MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 6: Những bào tử trên phố sương

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 6: Những bào tử trên phố sương

2,345 từ · ~12 phút đọc

Bản tin radio vang lên rè rè từ chiếc taxi cũ, báo cáo về vụ hỏa hoạn đã thiêu rụi căn hộ của một họa sĩ vô danh. Khói xám của thành phố vào một sáng mùa đông lạnh lẽo dường như dày hơn thường lệ, che phủ cả những đỉnh tháp chuông của nhà thờ trung tâm. Gió thổi tạt qua những ô cửa kính, mang theo mùi của than củi và một hương vị hăng nồng khó tả, gợi nhớ đến những cánh rừng đại ngàn xa xăm nơi thời gian như bị đóng băng trong sương giá.

Julian lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Anh là một họa sĩ trẻ vừa tốt nghiệp với tham vọng cháy bỏng, nhưng thực tại chỉ mang đến cho anh những buổi tối rỗng túi và một căn xưởng thuê tạm bợ trên tầng thượng của một khu tập thể mục nát. Khi chiếc taxi đi ngang qua hiện trường vụ cháy, Julian bỗng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Một mảng tro đen từ tòa nhà đang âm ỉ khói bay lơ lửng trong không trung, vô tình bám vào cổ áo anh.

Anh không hề biết rằng, bên trong hạt tro ấy không chỉ là tàn dư của một căn phòng, mà là một sinh mệnh cổ xưa đang khao khát tìm chỗ trú chân.

Về đến phòng vẽ, Julian ngay lập tức cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Căn phòng hẹp, nồng mùi dầu thông và vải lanh vốn dĩ thường khiến anh cảm thấy ngột ngạt, nhưng hôm nay nó lại mang một sắc thái đầy mời gọi. Anh ngồi xuống trước tấm toan còn trắng tinh khôi, đôi mắt mệt mỏi bỗng trở nên rực sáng một cách bất thường.

“Hôm nay mình sẽ vẽ được. Mình chắc chắn như vậy.”

Anh tự nói với chính mình bằng một giọng nói nghe như của một người lạ. Julian cầm cây cọ lên, nhưng thay vì nhúng vào những màu xanh lam hay vàng đất dịu nhẹ như phong cách thường ngày, tay anh lại vô thức vươn tới lọ màu đỏ thẫm nằm sâu trong góc hộp.

Lọ màu này đã cũ, nắp bị rỉ sét, và theo trí nhớ của anh, nó đã cạn khô từ lâu. Thế nhưng, khi anh xoay nhẹ, nắp lọ mở ra một cách dễ dàng, bên trong chứa đầy một thứ chất lỏng sánh mịn, đỏ rực như máu tươi mới chảy ra từ huyết quản. Mùi của nó không giống màu dầu thông thường; nó có vị ngọt lợ của kim loại và mùi nồng hắc của những loài thực vật kỳ quái mọc trong bóng tối.

Julian nhúng cọ vào màu đỏ. Ngay khi đầu cọ chạm vào vải, anh cảm thấy một luồng điện chạy từ đầu ngón tay xuyên thẳng vào tim. Cánh tay anh không còn run rẩy vì thiếu ngủ hay đói khát, nó chuyển động một cách mượt mà, chính xác và đầy uy lực. Anh không vẽ phố phường, cũng chẳng vẽ người tình. Những đường nét đầu tiên hiện lên là những rễ cây ngoằn ngoèo, chúng đan xen vào nhau như hệ thống mao mạch của một sinh vật sống.

“Nó đang sống... bức tranh đang sống.”

Julian thì thầm, đôi mắt anh không hề rời khỏi mặt toan. Anh không nhận ra rằng từ vết thương nhỏ nơi cổ – chỗ hạt tro ban sáng bám vào – một mảng da đang dần chuyển sang màu tím sẫm, và những sợi mạch nhỏ li ti bắt đầu bò lan ra như những xúc tu tí hon.

Trong khi Julian đang đắm chìm trong cơn mê sáng tạo, ở một góc khác của thành phố, Marcus – một thám tử tư có đôi mắt sâu hoắm của kẻ thức đêm kinh niên – đang lật giở hồ sơ vụ cháy. Marcus từng là cảnh sát điều tra, nhưng anh đã xin nghỉ việc sau khi không thể giải thích được sự biến mất hàng loạt của những nghệ sĩ trong vùng cao nguyên nhiều mùa trăng trước đó.

Anh nhìn vào bức ảnh chụp hiện trường căn hộ của Trần Gia. Giữa đống tro tàn đổ nát, có một thứ không hề bị ngọn lửa làm hư hại: một mảnh vải toan bị cháy sém các góc, nhưng trung tâm của nó vẫn rực lên một sắc đỏ kỳ lạ của những cánh hoa.

“Lại là nó. Thứ màu vẽ đó không thể bị đốt cháy sao?”

Marcus lầm bẩm, anh đưa điếu thuốc lên môi nhưng không châm lửa. Anh linh cảm rằng vụ cháy này không phải là một vụ tai nạn đơn thuần. Nó giống như một nỗ lực tự sát để tiêu diệt một mầm bệnh, hoặc tệ hơn, là một phương thức để phát tán một thứ gì đó.

Marcus quyết định tìm đến người duy nhất còn sống sót sau những sự kiện kỳ quái ở dinh thự trắng mà anh từng theo dấu: Elena. Anh tìm thấy cô trong một phòng khám tâm thần ẩn mình dưới những tán cây sồi già cỗi. Elena ngồi đó, đôi mắt đã có lại tròng đen nhưng ánh nhìn luôn lánh né ánh sáng mặt trời.

“Cô Elena, tôi là Marcus. Chúng ta đã từng nói chuyện qua thư. Tôi cần biết về những gì đã xảy ra với Trần Gia.”

Elena rùng mình khi nghe thấy cái tên đó. Cô siết chặt lấy chiếc váy trắng, đôi môi nhợt nhạt run rẩy: “Anh ta đã cố gắng cứu tôi... anh ta đã đâm vào trái tim của nó. Nhưng anh ta không biết... loài hoa đó không có trái tim duy nhất. Trái tim của nó nằm trong mỗi giọt máu của người đã nhìn thấy nó nở.”

Marcus nheo mắt: “Ý cô là sao? Trần Gia đã chết trong vụ cháy. Anh ta đã tự thiêu để kết thúc tất cả.”

Elena cười một nụ cười đầy cay đắng, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy gò: “Lửa chỉ thiêu rụi được thể xác. Nhưng những bào tử... chúng bay theo gió. Chúng tìm kiếm những tâm hồn yếu đuối khác, những kẻ đang khao khát cái đẹp vĩnh cửu. Bạch Dinh không phải là một địa điểm, nó là một lời nguyền. Nó đang ở đây, ngay trong thành phố này.”

Marcus cảm thấy lạnh gáy. Anh vội vã rời khỏi phòng khám. Nếu lời Elena nói là thật, thì vụ cháy ban sáng chỉ là sự khởi đầu của một đợt phát tán diện rộng. Anh bắt đầu rà soát danh sách những họa sĩ trẻ có liên hệ hoặc chịu ảnh hưởng từ văn phong của các họa sĩ từng mất tích. Và cái tên Julian hiện lên ở đầu danh sách.

Lúc này, tại xưởng vẽ trên tầng thượng, Julian đã hoàn thành bức tranh. Toàn bộ căn phòng bốc lên một mùi hương ngạt ngào đến chóng mặt. Trên tấm toan, một đóa hoa khổng lồ với những cánh hoa đỏ rực, mỗi cánh hoa như mang hình hài của một khuôn mặt người đang gào thét, chiếm trọn không gian.

Điều kỳ lạ nhất là những cánh hoa ấy không hề nằm yên. Chúng phập phồng theo nhịp thở của Julian. Anh đứng trước bức tranh, đôi tay nhuộm đầy màu đỏ, gương mặt anh hốc hác nhưng đôi mắt rạng rỡ một niềm vui điên loạn.

“Tôi đã làm được. Đây chính là nghệ thuật thực sự.”

Anh vươn tay chạm vào tâm của đóa hoa trong tranh. Ngay lập tức, lớp màu vẽ mềm mại bỗng nhiên trở nên cứng cáp và sắc lẹm. Những cánh hoa bằng màu dầu quấn lấy ngón tay anh, kéo mạnh anh về phía trước. Julian không hề chống cự, anh mỉm cười như thể đang đón nhận một vòng tay của người tình.

Màu đỏ từ bức tranh bắt đầu chảy ra sàn nhà, không phải chảy theo quy luật của chất lỏng, mà nó bò trườn như những sinh vật nhỏ bé, tìm đến những kẽ hở của sàn gỗ và len lỏi xuống tầng dưới.

Có tiếng gõ cửa dồn dập.

“Julian! Có ai ở trong không? Mở cửa ra, tôi là cảnh sát!”

Đó là tiếng của Marcus. Anh đã tìm thấy địa chỉ của Julian qua hồ sơ đăng ký phòng vẽ. Không nghe thấy tiếng trả lời, Marcus lùi lại một bước rồi dùng vai húc mạnh vào cánh cửa gỗ mục. Cánh cửa bật tung, và một mùi hương nồng nặc đến mức khiến anh suýt ngã quỵ xộc thẳng vào mũi.

Căn phòng chìm trong một thứ ánh sáng đỏ mờ ảo phát ra từ bức tranh lớn giữa phòng. Julian đang đứng đó, nhưng trông anh không còn giống một con người bình thường. Những rễ cây màu đỏ đã đâm ra từ cổ, từ cổ tay và từ đôi mắt của anh, kết nối anh với bức tranh như những sợi dây truyền máu.

“Đừng lại gần...” Julian thào thào, giọng anh giờ đây nghe như tiếng gió rít qua những tán cây héo rũ. “Vẻ đẹp... vẻ đẹp cần được nuôi dưỡng.”

Marcus rút súng ra, nhưng tay anh run rẩy. Anh chưa bao giờ thấy thứ gì kinh khủng như thế này. “Julian, tỉnh lại đi! Đó không phải là tranh, đó là một con quỷ!”

“Anh không hiểu đâu...” Julian cười, máu bắt đầu ứa ra từ khóe mắt anh. “Nó không giết tôi... nó đang biến tôi thành vĩnh cửu. Nhìn xem... những cánh hoa đang nở...”

Ngay khi Julian vừa dứt lời, từ bức tranh, những bào tử màu đỏ rực như những đốm lửa nhỏ bắt đầu bay ra, lấp đầy không gian căn phòng. Marcus vội vàng lấy tay che mũi và miệng, nhưng những hạt bụi li ti ấy dường như có thể xuyên qua mọi lớp bảo vệ. Chúng bám vào da, vào tóc, và tỏa ra một hơi ấm đầy quyến rũ.

Bất chợt, một tiếng rắc lớn vang lên. Bức tranh trên giá vẽ nứt toác ra, và từ bên trong đó, một thứ gì đó mềm nhũn, đỏ hỏn như thịt người vừa bị lột da bắt đầu trồi ra. Đó là một bông hoa huyết ngải thực sự, nhưng kích thước của nó to bằng một người trưởng thành. Nó vươn những tua cuốn về phía Marcus.

Marcus nổ súng. Tiếng đạn nổ chát chúa vang lên trong không gian chật hẹp. Nhưng những viên đạn chỉ xuyên qua lớp thịt mềm ấy mà không gây ra bất kỳ tổn thương nào. Thứ dịch lỏng màu đỏ từ vết đạn bắn ra lại tiếp tục kết tinh thành những nụ hoa mới.

“Chạy đi!”

Julian bất ngờ hét lên bằng một chút ý thức còn sót lại. Anh dùng đôi tay đầy rễ cây của mình ôm chặt lấy đóa hoa quái dị, cố gắng kéo nó lại phía sau. “Đốt cháy nơi này đi! Làm ơn!”

Marcus nhìn Julian, một họa sĩ trẻ đầy triển vọng giờ chỉ còn là một vật tế sống cho loài hoa quỷ. Anh biết mình không thể cứu được Julian nữa. Anh vồ lấy lọ dung môi pha màu trên bàn, đổ khắp sàn nhà và bức tranh, rồi bật lửa.

Lửa bùng lên, nhưng lần này nó không có màu vàng cam thông thường. Ngọn lửa mang một sắc tím dị thường khi liếm vào nhựa cây huyết ngải. Tiếng rít kinh hoàng vang lên từ đóa hoa quái dị, âm thanh ấy như thể tiếng gào của hàng trăm linh hồn bị giam cầm.

Marcus chạy thoát ra khỏi căn phòng khi ngọn lửa bắt đầu bao trùm lấy tất cả. Anh lao xuống cầu thang, hơi thở dồn dập. Khi ra đến đường lớn, anh quay đầu nhìn lại. Căn phòng trên tầng thượng đang cháy rực, nhưng giữa đám khói đen, anh vẫn thấy những bào tử đỏ li ti bay lên trời cao, nương theo những cơn gió mùa đông để đi xa hơn nữa.

Anh quỵ xuống bên vệ đường, lòng bàn tay anh bỗng cảm thấy ngứa ngáy. Khi anh mở tay ra, dưới lớp da của người thám tử già dạn kinh nghiệm, một vệt mạch máu màu tím sẫm đang bắt đầu hình thành một hình thù kỳ lạ.

“Nó... nó đã chọn mình sao?”

Marcus thầm hỏi, mắt anh nhìn chằm chằm vào những người qua đường. Họ vẫn đi lại, vẫn cười nói, hoàn toàn không hay biết rằng một mùa hoa đỏ đang bắt đầu nở rộ ngay trong lòng thành phố của họ.

Sương mù của thành phố bỗng chốc trở nên dày đặc hơn, mang theo hương vị của máu và cái chết. Và ở đâu đó trong những căn phòng tối, tiếng cọ vẽ trên vải toan lại vang lên, đều đặn và đầy ám ảnh, chuẩn bị cho một cuộc đại hiến tế mới cho loài huyết ngải chưa bao giờ biết thỏa mãn.

Thành phố này, vốn dĩ đầy rẫy những tham vọng và tội lỗi, giờ đây đã trở thành một "Trại hoa đỏ" khổng lồ, nơi ranh giới giữa cái đẹp và sự hủy diệt đã hoàn toàn tan biến. Marcus biết rằng, anh không còn là kẻ đi tìm sự thật nữa, anh đã trở thành một phần của sự thật đó – một sự thật đẫm máu đang lặng lẽ nảy mầm dưới lớp da thịt của chính mình.

Anh đứng dậy, kéo cao cổ áo để che đi vết dấu hiệu màu tím đang lớn dần. Anh phải tìm Elena. Có lẽ cô ấy biết cách để làm chậm lại quá trình này, hoặc ít nhất, biết cách để kết thúc nó một cách đau đớn nhất.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng của Marcus đổ dài trên mặt đường, trông giống như một cái cây với những cành lá khô khốc đang vươn ra tìm kiếm con mồi. Đêm cao nguyên đã xuống đến đồng bằng, mang theo hơi thở lạnh lẽo của dinh thự trắng và những lời nguyền chưa bao giờ nguôi ngoai.