng bước chân của anh. Ánh đèn chùm phía trên đầu tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù, không đủ để xua tan bóng tối đang ngự trị trong những góc khuất.

Ở cuối hành lang, một người đàn bà mảnh khảnh bước ra. Bà mặc bộ áo dài nhung đen, mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng nhưng không giấu được vẻ nhợt nhạt và những nếp nhăn sâu hoắm nơi khóe mắt. Đó là bà Quế.

"Cậu Trần Gia, cậu đến muộn hơn tôi tưởng," giọng bà trầm thấp, đều đều như tiếng gõ mõ.

"Xin lỗi bà, xe khách gặp chút trục trặc dọc đường," Gia lịch sự đáp.

Bà Quế không nhìn vào mặt anh mà nhìn vào túi đựng giá vẽ. Một nụ cười kỳ lạ thoáng qua trên môi bà: "Không sao. Ở đây thời gian là thứ rẻ mạt nhất. Vũ sẽ đưa cậu lên phòng. Buổi tối sẽ có người mang cơm lên. Quy tắc duy nhất ở đây là: sau mười giờ tối, đừng ra khỏi phòng nếu không có tiếng gọi của tôi."

Gia hơi khựng lại: "Tại sao ạ? Ý tôi là, tôi thường có thói quen đi dạo để tìm cảm hứng vào đêm khuya."

Bà Quế xoay người, tà áo dài đen lướt trên sàn đá hoa cương không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Bà dừng lại, nhìn chằm chằm vào anh bằng đôi mắt đen sâu thẳm, không chút ánh sáng: "Vì vùng này có nhiều thú dữ. Và đôi khi, sương mù có thể khiến cậu đi lạc vào những nơi không nên đến. Tin tôi đi, cậu không muốn thấy Bạch Dinh vào lúc nửa đêm đâu."

Nói đoạn, bà bước thẳng vào bóng tối của cầu thang dẫn lên tầng trên, để lại Gia đứng ngơ ngác giữa sảnh lớn. Anh cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Căn phòng dành cho Gia nằm ở tầng hai, cuối một dãy hành lang dài dằng dặc. Căn phòng rộng nhưng trống trải, chỉ có một chiếc giường gỗ lớn, một tủ quần áo kiểu cũ và một chiếc bàn làm việc đặt cạnh cửa sổ. Vũ đặt hành lý xuống rồi rút ra một chùm chìa khóa rỉ sét, đặt lên bàn trước khi rời đi mà không thèm liếc nhìn Gia lấy một lần.

Gia mệt mỏi thả mình xuống giường. Mùi hương ngải từ ngoài vườn vẫn len lỏi qua khe cửa sổ, nồng nặc đến mức làm anh thấy chóng mặt. Anh đứng dậy, định đóng chặt cửa sổ thì chợt khựng lại. Từ trên cao nhìn xuống, khu vườn phía dưới hiện ra mờ ảo dưới ánh trăng non. Giữa những bụi ngải xanh rì, có một khoảng đất trống rực lên một màu đỏ thẫm lạ lùng.

Anh nheo mắt cố nhìn rõ hơn. Đó là những bông hoa đỏ rực, cánh dài và cong vút như móng vuốt của một loài mãnh thú. Chúng không mọc tản mát mà tụ lại thành một vòng tròn hoàn hảo, giống như một bàn thờ lộ thiên. Điều khiến Gia cảm thấy gai người chính là dưới ánh trăng, sắc đỏ của hoa không hề nhạt đi mà trái lại, nó rực lên như thể được tưới bằng máu tươi.

Bất chợt, một bóng trắng lướt qua dưới gốc cây cổ thụ cạnh vườn hoa. Gia nín thở, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cái bóng ấy rất nhỏ bé, dường như là một phụ nữ hoặc một đứa trẻ. Nó đứng lặng yên trước vòng tròn hoa đỏ một lúc lâu rồi từ từ quay đầu lại phía cửa sổ phòng anh.

Gia lùi lại một bước, nấp sau tấm rèm cửa cũ kỹ. Tim anh đập loạn nhịp. Dù khoảng cách khá xa, anh vẫn cảm thấy có một ánh nhìn lạnh lẽo đang xuyên thấu qua lớp rèm, ghim chặt lấy mình. Anh chờ đợi thêm vài phút, rồi khi lấy hết can đảm để nhìn lại lần nữa, khu vườn đã hoàn toàn trống không. Chỉ còn những cánh hoa đỏ vẫn khẽ đung đưa trong gió đêm.

"Chắc là ảo giác do đi đường xa thôi," anh tự trấn an mình, nhưng lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi.

Cơm tối được mang lên bởi một cô gái trẻ. Cô ấy cúi gầm mặt, không nói nửa lời, đặt khay cơm xuống rồi nhanh chóng rút lui. Gia nhìn đĩa thức ăn nguội ngắt nhưng được bày biện rất đẹp mắt. Anh không có tâm trạng để ăn, chỉ rót một ly nước để làm dịu cơn khát. Khi cầm ly nước lên, anh chợt nhận thấy trên mặt bàn gỗ có những vết xước sâu, dường như được tạo ra bởi móng tay người. Những vết xước tập trung ở một góc bàn, tạo thành những chữ cái nguệch ngoạc nhưng không thể đọc thành lời.

Gia rùng mình. Anh kéo rèm che kín cửa sổ, khóa chặt cửa phòng rồi nằm xuống giường. Căn phòng chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc đặt ở hành lang.

Mười giờ tối. Mười một giờ tối.

Gia vẫn không thể chợp mắt. Mỗi khi anh nhắm mắt lại, sắc đỏ của những bông hoa dưới vườn lại hiện ra, rực rỡ và đầy đe dọa. Rồi anh nghe thấy nó.

Một tiếng động lạ phát ra từ phía bức tường đầu giường.

Cộc. Cộc. Cộc.

Tiếng gõ rất nhẹ, đều đặn, giống như có ai đó ở phòng bên cạnh đang dùng đầu ngón tay gõ vào vách tường đá. Nhưng Gia nhớ rõ, khi Vũ dẫn anh lên đây, gã đã nói căn phòng bên cạnh là kho chứa đồ và luôn được khóa kín.

Gia ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh áp tai vào tường. Tiếng gõ dừng lại ngay lập tức. Thay vào đó là một tiếng thì thầm, nhỏ đến mức nếu không tập trung, anh sẽ tưởng đó chỉ là tiếng gió rít qua khe cửa.

"Cứu... cứu tôi..."

Tiếng người. Một giọng nữ khản đặc, chứa đựng nỗi đau đớn đến tột cùng.

Gia cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Anh không phải là kẻ nhát gan, nhưng sự cô lập của Bạch Dinh và thái độ kỳ quái của những người trong nhà đã bắt đầu bóp nghẹt dây thần kinh của anh. Anh cầm lấy chiếc đèn pin nhỏ, bước về phía cửa phòng. Anh định ra ngoài xem sao, nhưng lời dặn của bà Quế lại vang lên trong đầu: Đừng ra khỏi phòng nếu không có tiếng gọi của tôi.

Tiếng thì thầm lại vang lên, lần này rõ hơn, kèm theo tiếng móng tay cào vào tường nghe ghê rợn.

"Đừng... đừng để chúng... hái hoa..."

Gia không chịu nổi nữa. Anh vặn tay nắm cửa. Cánh cửa mở ra một khe nhỏ, để lộ hành lang chìm trong bóng tối dày đặc. Ánh đèn pin của anh quét qua những bức tranh chân dung treo trên tường. Dưới ánh sáng le lói, những nhân vật trong tranh dường như đang cử động, những đôi mắt vô hồn đang dõi theo anh.

Anh tiến lại gần căn phòng bên cạnh. Cánh cửa gỗ nặng nề được khóa bằng một sợi xích sắt to bản. Gia áp tai vào cửa. Bên trong hoàn toàn im lặng. Không có tiếng thì thầm, không có tiếng gõ tường.

"Có ai ở trong đó không?" anh khẽ hỏi.

Không có tiếng trả lời. Chỉ có mùi ngải nồng nặc tỏa ra từ dưới khe cửa của căn phòng khóa kín. Mùi vị ấy giờ đây không còn là mùi cỏ cây đơn thuần nữa, nó mang theo vị tanh tưởi của thịt thối và sự u ám của những ngôi mộ mới đào.

Bất chợt, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai anh.

Gia giật bắn mình, suýt chút nữa đã đánh rơi chiếc đèn pin. Anh quay phắt lại. Đứng sau lưng anh là Vũ. Gã quản gia đứng đó từ bao giờ, không một tiếng động, ánh đèn pin từ tay Gia hắt ngược lên khuôn mặt biến dạng của gã, làm những vết sẹo trông như những con rết đang bò trên da.

Vũ không nói gì, gã chỉ từ từ đưa một ngón tay lên môi, ra hiệu giữ im lặng, rồi dùng bàn tay còn lại chỉ về phía phòng của Gia. Ánh mắt gã không có vẻ gì là đe dọa, mà dường như chứa đựng một sự cảnh báo khẩn thiết.

Gia run rẩy gật đầu, lùi lại rồi nhanh chóng trở về phòng mình. Anh đóng sập cửa, cài then chắc chắn. Tim anh đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung khỏi lồng ngực. Anh ngồi thụp xuống sàn nhà, hơi thở dồn dập.

Trong sự tĩnh lặng chết chóc của đêm cao nguyên, anh nghe thấy tiếng bước chân của Vũ xa dần. Nhưng ngay sau đó, một âm thanh khác vang lên khiến anh rùng mình lạnh gáy. Đó là tiếng hát ru.

Giọng hát thanh mảnh, u sầu, phát ra từ phía khu vườn hoa đỏ.

"Máu tưới cho cây, cây nẩy mầm đỏ... Xác gửi cho đất, đất trổ hoa tươi..."

Gia bò lại phía cửa sổ, hé nhìn qua khe rèm. Dưới ánh trăng mờ đục, những bông hoa đỏ dường như đang vươn cao hơn, cánh hoa mở rộng như những khuôn miệng đang khát khao chờ đợi điều gì đó. Và ở giữa vòng tròn hoa ấy, bà Quế đang đứng lặng lẽ, đôi tay bà nâng niu một đóa hoa đỏ rực như thể đó là một đứa trẻ sơ sinh. Bà không hề nhìn thấy anh, hay có lẽ bà biết anh đang nhìn nhưng không quan tâm.

Gia lùi lại, trèo lên giường và trùm kín chăn. Anh nhận ra rằng mình đã phạm phải một sai lầm chết người khi đặt chân đến đây. Bạch Dinh không phải là nơi để sáng tác nghệ thuật. Đây là một cái bẫy, một mê cung của những linh hồn bị giam cầm và những bí mật được nuôi dưỡng bằng máu.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng yếu ớt của vùng cao nguyên xuyên qua lớp sương mù, Gia thức dậy với cái đầu đau nhức. Anh bước lại gần gương để rửa mặt. Trên mặt bàn gỗ cạnh bồn rửa, có một bông hoa đỏ rực nằm đó từ lúc nào. Cánh hoa vẫn còn đọng lại những giọt nước long lanh, nhưng khi Gia chạm vào, những giọt nước ấy không hề tan biến.

Chúng là máu.

Và trên tấm gương phủ đầy bụi, một dòng chữ được viết bằng thứ chất lỏng màu đỏ ấy vẫn còn chưa kịp khô:

"CHẠY ĐI."

Gia đứng chết trân, hơi thở anh nghẹn lại nơi cổ họng. Mùi ngải từ dưới vườn lại xộc lên, nồng nặc và ám ảnh, báo hiệu cho một chuỗi những sự kiện kinh hoàng chỉ mới bắt đầu. Anh biết, con đường dẫn ra khỏi Bạch Dinh đã không còn dễ dàng như khi anh đến nữa.