MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 7: Sự thanh tẩy của nỗi đau

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 7: Sự thanh tẩy của nỗi đau

2,136 từ · ~11 phút đọc

Màn đêm trùm xuống thành phố như một tấm vải liệm đen kịt, thấm đẫm mùi ẩm mốc của những cơn mưa phùn không dứt. Marcus đứng dưới mái hiên của một tòa nhà bỏ hoang, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng anh xuống mặt đường loang loáng nước, méo mó và dài ngoằn ngoèo. Cơn ngứa ngáy dưới lớp da tay đã chuyển thành một nỗi đau âm ỉ, như thể có hàng ngàn mũi kim li ti đang đâm xuyên qua các thớ thịt. Anh vén tay áo lên, nhìn chằm chằm vào những vệt tím sẫm giờ đã bắt đầu kết mạng lại, tạo thành hình dáng của những chiếc lá dài nhọn.

“Chúng đang lớn lên từng phút một.”

Marcus thầm nghĩ, hơi thở anh phả ra làn khói trắng đục. Anh không còn nhiều thời gian. Sự kiện Julian tự thiêu ban chiều chỉ là phát súng mở màn, và giờ đây, anh cảm nhận được một sự kết nối vô hình nhưng chặt chẽ với những linh hồn khác cũng đang mang trong mình mầm mống của huyết ngải. Thành phố này, vốn dĩ ồn ào và náo nhiệt, nay bỗng trở nên im lìm một cách đáng sợ, như thể nó đang nín thở chờ đợi một cuộc đại biến.

Anh quay trở lại phòng khám tâm thần nơi Elena đang cư ngụ. Nơi này nằm sâu trong một khu vườn rậm rạp, những tán sồi cổ thụ che khuất mọi ánh sáng từ thế giới bên ngoài. Khi Marcus bước vào sảnh, anh nhận ra sự khác thường. Các nhân viên y tế và bảo vệ thường ngày đều biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc. Mùi hương nồng hắc của hoa ngải lại một lần nữa xộc vào mũi, nhưng lần này nó hòa quyện với mùi của nhựa cây đốt cháy và một thứ hương trầm nồng nặc.

Anh rút súng, bước nhẹ trên hành lang trải thảm đỏ. Khi đến gần phòng của Elena, Marcus nghe thấy những tiếng tụng niệm trầm thấp, đều đặn vang ra. Đó không phải là lời cầu nguyện của bất kỳ tôn giáo nào anh từng biết; âm thanh ấy giống như tiếng rì rào của gió qua những hang đá, u uất và đầy tử khí.

Marcus đạp cửa xông vào. Trước mắt anh không còn là căn phòng bệnh trắng toát đơn điệu. Toàn bộ bức tường đã bị vẽ kín bởi những hình thù kỳ quái bằng một thứ chất lỏng đỏ thẫm. Giữa phòng, Elena đang quỳ trên sàn, đôi tay bị trói chặt bởi những sợi dây thừng làm từ rễ cây khô. Đứng quanh cô là bốn nhân vật mặc áo choàng đỏ kín mít, khuôn mặt họ che giấu dưới những chiếc mặt nạ gỗ mang hình dáng của những đóa hoa đang nở.

“Dừng tay lại!” Marcus hét lên, họng súng hướng về phía kẻ đứng gần Elena nhất.

Một kẻ trong nhóm áo choàng từ từ quay lại. Hắn không hề sợ hãi họng súng. Qua khe hở của chiếc mặt nạ, một giọng nói thâm trầm và vang vọng cất lên: “Thám tử Marcus, anh đến sớm hơn chúng tôi dự đoán. Nhưng cũng phải thôi, dòng máu họa sĩ trong người Julian đã giúp anh nhận ra sự kêu gọi của hội đồng Huyết Ấn nhanh hơn.”

“Hội đồng Huyết Ấn?” Marcus nhíu mày, tay súng vẫn không rời. “Các người là kẻ nào? Tại sao lại giam giữ cô ấy?”

“Chúng tôi là những kẻ canh giữ vẻ đẹp vĩnh cửu,” kẻ đó bước lên một bước, tà áo choàng đỏ lướt trên sàn không gây ra một tiếng động nhỏ nào. “Bạch Dinh chỉ là một chi nhánh nhỏ, một thí nghiệm của bà Quế nhằm tìm cách nhân bản sự sống. Nhưng chúng tôi đã tồn tại từ khi những triều đại cổ xưa chưa sụp đổ, khi con người còn biết kính sợ quyền năng của đại ngải.”

Elena ngước nhìn Marcus bằng đôi mắt đẫm lệ: “Marcus, chạy đi... Họ không muốn giết tôi. Họ muốn dùng tôi làm bồn chứa để nuôi dưỡng mầm mống tinh khiết nhất. Họ gọi đó là sự thanh tẩy.”

“Câm miệng, vật tế!” Kẻ áo đỏ quát lên, rồi quay sang Marcus. “Anh thám tử, anh nghĩ mình có thể chống lại thiên mệnh sao? Hãy nhìn vào cánh tay mình đi. Anh đã bị chọn. Thay vì chết đau đớn trong sự thối rữa của xác thịt, tại sao không gia nhập vào chúng tôi? Chúng tôi sẽ cho anh thấy vẻ đẹp thực sự của thế giới khi loài huyết ngải phủ kín trái đất này.”

Marcus cười nhạt, ngón tay anh siết nhẹ cò súng: “Tôi đã thấy đủ thứ 'vẻ đẹp' của các người ở dinh thự trắng rồi. Nó nồng mùi thịt thối và sự điên rồ. Nếu các người muốn thanh tẩy, hãy để tôi giúp một tay.”

Một phát súng nổ vang. Viên đạn găm thẳng vào ngực kẻ áo choàng, nhưng hắn không ngã xuống. Thay vì máu, từ vết thương chảy ra một thứ nhựa cây đặc quánh màu đỏ lợt. Kẻ đó vẫn đứng vững, đôi bàn tay gầy guộc vươn ra, từ những kẽ móng tay, những sợi rễ nhỏ bắt đầu phóng ra như những tia chớp nhắm thẳng vào Marcus.

Marcus nhanh nhẹn lăn người né tránh, những sợi rễ cắm phập vào cánh cửa gỗ, ngay lập tức khiến chỗ gỗ đó đen lại và mủn ra như bị axit ăn mòn. Anh nổ súng liên tiếp vào ba kẻ còn lại, nhưng chúng di chuyển với một tốc độ phi thực tế, như những bóng ma lướt đi trong làn khói đỏ.

Căn phòng bỗng chốc trở thành một chiến trường đầy ma quái. Elena cố gắng vùng vẫy thoát khỏi dây trói rễ cây. Cô hét lên: “Dùng lửa, Marcus! Chỉ có lửa mới thiêu cháy được ý chí của chúng!”

Marcus nhìn quanh, anh thấy một bình oxy để ở góc phòng và một lọ cồn y tế trên bàn thuốc. Anh không ngần ngại, quăng bình oxy về phía giữa căn phòng rồi nổ súng vào đó. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, ngọn lửa vàng cam bùng cháy dữ dội, xé toạc bầu không khí đầy mùi hoa ngải.

Sức ép từ vụ nổ hất văng những kẻ áo choàng vào tường. Lửa bén vào áo choàng của chúng, và lúc này những tiếng thét chói tai mới thực sự vang lên. Đó không phải là tiếng thét của con người; nó giống như tiếng gỗ tươi bị ném vào lò than, răng rắc và ai oán.

Marcus lao đến cắt dây trói cho Elena. “Đi mau!”

Họ chạy ra khỏi phòng khám khi ngọn lửa bắt đầu bao trùm lấy tòa nhà. Nhưng khi ra đến khu vườn, họ nhận ra mình đã bị bao vây. Hàng chục kẻ mặc áo choàng đỏ khác đang đứng im lặng giữa những gốc sồi già, trong tay chúng là những ngọn đuốc thắp bằng nhựa ngải, tỏa ra ánh sáng đỏ rực cả một vùng trời.

“Chúng ta không thể thoát được bằng đường bộ đâu,” Elena thào thào, khuôn mặt cô trắng bệch dưới ánh đuốc. “Họ đã phong tỏa toàn bộ khu rừng này.”

Marcus nhìn lên những tán cây cổ thụ phía trên, nơi những rễ cây huyết ngải đang bắt đầu bò xuống từ các cành cao như những sợi dây thòng lọng. Anh chợt nhớ đến lời của Trần Gia trong nhật ký: "Sự thật chỉ có thể bị tiêu diệt bởi kẻ không còn gì để mất."

“Elena, cô có tin tôi không?” Marcus hỏi, giọng anh bình thản một cách lạ thường.

Elena nhìn vào đôi mắt của người thám tử, nơi sự mệt mỏi đã biến mất, chỉ còn lại một ý chí sắt đá. “Tôi tin anh.”

Marcus lấy từ trong túi áo ra một lọ hóa chất nhỏ – thứ mà anh đã lấy trộm được từ xưởng vẽ của Julian trước khi nó cháy rụi. Đó là tinh chất đậm đặc của nhựa ngải đã bị biến tính bởi nhiệt độ cao. Anh đổ toàn bộ lọ hóa chất lên vết thương trên cánh tay mình.

Cơn đau khủng khiếp khiến Marcus quỵ xuống, đôi mắt anh đỏ rực lên. Những mạch máu màu tím trên người anh bỗng chốc nở bung ra, rễ cây từ cơ thể anh phát triển với tốc độ chóng mặt, nhưng chúng không quấn lấy anh mà vươn ra phía ngoài như những lưỡi kiếm sắc lẹm.

“Các người muốn vẻ đẹp sao? Hãy nhìn xem đây là cái gì!” Marcus gầm lên.

Cơ thể anh giờ đây trở thành một khối rễ cây khổng lồ, đối đầu trực tiếp với đám áo choàng đỏ. Anh lao vào giữa vòng vây, những sợi rễ từ tay anh quật ngã bất cứ kẻ nào cản đường. Marcus không còn là một thám tử nữa; anh đã trở thành một loài "đại ngải" đột biến, mang theo tất cả sự phẫn nộ của những linh hồn bị hiến tế.

Đám áo choàng đỏ kinh hãi lùi lại. Chúng chưa từng thấy vật chủ nào có thể kiểm soát được sức mạnh của ngải một cách thô bạo như thế. Sự "thanh tẩy" mà chúng hằng mong đợi giờ đây đang trở thành cơn ác mộng diệt vong của chính chúng.

Giữa hỗn loạn, Marcus dùng một sợi rễ lớn nhất quấn lấy Elena, nhấc bổng cô lên và tung mạnh cô qua bức tường đá của khu vườn, rơi xuống dòng suối chảy xiết phía bên kia.

“Chạy đi, Elena! Đừng quay lại nhìn!”

“Marcus! Không!” Elena hét lên, nhưng dòng nước đã cuốn cô đi xa.

Marcus quay lại nhìn đám đông áo đỏ đang lao tới. Anh cảm thấy ý thức của mình đang dần tan biến, bị thay thế bởi hơi thở của rừng già và sự thèm khát máu thịt của huyết ngải. Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng của sự minh mẫn, anh kích hoạt chiếc bật lửa trong túi quần mình – nơi anh đã tẩm đầy xăng từ trước.

Một vụ nổ thứ hai bùng phát, lần này rực rỡ và tàn khốc hơn. Toàn bộ khu vườn của phòng khám tâm thần chìm trong một biển lửa màu tím sẫm. Những kẻ áo đỏ, những rễ cây quỷ ám và cả người thám tử dũng cảm đều bị thiêu rụi trong sự thanh tẩy thực sự – sự thanh tẩy bằng cái chết để chấm dứt nỗi đau.

Sáng hôm sau, khi đội cứu hỏa dập tắt được đám cháy, họ chỉ tìm thấy đống tro tàn đen kịt. Không có dấu vết của con người, cũng không có dấu vết của những chiếc mặt nạ gỗ. Nhưng sâu dưới nền đất của khu vườn, một mầm xanh nhỏ bé, lốm đốm những vệt đỏ, đang âm thầm nhú lên từ đống tro tàn của Marcus.

Phía hạ lưu dòng suối, Elena tỉnh lại trên một bãi cát vắng. Cô nhìn về phía ngọn khói đang bốc lên từ phía rừng sồi, đôi mắt nhòa lệ. Cô biết Marcus đã hy sinh để cho cô một cơ hội sống sót, nhưng cô cũng hiểu rằng cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc.

Trong túi áo của cô, một mẫu nhật ký cũ mà Marcus đã nhét vào trước khi đẩy cô đi vẫn còn nguyên vẹn. Đó là trang giấy mô tả về một vùng đất khác, xa hơn về phía bắc, nơi khởi nguồn thực sự của loài ngải này.

“Sự thanh tẩy chỉ bắt đầu khi nỗi đau được thấu hiểu,” Elena thầm đọc dòng chữ cuối cùng.

Cô đứng dậy, bước đi về phía chân trời đang dần hửng sáng. Dưới gót chân cô, những đóa hoa dại bình thường dường như đang nép mình lại, nhường chỗ cho một mùi hương nồng hắc đang lan tỏa trong gió. Thành phố vẫn chưa yên bình, và bóng ma của Bạch Dinh vẫn đang dõi theo từng bước chân của kẻ sống sót cuối cùng.

Nhưng lần này, Elena không còn chạy trốn. Cô mang theo ngọn lửa của Marcus trong tim, và cô sẽ tìm đến tận cùng của sự thật, ngay cả khi điều đó nghĩa là cô phải tự tay thiêu rụi cả thế giới này để ngăn chặn màu đỏ đáng nguyền rủa ấy.

Phía xa xa, trên đỉnh tháp nhà thờ, một con quạ đen sà xuống, cắp lấy một mẩu rễ cây khô còn sót lại từ vụ cháy rồi bay vút về phía dãy núi mờ sương. Mùa hoa đỏ vẫn đang âm thầm chuẩn bị cho một chương mới, đẫm máu và u ám hơn bất cứ điều gì con người có thể tưởng tượng.