Trần Gia đứng lặng người trước tấm gương, hơi thở dập dồn phả vào lớp thủy tinh tạo thành một quầng sương mờ đục. Dòng chữ "CHẠY ĐI" đỏ lòm như một lời nguyền rủa, chất lỏng sền sệt đang từ từ chảy xuống, để lại những vệt dài như nước mắt máu. Anh run rẩy vốc một ngụm nước lạnh tạt thẳng vào mặt, cố xua đi sự kinh hoàng đang chiếm lấy đại não. Khi anh ngẩng lên một lần nữa, bông hoa đỏ trên bàn đã biến mất, chỉ còn lại một vệt nước trong vắt vô hại.
"Ảo giác... chỉ là ảo giác thôi," Gia tự nhủ, dù sâu trong thâm tâm, anh biết mình đang tự lừa dối chính mình.
Anh mở cửa phòng, bước ra hành lang. Ánh sáng ban ngày ở cao nguyên này dường như không bao giờ đủ mạnh để xuyên qua những lớp rèm nhung dày đặc của Bạch Dinh. Không gian vẫn mang một màu xám xịt, u uất. Từ phía bếp, mùi thức ăn quyện với mùi nhang trầm lan tỏa, tạo nên một sự đối lập rợn người giữa sinh hoạt đời thường và không khí tang tóc.
Gia bước xuống cầu thang, tiếng gỗ cũ kỹ rên rỉ dưới mỗi bước chân. Ở sảnh chính, bà Quế đã ngồi sẵn bên bàn trà gỗ trắc. Bà vẫn mặc bộ áo dài đen như hôm qua, tay cầm một cuốn kinh Phật, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm ra khoảng vườn mù sương phía trước.
"Cậu ngủ ngon chứ, cậu Gia?" Bà Quế hỏi mà không quay đầu lại. Giọng bà nghe thanh thản nhưng lại lạnh lẽo như gió luồn qua khe đá.
"Cảm ơn bà, tôi hơi lạ nhà nên có chút khó ngủ," Gia đáp, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể. "Đêm qua... tôi dường như nghe thấy tiếng động ở phòng bên cạnh."
Bà Quế lúc này mới từ từ xoay người lại. Đôi mắt bà nheo lên, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại vào nhau: "Phòng bên cạnh? Đó là kho chứa đồ cũ của chồng quá cố của tôi. Nó đã bị khóa hơn mười năm nay rồi. Có lẽ là tiếng chuột chạy, hoặc tiếng gió rít qua khe cửa mục thôi. Cậu đừng quá bận tâm."
Bà rót một chén trà, đẩy về phía anh: "Cậu là họa sĩ, tâm hồn thường nhạy cảm quá mức. Nhưng ở đây, nhạy cảm quá đôi khi không phải là chuyện tốt. Ăn sáng đi, rồi Vũ sẽ đưa cậu đến xưởng vẽ. Tôi hy vọng sẽ sớm được thấy những nét phác thảo đầu tiên."
Gia ngồi xuống, cầm chén trà lên. Nước trà xanh thẫm, bốc khói nghi ngút, nhưng khi đưa lên môi, anh lại ngửi thấy cái mùi ngái nồng quen thuộc của loài huyết ngải ngoài vườn. Anh khựng lại, đặt chén trà xuống bàn mà không nhấp một ngụm nào.
Bữa sáng trôi qua trong sự im lặng nặng nề. Sau đó, Vũ xuất hiện với bộ dạng lầm lì thường thấy. Gã dẫn Gia đi về phía dãy nhà ngang phía sau biệt thự. Đây vốn là một nhà kho cũ được cải tạo thành xưởng vẽ, với những ô cửa kính lớn hướng ra phía sườn đồi đầy thông mục.
"Cảm ơn anh, Vũ," Gia nói khi gã mở cửa xưởng.
Vũ nhìn anh, đôi mắt bên phía mặt bị bỏng giật giật liên hồi. Gã thò tay vào túi áo, rút ra một mẩu giấy nát bướm, nhét nhanh vào tay Gia rồi quay lưng bỏ đi thật nhanh như thể sợ ai đó bắt gặp. Gia bàng hoàng mở mẩu giấy ra. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: “Đừng uống trà.”
Sống lưng Gia lạnh toát. Vậy là những gì anh cảm nhận không phải là ảo giác. Có một cái gì đó đang âm thầm diễn ra trong ngôi nhà này, và gã quản gia câm – người anh tưởng là đáng sợ nhất – lại đang cố gắng cảnh báo anh.
Gia không bắt đầu vẽ ngay. Anh đóng cửa xưởng lại, ngồi bần thần trước giá vẽ trắng tinh. Tâm trí anh không dành cho nghệ thuật, mà đang đặt ở căn phòng bị khóa cạnh phòng ngủ của mình. Nếu đó là kho chứa đồ, tại sao lại có tiếng người kêu cứu? Tại sao lại có mùi máu và hoa đỏ?
Sự tò mò của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng thường lớn hơn nỗi sợ hãi. Gia quyết định phải khám phá sự thật. Anh rời khỏi xưởng vẽ, nhưng không đi đường chính mà đi vòng ra phía sau, men theo những bụi huyết ngải cao lút đầu người để quay lại biệt thự. Những chiếc lá ngải dài và sắc như lưỡi dao quẹt vào da thịt anh, để lại những vết cắt li ti rát bỏng.
Anh tìm thấy một chiếc thang gỗ cũ đặt cạnh chuồng ngựa bỏ hoang. Gia kéo chiếc thang lại phía cửa sổ phòng kho ở tầng hai. Tim anh đập như đánh trống trận khi leo lên từng nấc thang mục nát. Khi mặt anh ngang với ô cửa sổ, anh nhận ra lớp kính đã bị bám một lớp bụi dày và màng nhện đen kịt.
Gia dùng tay lau một khoảng nhỏ trên kính để nhìn vào bên trong. Trái ngược với lời bà Quế nói, đây không phải là một kho chứa đồ cũ bình thường.
Giữa căn phòng là một chiếc giường sắt cũ kỹ, phía trên treo một chiếc đèn phẫu thuật đã gỉ sét. Trên sàn nhà, những vòng tròn đồng tâm được vẽ bằng thứ bột màu đỏ gạch, và ở mỗi điểm giao nhau của các vòng tròn là một chậu huyết ngải đang nở rộ. Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở góc phòng.
Ở đó, một cô gái trẻ đang ngồi co quắp, tay chân bị xích vào chân giường. Cô ấy mặc một bộ đồ trắng rách nát, mái tóc bù rũ che khuất khuôn mặt. Cô đang dùng những móng tay dài, gãy nát của mình để cào vào lớp gỗ sàn nhà một cách điên dại.
Cào. Cào. Cào.
Đó chính là tiếng động mà Gia đã nghe thấy đêm qua.
Bất chợt, cô gái ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô không có tròng đen, chỉ một màu trắng dã đầy u uất. Cô nhìn thẳng về phía cửa sổ nơi Gia đang đứng. Anh đứng hình, hơi thở nghẹn lại. Cô gái không hét lên, cô chỉ đưa một ngón tay gầy guộc lên môi, thực hiện một cử chỉ y hệt như Vũ đêm qua, rồi chỉ tay về phía sau lưng anh.
Gia cảm nhận được một luồng khí lạnh ập đến. Anh từ từ quay đầu lại.
Dưới chân thang, bà Quế đang đứng đó, ngước mặt nhìn anh. Dưới ánh sáng ban ngày, khuôn mặt bà không còn vẻ quý phái thường ngày mà trở nên vặn vẹo, tàn độc. Trong tay bà là một cây kéo tỉa cành dài và sắc lẹm, những giọt nhựa cây màu đỏ từ lưỡi kéo nhỏ xuống nền đất, trông không khác gì máu.
"Cậu họa sĩ, tôi đã nói là sương mù dễ làm người ta đi lạc mà," bà Quế nói, giọng bà vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự đe dọa tột cùng. "Cậu đang tìm cảm hứng trên chiếc thang đó sao?"
Gia run rẩy bước xuống thang. "Tôi... tôi thấy một con mèo chạy lên đây nên chỉ tò mò..."
"Mèo à?" Bà Quế tiến lại gần, mùi nhang trầm trên người bà nồng nặc đến mức khiến Gia buồn nôn. "Ở Bạch Dinh không có mèo. Chỉ có những kẻ không biết giữ miệng và những linh hồn cần được thanh tẩy. Cậu Gia này, cậu là người có tài. Đừng để cái tài của mình chết yểu vì sự tò mò vô ích."
Bà đưa cây kéo lên, cắt phựt một bông huyết ngải ngay dưới chân Gia. Nhựa đỏ bắn lên ống quần anh. "Vào nhà đi. Trà sắp nguội rồi. Lần này, tôi muốn cậu uống hết chén trà tôi pha. Đó là loại trà đặc biệt, chỉ dành cho khách quý."
Gia bước đi như một cái máy về phía cửa chính, bà Quế lẳng lặng theo sau. Mỗi bước chân của bà đều khớp với nhịp tim đang loạn lạc của anh. Khi vào đến sảnh, anh thấy Vũ đang đứng ở góc khuất, gã cúi đầu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau như đang cầu nguyện hoặc đang che giấu sự bất lực.
Bà Quế dẫn anh vào phòng khách, rót một chén trà mới. Làn khói trắng bốc lên cuộn xoáy thành những hình thù kỳ dị. "Uống đi," bà ra lệnh.
Gia nhìn chén trà, rồi nhìn vào đôi mắt không đáy của bà Quế. Anh biết nếu mình từ chối, mọi chuyện sẽ kết thúc ngay tại đây. Anh đưa tay cầm lấy chén trà, đôi tay run rẩy khiến nước trà sóng sánh ra ngoài.
Đúng lúc anh định đưa chén trà lên miệng thì một tiếng động lớn vang lên từ phía nhà bếp. Tiếng xoong nồi rơi loảng xoảng kèm theo tiếng hét thất thanh của cô hầu gái lúc sáng.
Bà Quế biến sắc, đứng bật dậy: "Cái gì thế?"
Bà vội vàng chạy về phía nhà bếp. Gia ngay lập tức đổ chén trà vào một chậu cây cảnh bên cạnh rồi giả vờ lau miệng. Chỉ vài giây sau, bà Quế quay lại, khuôn mặt đầy vẻ bực bội.
"Con bé hậu đậu, nó làm đổ cả khay bát đĩa," bà lẩm bẩm, rồi nhìn xoáy vào chén trà trống không của Gia. "Cậu uống xong rồi à?"
"Vâng, trà rất ngon, thưa bà," Gia đáp, cố gắng không để lộ sự ghê tởm.
"Tốt. Bây giờ thì lên phòng nghỉ ngơi đi. Chiều nay hãy bắt đầu vẽ. Tôi muốn cậu vẽ lại khu vườn hoa đỏ, nhưng không phải vẽ những gì cậu thấy bằng mắt, mà là những gì cậu thấy bằng... linh hồn."
Gia chào bà rồi bước nhanh lên lầu. Ngay khi vào phòng và khóa chặt cửa, anh cảm thấy đầu óc bắt đầu quay cuồng. Dù không uống trà, nhưng mùi hương trong phòng khách dường như cũng chứa đựng một loại độc tố nào đó. Anh chạy vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.
Khi đã bình tĩnh lại, anh ngồi xuống sàn, dựa lưng vào cửa. Anh phải thoát khỏi đây. Nhưng làm thế nào khi xung quanh là rừng rậm, và bà Quế dường như kiểm soát mọi ngóc ngách?
Anh nhìn về phía bức tường chung với phòng kho. Tiếng cào vẫn tiếp tục, nhưng lần này nó có nhịp điệu hơn.
Cộc... cộc cộc... cộc.
Đó là mã Morse? Gia từng học qua một chút về mật mã khi còn ở trong quân ngũ. Anh tập trung lắng nghe.
S... O... S...
Trái tim anh thắt lại. Cô gái kia vẫn còn tỉnh táo. Cô ấy đang cầu cứu. Gia cầm một chiếc bút chì, gõ nhẹ lại vào tường: I... H... E... A... R... D (Tôi nghe thấy rồi).
Tiếng cào bỗng khựng lại. Một lúc sau, có tiếng sột soạt, rồi một mảnh giấy nhỏ xíu được đẩy qua một khe nứt cực nhỏ ở chân tường mà Gia chưa từng chú ý đến. Anh vội vàng nhặt lấy mảnh giấy.
Nét chữ trên giấy được viết bằng thứ gì đó màu nâu xỉn, có lẽ là máu khô: "Huyết Ngải không phải là hoa. Nó là thịt người. Bà ta đang nuôi chúng bằng chúng tôi. Đừng để bà ta vẽ lên người anh."
Gia rùng mình. "Vẽ lên người?" Câu nói đó có nghĩa là gì? Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, bỗng thấy những mạch máu dưới da dường như đang chuyển sang màu đỏ thẫm lạ thường, giống hệt màu của cánh hoa huyết ngải.
Anh nhìn vào gương. Trong gương không còn là gương mặt mệt mỏi của anh nữa, mà là một khuôn mặt xa lạ, da dẻ nứt nẻ, và từ những vết nứt đó, những mầm cây xanh thẫm đang bắt đầu nhú ra.
Gia thét lên một tiếng câm lặng, anh vung tay đấm mạnh vào tấm gương. Mảnh kính vỡ tan tành, rơi xuống sàn nhà với những tiếng leng keng khô khốc. Cơn ảo giác biến mất, nhưng nỗi sợ hãi thì đã cắm rễ sâu vào tâm trí anh.
Anh nhìn những mảnh kính vỡ trên sàn, và ở một mảnh kính lớn nhất, anh thấy bóng dáng của bà Quế đang đứng ngay sau lưng mình từ bao giờ, dù cửa phòng vẫn đang khóa chặt. Bà ta đang mỉm cười, một nụ cười không có sự ấm áp, chỉ có sự tàn ác vô tận.
"Cậu Gia, cậu có biết tại sao tôi lại chọn cậu không?" giọng bà ta vang lên ngay sát vành tai anh, dù căn phòng chẳng có ai ngoài anh. "Vì máu của một họa sĩ luôn mang những sắc thái rực rỡ nhất. Huyết Ngải của tôi đang rất đói... và nó rất thích màu vẽ của cậu."
Gia quay phắt lại, nhưng căn phòng trống rỗng. Chỉ có cơn gió núi luồn qua khe cửa vỡ, thổi tung những mảnh giấy vẽ trên bàn, tạo thành một âm thanh nghe như tiếng cười nhạo của quỷ dữ.
Dưới sân, Vũ đang ngước nhìn lên cửa sổ phòng anh. Gã không ra hiệu nữa, gã chỉ đứng đó, bất động như một bức tượng đá, đôi mắt chứa đầy sự tang thương. Gia nhận ra, ở Bạch Dinh này, cái chết không phải là điều đáng sợ nhất. Điều đáng sợ nhất là phải sống để chứng kiến mình dần biến thành một thứ gì đó không còn là con người.
Anh nhìn vào bức tường phía phòng kho, tiếng cào đã ngưng hẳn. Thay vào đó là một tiếng nhai nhóp nhép, thô bạo và thèm khồng, phát ra từ hư không.
Trần Gia siết chặt mảnh kính vỡ trong tay, máu từ lòng bàn tay anh chảy xuống, thấm vào sàn gỗ. Kỳ lạ thay, những giọt máu ấy không lan ra, mà chúng dường như bị sàn gỗ hút lấy một cách tham lam. Một mầm cây nhỏ xíu, đỏ rực như lửa, bắt đầu nhú lên từ chính nơi máu anh vừa rơi xuống.
Bạch Dinh đang bắt đầu ăn thịt anh. Từ từ và đau đớn.