MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 3: Những người tiền nhiệm dưới sàn gỗ

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 3: Những người tiền nhiệm dưới sàn gỗ

2,590 từ · ~13 phút đọc

Cơn đau buốt nhói từ lòng bàn tay kéo Trần Gia trở về với thực tại nghiệt ngã. Máu vẫn tuôn ra từ vết cắt do mảnh kính vỡ, nhưng thay vì chảy tràn trên mặt sàn gỗ, chúng bị những thớ gỗ cũ kỹ hút lấy một cách thèm khồng. Mầm cây đỏ rực vừa nhú lên ban nãy dường như dài thêm vài milimet, lay động như một xúc tu nhỏ đang tìm kiếm sự sống. Gia kinh hoàng dùng gót giày nghiến nát mầm cây non nớt đó, rồi vội vàng vơ lấy tấm khăn trải bàn quấn chặt vết thương.

Cảm giác lạnh lẽo từ ngôi nhà không còn là cái lạnh của vùng cao nguyên đơn thuần, mà là cái lạnh của một sinh vật sống đang rình rập con mồi. Gia ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa chặt vào cánh cửa đã khóa. Anh không thể tin vào mắt mình, nhưng những gì vừa xảy ra không phải là ảo giác. Bạch Dinh đang sống. Nó đang hô hấp thông qua những bụi huyết ngải và đang được nuôi dưỡng bởi một thứ gì đó tàn khốc hơn cả nước và ánh sáng.

Anh liếc nhìn mảnh giấy mà cô gái ở phòng bên cạnh vừa đẩy qua. Những chữ viết bằng máu khô ấy như những vết dao khía vào tâm trí anh. "Đừng để bà ta vẽ lên người anh". Gia bắt đầu lục lọi ký ức. Anh nhớ lại tập hồ sơ về những họa sĩ từng đến đây mà anh đã tìm hiểu sơ qua trước khi nhận lời bà Quế. Có ba người. Tất cả đều là những cái tên triển vọng, nhưng sau khi rời Bạch Dinh, họ đều biến mất khỏi giới nghệ thuật một cách bí ẩn. Người ta nói họ đã giải nghệ, đi định cư ở nước ngoài hoặc đơn giản là phát điên.

Ánh mắt Gia dừng lại ở những vết xước trên mặt bàn gỗ mà anh đã thấy tối qua. Bây giờ, khi nỗi sợ hãi đẩy bản năng sinh tồn lên cao nhất, anh nhận ra chúng không phải là những vết xào vô nghĩa. Anh lấy chiếc bút chì, tô đậm lên những rãnh xước đó. Dần dần, một hình ảnh hiện ra. Đó là một bản đồ sơ sài của căn phòng, với một dấu mũi tên chỉ thẳng vào gầm giường.

Gia lập tức chui xuống gầm giường. Lớp bụi dày bám đầy vào quần áo và tóc tai anh, mùi ẩm mốc xộc lên nồng nặc. Anh dùng tay gõ nhẹ lên từng tấm ván sàn. Hầu hết đều phát ra tiếng đục đặc, nhưng có một tấm ván ở góc trong cùng nghe vang hơn hẳn. Anh lấy con dao nhỏ trong túi đựng họa cụ, dùng hết sức bình sinh cạy tấm ván lên.

Dưới đó không phải là đất đá, mà là một chiếc hộp gỗ bọc da đã mục nát. Gia lôi chiếc hộp ra, tay run bần bật. Bên trong là một cuốn sổ tay nát bướm và một vài lọ màu vẽ đã khô khốc. Trang đầu tiên của cuốn sổ có ghi tên người sở hữu: "Elias Thorne – 2015". Đây chính là họa sĩ nổi tiếng đã mất tích mười năm trước.

Gia lật nhanh những trang giấy. Những dòng nhật ký đầu tiên miêu tả sự hào hứng về vẻ đẹp cổ điển của Bạch Dinh, nhưng càng về sau, nét chữ càng trở nên run rẩy và loạn xạ.

"Ngày thứ 14: Tôi đã thấy chúng. Những đóa hoa không nở từ đất, chúng nở từ da thịt. Bà ta gọi đó là sự thăng hoa của nghệ thuật. Bà ta pha máu của tôi vào màu vẽ để tạo ra sắc đỏ hoàn hảo nhất. Tôi không thể ngừng vẽ, đôi tay tôi như không còn thuộc về tôi nữa."

"Ngày thứ 21: Elias không còn là Elias. Tôi đang biến thành một phần của khu vườn. Mỗi đêm, bà ta mang đến một loại trà có mùi hương ngai ngái. Đừng uống nó. Nó khiến ý chí của bạn tan chảy và biến cơ thể thành vật chủ cho lũ ngải."

"Ngày thứ 30: Họ đã mang cô gái đó đến. Họ xích cô ấy lại ở phòng bên cạnh. Tôi nghe tiếng cô ấy cào tường mỗi đêm. Tôi xin lỗi, tôi không thể cứu cô ấy, vì tôi cũng sắp trở thành phân bón cho mùa hoa tiếp theo."

Gia đánh rơi cuốn sổ. Cơn buồn nôn lại ập đến. Vậy là cô gái ở phòng bên cạnh đã bị giam giữ ở đó rất lâu, và cô ấy không phải là người đầu tiên. Bà Quế đang thực hiện một nghi lễ điên rồ nào đó để duy trì sự sống cho loài huyết ngải, hoặc có lẽ, để hồi sinh một kẻ đã chết.

Một tiếng động lớn đột ngột vang lên từ phía cửa phòng, khiến Gia giật bắn mình.

"Cậu Gia, tôi mang thêm trà cho cậu đây."

Đó là giọng của bà Quế. Nhưng lần này, giọng bà không còn trầm thấp như trước mà mang một tông điệu sắc lẹm, vang vọng khắp hành lang. Tiếng tay nắm cửa bị vặn mạnh, rít lên những âm thanh khô khốc.

"Cửa khóa sao? Cậu đang làm gì trong đó mà phải khóa cửa kỹ thế?"

Gia cuống cuồng nhét cuốn sổ và chiếc hộp vào lại gầm giường, lắp tấm ván sàn về vị trí cũ rồi đứng dậy, cố gắng chỉnh đốn lại quần áo.

"Tôi đang thay quần áo, thưa bà. Tôi sẽ ra ngay."

Anh bước lại gần cửa, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh rồi mở khóa. Bà Quế đứng đó, tay bưng một chiếc khay bạc, trên đó là một bình trà bằng sứ trắng và một đĩa bánh ngọt. Ánh sáng từ hành lang hắt vào làm khuôn mặt bà trông như một chiếc mặt nạ thạch cao trắng bệch.

"Cậu có vẻ xanh xao quá. Có lẽ sương mù ở đây không hợp với người thành phố như cậu," bà Quế nói, bước vào phòng mà không cần đợi lời mời. Bà đặt khay trà xuống bàn, ánh mắt sắc lẹm lướt qua tấm gương vỡ trên sàn nhà.

"Cậu đã làm vỡ gương?"

"Tôi vô ý va phải khi đang dọn dẹp giá vẽ," Gia nói dối, lòng bàn tay quấn khăn vẫn còn nhói đau.

Bà Quế không nói gì, bà tiến lại gần đống mảnh kính vỡ, cúi xuống nhặt một mảnh lên. Bà nhìn vào sự phản chiếu của chính mình trong mảnh kính, rồi bất ngờ quay sang nhìn Gia. "Gương vỡ là điềm báo của sự chia lìa. Nhưng ở Bạch Dinh này, không có gì thực sự biến mất cả. Chúng chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác mà thôi."

Bà rót một chén trà, khói bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương của huyết ngải nồng nặc hơn bao giờ hết.

"Uống đi, để lấy lại tinh thần. Sau đó, tôi muốn cậu bắt đầu vẽ bức chân dung cho tôi. Không phải ở xưởng vẽ, mà ở ngay trong căn phòng này. Tôi đã cho người mang giá vẽ và màu đến đây."

Gia nhìn ra phía hành lang, thấy Vũ đang khệ nệ bê một chiếc giá vẽ lớn và một thùng gỗ đựng đầy những lọ màu sắc sặc sỡ. Vũ nhìn Gia, đôi mắt gã chứa đầy sự tuyệt vọng và van nài. Gã đặt đồ xuống rồi nhanh chóng rút lui như bị ma đuổi.

"Bắt đầu đi," bà Quế ngồi xuống chiếc ghế bành đối diện với giá vẽ, đôi tay gầy guộc đặt lên đùi, tư thế trang nghiêm như một pho tượng.

Gia không còn cách nào khác. Anh chuẩn bị toan tính một kế hoạch bỏ trốn, nhưng trước mắt, anh phải xoa dịu người đàn bà điên rồ này. Anh mở thùng màu vẽ ra và khựng lại. Những lọ màu đỏ trong thùng có một sắc thái rất lạ. Chúng không đặc quánh như màu sơn dầu thông thường mà lỏng hơn, lấp lánh một thứ ánh sáng ma quái. Khi mở nắp một lọ màu đỏ thẫm, một mùi tanh nồng đặc trưng của sắt và máu xộc thẳng vào khứu giác của anh.

"Đây là loại màu vẽ đặc biệt của gia đình tôi," bà Quế giải thích, đôi mắt bà nhìn chăm chằm vào lọ màu. "Nó được chiết xuất từ nhựa cây huyết ngải lâu năm. Nó sẽ giúp bức tranh có sự sống."

Gia cầm cây cọ lên, đôi tay anh run rẩy. Anh bắt đầu phác thảo những đường nét đầu tiên trên tấm toan trắng. Khi ngòi bút chạm vào màu đỏ, anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc cánh tay, khiến các cơ bắp co rút lại. Một cảm giác thôi thúc mãnh liệt dâng lên trong lòng, thôi thúc anh phải vẽ, phải tô điểm cho bức chân dung này bằng tất cả sức lực của mình.

"Tốt lắm... hãy cảm nhận nó," bà Quế thì thầm.

Gia vẽ như lên đồng. Anh không còn nhận thức được thời gian trôi qua bao lâu. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ lịm dần, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm lấy cao nguyên. Căn phòng chỉ còn được chiếu sáng bởi một ngọn đèn dầu leo lét trên bàn. Trong bóng tối lờ mờ, bức chân dung của bà Quế dần hiện ra, nhưng nó không giống bà ta chút nào.

Trong tranh, bà Quế không mặc bộ áo dài đen. Bà ta đang đứng giữa một rừng hoa đỏ rực, làn da bà ta trong suốt đến mức có thể thấy những rễ cây đang bò lổm ngổm dưới lớp biểu bì. Những đóa hoa đỏ không mọc từ đất mà nở ra từ những vết thương trên người bà ta.

Gia giật mình, anh muốn dừng lại nhưng đôi tay như có một ý chí riêng. Anh bắt đầu dùng ngón tay nhúng trực tiếp vào màu vẽ, bôi quệt lên tấm toan một cách điên cuồng. Máu từ vết thương ở lòng bàn tay anh thấm qua lớp khăn quấn, hòa lẫn với màu vẽ huyết ngải.

"Cứu... cứu tôi..."

Tiếng thì thầm từ phòng bên cạnh lại vang lên, xé tan trạng thái mê muội của Gia. Anh bừng tỉnh, nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đã nhuộm đỏ một màu kinh hãi. Bức tranh trước mặt anh không phải là một tác phẩm nghệ thuật, mà là một hiện trường vụ án đẫm máu. Người đàn bà trong tranh dường như đang chuẩn bị bước ra khỏi khung gỗ.

"Tại sao cậu lại dừng lại?" bà Quế hỏi, giọng bà giờ đây trở nên khàn đặc và gầm gừ.

Gia lùi lại, đánh rơi cây cọ xuống sàn. "Tôi... tôi mệt rồi. Tôi không thể vẽ tiếp được nữa."

Bà Quế đứng dậy, chậm rãi tiến về phía anh. "Cậu không mệt. Cậu chỉ đang sợ hãi sự thật. Nghệ thuật đòi hỏi sự hy sinh, Trần Gia. Những người đi trước cậu cũng đã từng sợ hãi như thế, nhưng cuối cùng họ đều hiểu rằng, được trở thành một phần của Bạch Dinh là một vinh dự tối thượng."

Bà ta đưa tay lên, những móng tay dài và nhọn hoắt vuốt ve gò má của Gia. Cảm giác lạnh lẽo như một lưỡi dao chạm vào da thịt khiến anh rùng mình.

"Đêm nay, sương mù sẽ rất dày. Đừng cố gắng chạy trốn, vì những đóa hoa ngoài kia sẽ tìm thấy cậu trước khi cậu tìm thấy con đường mòn. Hãy nghỉ ngơi đi, sáng mai chúng ta sẽ tiếp tục."

Bà Quế quay người bước ra khỏi phòng, để lại Gia đứng giữa đống đổ nát của niềm tin và hy vọng. Anh vội vàng lao đến cửa, định khóa lại, nhưng tay nắm cửa đã bị tháo bỏ từ phía bên ngoài. Anh hoàn toàn bị giam lỏng.

Gia ngồi sụp xuống sàn, nhìn về phía bức tranh chân dung. Trong bóng tối, đôi mắt của người đàn bà trong tranh dường như vừa chớp nhẹ. Anh nhận ra rằng màu vẽ huyết ngải không chỉ là màu, nó là một loại ký sinh trùng tâm linh. Nó đang ăn dần ý thức của anh thông qua việc vẽ.

Anh bò lại phía gầm giường, lôi cuốn sổ của Elias Thorne ra. Anh cần tìm một lối thoát, một thứ gì đó có thể chống lại quyền năng của loài hoa quỷ ám này. Anh lật đến trang cuối cùng của cuốn sổ. Ở đó, Elias đã viết một dòng chữ bằng mực đen rất đậm, dường như là bằng chút minh mẫn cuối cùng.

"Huyết ngải sợ ánh sáng của sự thật. Hãy tìm căn hầm nằm dưới gốc cây cổ thụ ở trung tâm vườn hoa. Đó là nơi trái tim của ngôi nhà ngự trị. Nếu phá hủy được nó, mọi thứ sẽ kết thúc."

Gia nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đang bị những đám mây đen che khuất, nhưng từ phía khu vườn, những đóa hoa đỏ đang phát ra một thứ ánh sáng lân tinh mờ ảo. Chúng đang mời gọi anh. Hoặc đang chờ đợi để nuốt chửng anh.

Bất chợt, một tiếng động nhỏ phát ra từ phía cửa phòng. Một mẩu bánh mì khô khốc được đẩy qua khe cửa, kèm theo một chiếc chìa khóa rỉ sét nhỏ xíu. Gia lao đến nhặt lấy chiếc chìa khóa. Anh nghe thấy tiếng bước chân chạy xa dần của Vũ.

Đây là cơ hội duy nhất. Chiếc chìa khóa này có lẽ là chìa khóa của căn phòng bên cạnh, nơi cô gái đang bị giam giữ. Nếu anh muốn thoát khỏi đây, anh không thể đi một mình. Anh cần một người hiểu rõ ngôi nhà này hơn ai hết.

Gia hít một hơi thật sâu, cầm lấy con dao họa sĩ sắc lẹm làm vũ khí. Anh nhẹ nhàng mở cửa phòng, bước ra hành lang tối tăm. Mùi huyết ngải giờ đây nồng nặc đến mức anh có thể cảm nhận được vị ngọt lợ của máu trên đầu lưỡi.

Anh đi về phía căn phòng khóa xích. Tiếng cào tường đã ngừng hẳn, thay vào đó là tiếng thở dốc đầy đau đớn. Gia tra chìa khóa vào ổ khóa của sợi xích sắt. Một tiếng cạch khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch như một phát súng đại bác.

Cánh cửa từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh lẽo và mùi hôi thối đặc quánh sộc thẳng vào mặt anh. Trong bóng tối của căn phòng kho, cô gái với đôi mắt trắng dã đang ngước nhìn anh. Những sợi xích trên người cô kêu lên lanh lảnh khi cô cố gắng vươn tay về phía anh.

"Nhanh... lên..." cô thào thào. "Bà ta... đang đến..."

Gia chưa kịp phản ứng thì từ cuối hành lang, một luồng ánh sáng đèn dầu bắt đầu xuất hiện, kèm theo tiếng gậy chống gõ đều đặn lên sàn đá. Bà Quế đang quay lại. Và bà ta không đi một mình. Gia có thể nghe thấy tiếng gầm gừ của một sinh vật gì đó rất lớn đang bò trườn trên trần nhà.

Anh vội vàng lao vào phòng kho, đóng sập cửa lại và cài then bên trong. Cuộc chiến sinh tử giữa con người và những bí mật đen tối của Bạch Dinh chính thức bắt đầu trong bóng đêm dày đặc của cao nguyên sương mù.