MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 4: Hơi thở của hầm ngầm

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 4: Hơi thở của hầm ngầm

2,601 từ · ~14 phút đọc

Bóng tối trong căn phòng kho đặc quánh như thể nó có khối lượng, bóp nghẹt lấy lồng ngực Trần Gia. Tiếng gậy chống của bà Quế gõ đều đặn trên hành lang bên ngoài càng lúc càng gần, âm thanh ấy len lỏi qua khe cửa gỗ mục nát, lạnh lẽo và đầy đe dọa. Gia cảm thấy mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo sơ mi, tay anh siết chặt con dao họa sĩ, thứ vũ khí duy nhất và cũng là mong manh nhất mà anh có thể tìm thấy lúc này.

Bên cạnh anh, cô gái có đôi mắt trắng dã đang run rẩy kịch liệt. Những sợi xích sắt trói chặt cổ tay cô vào chân giường rỉ sét kêu lên lanh lảnh theo mỗi nhịp thở dồn dập. Gia quỳ xuống bên cạnh cô, dùng ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn pin nhỏ quét qua đống hỗn độn quanh đó. Cô gái trông như một bộ xương khô được bọc trong lớp da nhợt nhạt, những vết sẹo dài chạy dọc cánh tay cô, nơi mà dường như nhựa cây huyết ngải đã từng được tiêm vào hoặc được nuôi dưỡng trực tiếp từ mạch máu.

"Đừng sợ, tôi sẽ đưa cô ra khỏi đây," Gia thì thầm, giọng anh lạc đi vì căng thẳng.

Cô gái nắm lấy tay anh, sức mạnh từ bàn tay gầy guộc ấy lớn đến mức khiến Gia đau đớn. Cô không nói được thành lời, chỉ có những tiếng rên rỉ nghẹn ngào nơi cổ họng bị tổn thương nghiêm trọng. Gia dùng chiếc chìa khóa mà Vũ đã đưa cho để thử vào ổ khóa xiềng xích. Tiếng "tạch" vang lên nhẹ nhàng, sợi xích rơi xuống sàn gỗ, giải phóng cho sinh vật khốn khổ này.

Ngay khi xiềng xích vừa rời ra, một tiếng gầm gừ vang lên ngay phía trên đầu họ. Gia ngước nhìn lên trần nhà cao vút của căn phòng kho. Trong bóng tối lờ mờ, anh nhận ra một hình hài dị dạng đang bám chặt vào những thanh xà gồ gỗ. Nó to lớn, phủ một lớp lông xám xịt và có những chi dài ngoằn ngoèo như nhện. Đôi mắt nó đỏ rực, phản chiếu ánh đèn pin của anh với một sự thèm khát máu lạnh.

"Chạy đi!" Cô gái bất ngờ thốt lên, giọng cô khản đặc như tiếng lá khô cọ xát vào nhau.

Cánh cửa phòng kho rung chuyển dữ dội dưới những cú đập mạnh từ bên ngoài. Bà Quế không còn giữ vẻ điềm tĩnh nữa. Tiếng gào thét của bà ta vang lên điên dại: "Mở cửa ra! Cậu không thể mang nó đi! Nó là của khu vườn! Nó là một phần của sự sống vĩnh hằng!"

Gia nhìn quanh phòng một cách tuyệt vọng. Không có đường lùi. Cửa sổ quá cao và được gia cố bằng những thanh sắt dày. Nhưng rồi, ánh mắt anh chạm vào một tấm thảm cũ nằm dưới chân giường, nơi cô gái vừa ngồi. Có một vết nứt lớn trên sàn gỗ, và từ đó tỏa ra mùi đất ẩm đặc trưng.

Anh lao đến, dùng hết sức bình sinh kéo tấm thảm ra. Dưới đó là một cánh cửa sập bằng sắt rỉ sét, nằm ẩn khuất sau những lớp bụi thời gian. Không kịp suy nghĩ thêm, Gia dùng con dao họa sĩ nạy vào khe hở, đồng thời ra hiệu cho cô gái cùng giúp sức. Hai người phối hợp nhịp nhàng trong nỗi sợ hãi tột độ. Cánh cửa sập mở ra, để lộ một cầu thang đá dốc đứng dẫn xuống lòng đất tối om.

Ngay khi họ vừa chui xuống dưới và kéo cánh cửa sập lại, một tiếng rầm lớn vang lên phía trên. Bà Quế đã phá vỡ cửa phòng. Tiếng gầm của sinh vật trên trần nhà và tiếng gào của bà ta hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của quỷ dữ. Gia có thể nghe thấy tiếng những móng vuốt sắc nhọn cào cấu lên cánh cửa sắt ngay trên đầu mình.

"Chúng ta phải đi tiếp," Gia nói, đỡ cô gái đứng dậy.

Hầm ngầm của Bạch Dinh là một mê cung thực sự. Tường được xây bằng những khối đá thô, ẩm ướt và mọc đầy rêu xanh. Điều đáng sợ hơn cả là những rễ cây huyết ngải từ mặt đất phía trên đã đâm xuyên qua các kẽ đá, bò lổm ngổm như những con rắn đỏ thẫm. Chúng không nằm yên mà dường như đang phập phồng theo một nhịp điệu sinh học nào đó. Sắc đỏ của những rễ cây này phát ra một thứ ánh sáng lân tinh yếu ớt, đủ để Gia thấy đường nhưng cũng đủ để tạo nên những bóng ma chập chờn trên vách đá.

Cô gái dẫn đường, dường như cô đã quá quen thuộc với nơi này trong những lần bị đưa đi "thanh tẩy". Gia nhận thấy rằng càng đi sâu xuống dưới, nhiệt độ càng tăng lên một cách bất thường. Không khí trở nên đặc quánh, mang vị ngọt lợ của máu và mùi hương nồng hặc của hoa ngải đang độ nở rộ nhất.

"Tên cô là gì?" Gia hỏi khi họ dừng lại nghỉ chân ở một ngã rẽ.

"Elena," cô gái đáp nhỏ, đôi mắt cô bắt đầu có lại chút thần sắc dưới ánh sáng đỏ. "Tôi đã ở đây ba năm... hoặc lâu hơn thế. Tôi là họa sĩ vẽ minh họa cho sách cổ. Bà ta đã lừa tôi đến đây để phục chế những bản thảo về đại ngải."

"Đại ngải?" Gia nhíu mày. "Là thứ hoa đỏ ngoài kia sao?"

Elena gật đầu, vai cô run lên: "Chúng không phải là hoa. Chúng là một loài ký sinh. Bà Quế tin rằng nếu nuôi dưỡng chúng bằng máu của những người có tâm hồn nhạy cảm và trí tưởng tượng phong phú như họa sĩ, chúng sẽ kết lại thành một trái tim thực thụ. Bà ta muốn hồi sinh đứa con trai đã chết trong vụ hỏa hoạn mười năm trước."

Gia cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Sự điên rồ của con người đôi khi còn đáng sợ hơn cả ma quỷ. Anh nhớ lại dòng nhật ký của Elias Thorne về căn hầm dưới gốc cây cổ thụ.

"Elena, chúng ta cần tìm trái tim của khu vườn. Elias nói nó nằm dưới gốc cây cổ thụ ở trung tâm. Cô có biết lối đó không?"

Elena nhìn anh bằng ánh mắt kinh hoàng: "Đó là nơi trung tâm của mọi sự đau khổ. Nếu chúng ta đến đó, chúng ta có thể sẽ không bao giờ trở ra được. Bà ta luôn ở đó vào giờ này để tưới máu cho nó."

"Nếu không phá hủy nó, chúng ta cũng sẽ chết dần chết mòn trong ngôi nhà này," Gia kiên định nói. "Bà ta đã bắt đầu 'vẽ' lên tôi rồi. Tôi cảm nhận được rễ cây đang mọc trong mạch máu của mình."

Elena nhìn xuống đôi bàn tay của Gia, nơi những vệt đỏ đang bò lan dưới da như những tia chớp. Cô khẽ gật đầu, rồi dắt tay anh đi về phía một hành lang hẹp hơn, nơi những rễ cây huyết ngải quấn quýt dày đặc nhất.

Tiếng gõ của gậy chống lại vang lên, nhưng lần này nó không phát ra từ hành lang đá, mà dường như vang xuống từ các khe hở trên trần hầm. Bà Quế đang đi trên mặt đất, theo dõi họ qua những rung động của rễ cây. Gia tắt đèn pin, chỉ dựa vào ánh sáng lân tinh của loài hoa quỷ.

Họ bước vào một không gian rộng lớn đột ngột. Đó là một gian phòng hình tròn nằm ngay dưới gốc cây cổ thụ vĩ đại. Những rễ cây to bằng bắp đùi người quấn chặt lấy nhau, tạo thành một cái kén khổng lồ ở giữa phòng. Cái kén ấy đang đập. Một nhịp đập trầm đục, nặng nề, giống như tiếng trống của cõi âm. Mỗi lần cái kén phập phồng, những đóa hoa đỏ gắn trên bề mặt nó lại nở bung ra, tỏa ra làn khói màu hồng nhạt đầy mê hoặc.

Giữa gian phòng, một cái vạc lớn bằng đồng chứa đầy thứ chất lỏng màu đỏ thẫm đang sôi sục. Bà Quế đang đứng đó, tay cầm một chiếc bát bạc, múc thứ chất lỏng đó và tưới lên cái kén rễ cây.

"Đến đây đi, các con của ta," bà ta lẩm bẩm, giọng nói vang vọng trong không gian kín. "Sự thăng hoa sắp hoàn tất. Chỉ thiếu một chút sắc đỏ cuối cùng từ trái tim của một kẻ khao khát cái đẹp."

Bà Quế quay lại, nhìn thẳng vào bóng tối nơi Gia và Elena đang ẩn nấp. Bà ta mỉm cười, một nụ cười đầy bao dung nhưng chứa đựng sự điên loạn tận cùng. "Cậu Gia, tôi biết cậu sẽ tìm đến đây. Bản năng của một họa sĩ luôn dẫn dắt họ đến với cốt lõi của sự sống."

Gia bước ra khỏi bóng tối, con dao trong tay anh run lên nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. "Dừng lại đi, bà Quế. Đây không phải là sự sống. Đây là một sự sỉ nhục đối với cái chết."

Bà Quế cười lớn, âm thanh ấy xé toạc không khí tĩnh mịch. "Sỉ nhục? Cậu thì biết gì về nỗi đau? Khi con trai tôi chết, cả thế giới này đối với tôi chỉ là một đống tro tàn. Huyết ngải đã cho tôi hy vọng. Nó đã giữ lại linh hồn nó trong cái kén này. Chỉ cần cậu hiến tế chút tài năng và máu thịt của mình, con tôi sẽ trở lại!"

Bất chợt, thứ sinh vật dị dạng từ trên trần nhà lao xuống, đáp đất ngay trước mặt Gia. Dưới ánh sáng của căn hầm, Gia nhận ra đó không hoàn toàn là một con thú. Khuôn mặt nó mang những nét biến dạng của một chàng trai trẻ, nhưng da thịt đã bị thay thế bởi lớp vỏ cây và những sợi lông xám xịt.

"Victor?" Elena thốt lên trong sự ghê tởm. "Bà ta đã biến chính con trai mình thành thứ này sao?"

Sinh vật ấy gầm lên, lao về phía Gia với tốc độ kinh hồn. Gia lách người né tránh, cú va chạm mạnh khiến anh ngã văng vào vách đá. Con dao họa sĩ rơi khỏi tay anh, trượt dài trên sàn đá ẩm ướt. Sinh vật quái dị kia không dừng lại, nó dùng những chi dài như gọng kìm kẹp chặt lấy cổ Gia, nhấc bổng anh lên không trung.

Cơn thiếu oxy khiến mắt Gia mờ đi. Anh nhìn thấy bà Quế đang tiến lại gần, chiếc bát bạc trong tay bà ta lấp lánh thứ ánh sáng tử thần.

"Đừng chống cự nữa, Gia. Hãy để máu của cậu hòa vào dòng chảy vĩnh hằng này."

Trong lúc ranh giới giữa sự sống và cái chết đang dần mờ nhạt, Gia chợt nhớ đến dòng chữ trong nhật ký: "Huyết ngải sợ ánh sáng của sự thật." Anh nhìn lên trần hầm, nơi có những khe nứt nhỏ lộ ra ánh trăng đang bắt đầu rực sáng của đêm rằm.

Elena lao đến, cô không tấn công sinh vật kia mà dùng hết sức lực xô đổ cái vạc đồng đang sôi sục. Thứ chất lỏng màu đỏ tràn ra sàn, tiếp xúc với những rễ cây huyết ngải khiến chúng co quắp lại vì nóng và phát ra những tiếng rít chói tai. Lợi dụng lúc sinh vật kia bị xao nhãng bởi tiếng rít của rễ cây, Gia dùng chân đạp mạnh vào vùng ngực trơ xương của nó, thoát khỏi vòng vây.

Anh nhào tới nhặt con dao họa sĩ, nhưng thay vì tấn công bà Quế, anh dùng nó để rạch một đường dài vào lớp khăn quấn tay mình, để máu chảy ra mạnh hơn. Anh chạy về phía cái kén rễ cây khổng lồ.

"Ngươi muốn máu sao? Vậy thì nhận lấy đi!"

Gia không tưới máu lên rễ cây. Anh biết rằng thứ màu vẽ huyết ngải trong người anh là một loại chất độc đối với chính loài cây này nếu nó không được chế biến đúng cách. Anh đâm mạnh con dao vào trung tâm của cái kén, nơi nhịp đập phát ra rõ nhất.

Một âm thanh chấn động vang lên, như thể trái tim của chính trái đất vừa bị bóp nghẹt. Từ vết đâm, không phải máu chảy ra, mà là một thứ dịch lỏng màu đen đặc quánh, hôi thối nồng nặc. Những đóa hoa đỏ rực trên cái kén lập tức héo úa và rụng xuống như những xác bướm chết.

Bà Quế thét lên một tiếng đau đớn như chính bà ta bị đâm. "Không! Công trình của ta!"

Cái kén rễ cây bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ, kéo theo sự sụp đổ của gốc cây cổ thụ phía trên. Đất đá từ trần hầm bắt đầu rơi xuống. Sinh vật dị dạng mang khuôn mặt Victor bỗng nhiên dừng lại, nó nhìn về phía cái kén đang tan rã, rồi nhìn bà Quế bằng một đôi mắt đầy sự giải thoát. Nó không tấn công ai nữa, mà lặng lẽ bò lại gần bà ta, dùng đôi tay quái dị ôm lấy người mẹ điên rồ của mình.

"Chạy mau, Elena!" Gia gào lên, nắm lấy tay cô gái và kéo cô chạy về phía lối thoát hiểm duy nhất – một đường cống dẫn ra phía sườn đồi mà Elena đã phát hiện ra trước đó.

Phía sau họ, căn hầm ngầm của Bạch Dinh đang đổ sụp. Tiếng gào khóc của bà Quế và tiếng gầm của sinh vật quái chiêu bị vùi lấp dưới hàng tấn đất đá và những rễ cây huyết ngải đang héo rũ. Khi Gia và Elena thoát được ra ngoài sườn đồi, họ ngã nhào trên thảm cỏ đẫm sương đêm.

Phía xa, biệt thự Bạch Dinh sừng sững trong bóng đêm, nhưng màu trắng của nó giờ đây trông giống như màu của một ngôi mộ khổng lồ. Những bụi huyết ngải xung quanh ngôi nhà đang héo khô với tốc độ mắt thường có thể thấy được, những cánh hoa đỏ thẫm rụng xuống, tan biến vào trong màn sương mù dày đặc.

Gia nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vệt đỏ dưới da đang mờ dần. Anh thở hắt ra, cảm nhận không khí lạnh lẽo của cao nguyên nhưng lần này nó thật trong lành.

"Kết thúc rồi sao?" Elena thào thào, nhìn về phía ngôi nhà đã im lìm hoàn toàn.

Gia không trả lời. Anh nhìn vào bóng tối nơi cánh rừng thông bạc đầu, anh thấy Vũ đang đứng đó. Gã quản gia câm lặng nhìn họ một hồi lâu, rồi khẽ cúi đầu chào, biến mất vào trong làn sương mù. Gã là người duy nhất còn sống sót để canh giữ những tàn tích của nỗi đau này.

Nhưng khi Gia nhìn lại phía Bạch Dinh một lần cuối, anh thấy một đóa hoa đỏ rực vẫn lén lút nở rộ trên bậu cửa sổ phòng ngủ cũ của anh. Sắc đỏ ấy vẫn kiêu hãnh và đầy đe dọa.

Huyết ngải chưa bao giờ thực sự chết đi. Nó chỉ đang chờ đợi một người họa sĩ tiếp theo với trái tim đầy rẫy những vết thương để bắt đầu một vòng đời mới.