Bầu trời cao nguyên dần chuyển sang màu xám chì của buổi rạng đông nhưng sương mù vẫn đặc quánh, bao phủ lấy những sườn đồi như một tấm liệm khổng lồ. Trần Gia và Elena ngồi bệt bên lề con đường mòn dẫn xuống chân núi, toàn thân họ phủ đầy bùn đất, máu và vụn rễ cây khô khốc. Phía sau lưng họ, dinh thự trắng sừng sững như một hốc mắt trống rỗng của một kẻ khổng lồ vừa bị mù lòa. Không còn tiếng gào thét, không còn tiếng xích sắt va vào nhau, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người của một vùng đất vừa bị rút cạn nhựa sống.
Gia nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những vết đỏ dưới da tuy đã mờ đi nhưng cảm giác tê dại vẫn còn đó, âm ỉ như một lời nhắc nhở rằng một phần của huyết ngải đã kịp hòa vào dòng máu của anh. Anh liếc nhìn Elena, cô gái đang co rúm người lại trong chiếc áo khoác rách nát mà anh đã đưa cho. Ánh mắt cô vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi những tàn tro từ vụ sụp đổ của căn hầm vẫn còn bay lơ lửng trong gió lạnh.
"Chúng ta phải đi tiếp, Elena. Nếu ở lại đây lâu hơn, sương mù sẽ nuốt chửng chúng ta trước khi chúng ta kịp tìm thấy đường về," Gia nói, giọng anh khản đặc và vỡ vụn.
Elena khẽ gật đầu, một cử động máy móc. Cô đứng dậy, đôi chân trần rớm máu bước đi một cách run rẩy trên mặt đá sắc nhọn. Họ đi lặng lẽ, mỗi bước chân xa rời Bạch Dinh dường như lại mang theo một sức nặng ngàn cân của những bí mật vừa được khám phá.
Khi họ đi ngang qua một trạm dừng chân cũ bỏ hoang nằm dưới chân đèo, Gia bỗng dừng lại. Một chiếc xe jeep cũ kỹ đang đậu sẵn ở đó, động cơ vẫn còn nổ máy đều đặn, phả ra những làn khói trắng đục vào không gian lạnh lẽo. Đứng bên cạnh xe là Vũ. Gã quản gia câm lặng nhìn họ, khuôn mặt biến dạng của gã dưới ánh sáng bình minh trông không còn đáng sợ nữa, mà chỉ tràn ngập một nỗi buồn thiên cổ.
Gia tiến lại gần, tay anh vẫn nắm chặt con dao họa sĩ trong túi áo như một phản xạ tự vệ. Vũ không cử động, gã chỉ đưa tay chỉ vào trong xe, nơi có một bộ quần áo sạch và một can nước lớn. Trên ghế lái là một phong thư dày được dán kín bằng sáp đen.
"Tại sao anh lại giúp chúng tôi?" Gia hỏi, dù anh biết sẽ không nhận được câu trả lời bằng lời nói.
Vũ nhìn Gia, rồi nhìn về phía đỉnh đồi nơi Bạch Dinh đang dần bị sương mù che khuất hoàn toàn. Gã đưa bàn tay thô ráp lên, thực hiện một động tác vẽ lên không trung, rồi sau đó là động tác bóp nghẹt cổ chính mình. Gia hiểu ý gã. Vũ cũng từng là một nạn nhân, hoặc ít nhất là một kẻ đã chứng kiến quá nhiều cái đẹp bị bóp chết bởi sự điên rồ của bà Quế. Gã đã đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi – khoảnh khắc mà cái kén rễ cây bị phá hủy.
Vũ ra hiệu cho họ lên xe, rồi gã lầm lũi đi bộ ngược trở lại con đường dốc, biến mất vào trong làn sương xám xịt như thể gã vốn dĩ thuộc về nơi đó, thuộc về tàn tro của Bạch Dinh.
Gia lái chiếc xe rời khỏi cao nguyên. Khi kim đồng hồ chỉ tám giờ sáng, họ đã ra đến con đường quốc lộ dẫn về thành phố phía hạ lưu. Tiếng ồn ào của động cơ xe khách và ánh sáng mặt trời rực rỡ khiến mọi chuyện xảy ra đêm qua trông giống như một cơn ác mộng phi thực tế. Nhưng vết thương trên tay Gia và sự hiện diện của Elena ở ghế bên cạnh là những minh chứng tàn khốc nhất.
Anh mở phong thư mà Vũ đã để lại. Bên trong không phải là tiền, mà là một xấp những bức ảnh cũ và một bản lời tự thú được viết bằng thứ tiếng Pháp cổ điển, nét chữ sắc sảo và thanh thoát của một người có học thức cao. Đó là bút tích của chồng bà Quế – ông chủ thực sự của dinh thự trắng, người được cho là đã chết trong vụ hỏa hoạn mười năm trước cùng với con trai mình.
"Gửi những ai còn sống sót thoát khỏi Bạch Dinh," Gia bắt đầu đọc nhỏ cho Elena nghe, giọng anh run rẩy theo từng con chữ.
"Nếu bạn đang đọc những dòng này, nghĩa là cơn điên loạn của vợ tôi đã đi đến hồi kết hoặc tôi đã hoàn toàn tan biến vào lòng đất. Tôi không chết trong vụ hỏa hoạn đó. Tôi là kẻ đã châm lửa. Tôi đã cố gắng tiêu diệt loài huyết ngải khi nhận ra nó không phải là phương thuốc chữa bệnh, mà là một loài ký sinh trùng từ thời cổ đại được mang về từ những chuyến thám hiểm vùng đất chết. Nó ăn mòn trí tuệ, nó thôi眠 ý chí và nó bắt người ta phải hiến tế những thứ quý giá nhất để đổi lấy một sự bất tử giả tạo."
Gia lật sang trang tiếp theo, một tấm ảnh rơi ra. Trong ảnh là một chàng trai trẻ với nụ cười rạng rỡ, đứng giữa một vườn hồng trắng trước hiên nhà. Đó là Victor trước khi biến thành sinh vật dị dạng trong hầm ngầm.
"Victor không chết vì lửa. Nó chết vì đã vô tình ăn phải hạt của huyết ngải. Bà Quế không chấp nhận được sự thật đó. Bà ta đã dùng kiến thức y khoa lệch lạc của mình để giữ lấy thể xác của nó, nhét những mầm ngải vào mạch máu nó với hy vọng loài cây này sẽ thay thế những cơ quan nội tạng đã hỏng. Bà ta đã thành công, nhưng thứ hồi sinh không phải là con trai tôi, mà là một con quỷ mang lớp vỏ của con người. Hàng năm, bà ta lừa những họa sĩ trẻ đến đây, vì nhựa của huyết ngải chỉ có thể kết tinh khi được hòa trộn với máu của những kẻ mang trong mình năng lượng sáng tạo thuần khiết. Họ không mất tích. Họ đang ở dưới gốc cây cổ thụ đó, xương cốt họ là giá đỡ cho những đóa hoa đỏ rực mà bạn đã thấy."
Elena bật khóc nức nở khi nghe đến đó. Cô gục đầu vào đôi bàn tay gầy yếu của mình, những tiếng nấc xé lòng vang vọng trong khoang xe chật hẹp. Gia im lặng, anh cảm thấy một luồng hỏa hoạn đang thiêu đốt linh hồn mình. Anh đã suýt chút nữa trở thành một phần của bộ sưu tập xương người đó.
Họ về đến thành phố khi mặt trời đã đứng bóng. Gia đưa Elena đến một phòng khám tư nhân của một người bạn thân mà anh tin tưởng, nhờ người đó chăm sóc và giữ kín danh tính của cô. Trước khi chia tay, Elena nắm lấy áo anh, đôi mắt trắng dã của cô giờ đã hiện rõ tròng đen nhưng đầy nỗi khiếp nhược.
"Anh nghĩ chúng ta đã thực sự thoát được chưa?" cô hỏi, giọng run rẩy.
Gia nhìn vào vết thương trên tay mình, lớp băng gạc bắt đầu thấm ra một thứ dịch màu hồng nhạt, không phải màu đỏ của máu thông thường. "Tôi không biết, Elena. Nhưng chúng ta còn sống, và đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm lúc này."
Gia trở về căn hộ nhỏ của mình ở khu phố cũ. Không gian ngập tràn mùi giấy vẽ và màu nước thường ngày bỗng trở nên lạ lẫm và đáng sợ. Anh lao vào phòng tắm, dội nước lạnh lên người như thể muốn rửa trôi đi cái mùi huyết ngải vẫn còn ám ảnh trong từng lỗ chân lông. Nhưng khi anh nhìn vào gương để cạo đi lớp râu lởm chởm, anh sững sờ.
Dưới ánh đèn neon trắng ở thành phố, những mạch máu trên cổ anh không còn màu xanh hay đỏ nữa. Chúng có màu tím sẫm, và chúng dường như đang di chuyển.
Anh vội vàng lôi cuốn sổ của Elias Thorne ra khỏi túi hành lý. Trang cuối cùng mà anh chưa kịp đọc kỹ trong hầm ngầm vẫn còn đó. Anh nheo mắt đọc những dòng chữ nhỏ ríu lại ở góc giấy.
"Huyết ngải không bao giờ dừng lại ở vật chủ đầu tiên. Nếu trái tim mẹ bị phá hủy, nó sẽ phân tán qua những bào tử trong máu của kẻ đã chạm vào nó. Kẻ đó sẽ mang theo mầm mống của Bạch Dinh đi khắp nơi, gieo rắc sự điên rồ vào những bức tranh của họ. Cái đẹp sẽ trở thành một loại bệnh dịch."
Gia cảm thấy mặt đất dưới chân mình như chao đảo. Anh loạng choạng bước đến giá vẽ của mình, nơi có một bức tranh đang vẽ dở về khung cảnh đường phố bình yên. Anh cầm cây cọ lên, nhúng vào lọ màu đỏ thông thường. Nhưng ngay khi ngòi cọ chạm vào vải toan, màu đỏ ấy bỗng rực sáng lên, biến đổi thành một sắc thái rợn người của huyết ngải.
Đôi tay anh bắt đầu tự cử động. Không phải anh đang vẽ bức tranh, mà là một thứ gì đó bên trong anh đang mượn đôi tay anh để tự tái hiện lại chính nó. Những đóa hoa đỏ bắt đầu xuất hiện trên mặt tranh, chúng sinh động đến mức Gia dường như có thể ngửi thấy mùi hương nồng hắc xộc ra từ thớ vải.
"Không... không thể như thế này được!" Gia gào lên, anh vung tay hất đổ giá vẽ.
Nhưng dù anh có đi đâu, dù anh có nhắm mắt lại, sắc đỏ ấy vẫn bám đuổi anh. Anh nghe thấy tiếng thì thầm của bà Quế vang vọng trong đầu, nhẹ nhàng và âu yếm như một lời ru: "Nghệ thuật là sự vĩnh cửu, Trần Gia. Cậu đã mang khu vườn đi cùng cậu rồi."
Anh lao ra ban công, nhìn xuống dòng người qua lại tấp nập phía dưới. Thành phố hiện đại với những ánh đèn điện lung linh trông thật an toàn, nhưng Gia biết rằng anh đang mang trong mình một quả bom hẹn giờ tâm linh. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nơi mầm cây đỏ rực lại một lần nữa nhú lên, lần này nó không còn là một cái mầm nhỏ xíu mà đã bắt đầu quấn quanh ngón tay anh như một chiếc nhẫn máu.
Gia nhận ra rằng bà Quế đã thắng. Việc phá hủy căn hầm không phải là kết thúc, mà là một bước trong quá trình phát tán. Huyết ngải cần được giải phóng khỏi không gian kín của Bạch Dinh để tìm kiếm những mảnh đất mới, những tâm hồn mới. Và anh, một họa sĩ đang khao khát sự công nhận, chính là phương tiện hoàn hảo nhất.
Trong cơn tuyệt vọng, Gia nhìn thấy phong thư của Vũ vẫn còn đặt trên bàn. Anh lật lại những bức ảnh cũ và dừng lại ở một bức ảnh chụp toàn cảnh khu vườn khi nó chưa bị tàn phá. Ở góc ảnh có một dòng ghi chú nhỏ bằng bút chì: "Sự thật chỉ có thể bị tiêu diệt bởi kẻ không còn gì để mất."
Gia hiểu mình phải làm gì. Anh không thể để thứ bệnh dịch này lan ra thành phố. Anh nhìn vào bức tranh hoa đỏ vừa mới hình thành trên giá vẽ đổ nát, đôi mắt anh đỏ rực và đầy quyết tâm.
"Nếu cái đẹp này cần máu, thì nó sẽ chỉ có được máu của một mình tôi."
Anh cầm lấy chai xăng dùng để rửa cọ vẽ, tưới đẫm lên những bức tranh, lên giá vẽ và lên chính cơ thể mình. Anh ngồi xuống giữa căn phòng, tay cầm một chiếc bật lửa rỉ sét. Trong khoảnh khắc cuối cùng, anh dường như thấy lại hình ảnh của Elias Thorne, của những người tiền nhiệm đã ngã xuống, họ đang đứng trong sương mù của Bạch Dinh, vẫy tay chào anh.
Một ngọn lửa nhỏ bùng lên, nhanh chóng liếm vào lớp xăng và vải toan. Căn hộ của Gia chìm trong sắc đỏ, nhưng không phải sắc đỏ của hoa, mà là sắc đỏ của sự thanh tẩy.
Tuy nhiên, khi ngọn lửa đang bùng lên dữ dội nhất, một làn gió từ cửa sổ thổi tung những mảnh tro bụi từ bức tranh hoa đỏ ra ngoài không trung. Những hạt bụi đỏ rực, nhỏ li ti như những bào tử, nương theo gió bay đi khắp thành phố, len lỏi vào những căn phòng của những họa sĩ khác, những người đang thức đêm để tìm kiếm cảm hứng.
Sáng hôm sau, trên các bản tin thời sự, người ta đưa tin về một vụ hỏa hoạn tại khu chung cư cũ, nguyên nhân được cho là do sự bất cẩn của một họa sĩ nghèo. Không ai biết về cuộc chiến thầm lặng trong căn hầm đá hay loài hoa nở từ máu người.
Và ở một triển lãm nghệ thuật sang trọng tại trung tâm thành phố, một họa sĩ trẻ khác bỗng dừng lại trước một tấm toan trắng. Anh ta cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một ý tưởng về một loài hoa đỏ rực chưa từng thấy trong thực tế đang thành hình trong tâm trí. Anh ta cầm cây cọ lên, nhúng vào màu đỏ, và mỉm cười.
Vòng lặp của Bạch Dinh đã tìm thấy vật chủ mới.