Gió từ phương Bắc thổi xuống mang theo cái lạnh thấu xương của những rặng núi đá vôi ngàn đời. Elena bước đi trên con đường mòn phủ đầy lá mục, tiếng bước chân cô xào xạc như tiếng nghiến răng của một bóng ma đang trốn chạy khỏi ánh sáng mặt trời. Thành phố đã lùi xa sau lưng, chỉ còn là một quầng sáng mờ đục và ô nhiễm phía chân trời, nhưng nỗi ám ảnh về ngọn lửa tím thiêu rụi Marcus vẫn cháy bỏng trong tâm trí cô mỗi khi cô khép mắt lại.
Dòng suối đã cuốn cô đi rất xa, nhưng dường như định mệnh vẫn không muốn cô được nghỉ ngơi. Trong túi áo cô, mảnh giấy cũ mà Marcus để lại dường như đang tỏa ra một hơi nóng kỳ lạ. Những dòng chữ mô tả về một thung lũng bị lãng quên, nơi những rễ cây huyết ngải đầu tiên được tìm thấy dưới chân một ngôi đền cổ, chính là kim chỉ nam duy nhất để cô tìm thấy hy vọng chấm dứt lời nguyền này.
Càng đi về phía Bắc, cảnh vật càng trở nên hoang phế. Những ngôi làng ven đường đều vắng bóng người, nhà cửa sụp đổ, cỏ dại mọc lút đầu người. Kỳ lạ thay, trên những bức tường đá đổ nát ấy, Elena bắt đầu thấy lại những ký tự quen thuộc – những hình vẽ hoa đỏ rực rỡ nhưng mang đầy hơi hướm chết chóc mà cô đã từng phục chế trong dinh thự của bà Quế.
“Họ đã ở đây. Những kẻ mặc áo choàng đỏ đã đi qua con đường này từ lâu lắm rồi.”
Cô thầm thì, đôi môi khô khốc nứt nẻ vì lạnh. Elena dừng chân bên một trạm bưu điện cũ kỹ đã bị bỏ hoang từ thời những cuộc viễn chinh đầu tiên của người phương Tây tràn vào vùng đất này. Bên trong trạm, không khí đặc quánh mùi giấy mục và bụi bặm. Trên chiếc bàn làm việc gỗ mục, một bức thư chưa kịp gửi đi vẫn nằm đó, bị đè nặng bởi một chiếc chặn giấy bằng đá đen khắc hình đóa hoa năm cánh.
Cô cầm bức thư lên, những nét mực đã nhạt nhòa nhưng vẫn đủ để đọc được: “Sương mù đang tràn xuống thung lũng. Những bông hoa đỏ bắt đầu nở rộ trên xác của súc vật. Chúng tôi không thể rời đi. Ai đó làm ơn hãy đóng cổng đền lại...”
Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Elena. “Cổng đền”. Marcus từng nhắc đến một tổ chức bí mật, nhưng anh chưa bao giờ nói rằng loài hoa này thực chất là một sinh vật canh cổng cho một thứ gì đó tồi tệ hơn.
Cô bước ra ngoài, bầu trời buổi chiều tối sẫm lại nhanh chóng. Từ phía xa, tiếng sói hú vang lên giữa những rặng thông đen kịt. Cô cần một nơi nghỉ chân. Ánh sáng le lói từ một ngôi nhà sàn đơn độc nằm chênh vênh trên sườn đồi thu hút sự chú ý của cô.
Elena leo lên những bậc thang gỗ đã mục nát. Một bà lão ngồi bên bếp lửa hồng, gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn như những rãnh nứt trên mặt đất khô hạn. Bà không ngẩng đầu lên khi thấy Elena bước vào, chỉ dùng một thanh củi gõ nhịp xuống nền sàn: “Đã lâu rồi mới có người tìm về phía Bắc. Cô mang theo mùi của máu và hoa quỷ, cô gái trẻ.”
“Bà biết về loài hoa đó sao?” Elena ngồi xuống phía đối diện, hơi ấm từ bếp lửa bắt đầu xua tan cái lạnh trong huyết quản.
Bà lão ngước nhìn cô bằng đôi mắt mờ đục, nhưng sâu trong đó là một sự thông tuệ đáng sợ: “Bà không chỉ biết. Bà đã từng là kẻ tưới nước cho chúng. Trước khi đôi mắt bà trở nên mù lòa vì sắc đỏ ấy. Cô tìm đến đây để tiêu diệt chúng? Hay để gia nhập vào đám áo đỏ ngoài kia?”
“Tôi muốn kết thúc nó. Một người bạn của tôi đã hy sinh để tôi có thể đến được đây,” Elena kiên định nói, tay cô siết chặt mảnh nhật ký.
Bà lão cười một tiếng khô khốc như tiếng cành cây gãy: “Kết thúc? Huyết ngải không có bắt đầu hay kết thúc. Nó là một vòng lặp của nỗi đau. Mỗi giọt máu cô đổ xuống chỉ làm nó thêm rực rỡ. Nhưng nếu cô thực sự muốn tìm nguồn gốc, cô phải vượt qua Rừng Xương Trắng để đến được Đền Máu. Đó là nơi bà Quế đã tìm thấy mầm mống đầu tiên của sự điên rồ.”
“Rừng Xương Trắng?”
“Đó là nơi những người họa sĩ, những nhà thông thái từng mơ tưởng về sự vĩnh cửu đã ngã xuống. Thể xác họ tan biến, nhưng linh hồn họ bị giam cầm trong những rễ cây. Cô sẽ nghe thấy họ hát. Đừng nghe. Cô sẽ thấy họ vẫy gọi. Đừng nhìn.”
Bà lão đưa cho Elena một chén nước có mùi vị đắng ngắt của rễ cây rừng: “Uống đi. Nó sẽ giúp máu cô có vị đắng, loài hoa đó sẽ không thích máu của cô trong một thời gian ngắn. Nhưng hãy nhớ, khi cô đến được đền, sự thật sẽ không giống như những gì cô tưởng tượng.”
Elena uống cạn chén nước, cảm giác cay nồng sộc lên tận não. Đêm đó, cô ngủ lại trong ngôi nhà sàn. Trong cơn mơ màng, cô thấy Marcus đứng giữa biển lửa tím, anh không còn đau đớn mà đang mỉm cười với cô, đôi tay anh chỉ về phía dãy núi cao nhất nơi có một vệt sáng màu đỏ lơ lửng giữa tầng mây.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù còn chưa tan, Elena lên đường. Càng đi sâu vào Rừng Xương Trắng, không khí càng trở nên tĩnh lặng đến mức cực đoan. Những thân cây ở đây không có lá, vỏ cây trắng bệch như xương người, vươn những cành khẳng khiu lên bầu trời xám xịt. Dưới chân cô, đất không còn màu nâu mà là một màu trắng xám của tro bụi.
Đúng như bà lão đã nói, những âm thanh kỳ lạ bắt đầu vang lên. Đó không phải là tiếng gió, mà là tiếng thì thầm của hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau.
“Vẽ đi... hãy dùng máu của mình mà vẽ...”
“Vẻ đẹp là sự đau đớn... sự đau đớn là vĩnh cửu...”
Elena bịt chặt tai lại, cô chạy điên cuồng qua những thân cây trắng muốt. Bất chợt, một rễ cây to lớn màu đỏ từ dưới đất trồi lên, quấn chặt lấy cổ chân cô, nhấc bổng cô lên không trung. Từ những thân cây xung quanh, những đóa hoa huyết ngải bắt đầu nở rộ, cánh hoa đỏ rực tương phản kinh hoàng với màu trắng của khu rừng.
“Không! Buông tôi ra!” Elena dùng con dao nhỏ cắt mạnh vào rễ cây. Thứ dịch màu đỏ bắn vào mặt cô, nóng hổi và tanh nồng.
Ngay lúc cô tưởng mình sẽ bị khu rừng nuốt chửng, một mũi tên lao tới xuyên qua rễ cây, khiến nó co rút lại. Một bóng người xuất hiện từ sau một gốc cây lớn. Người đó mặc trang phục thợ săn cũ kỹ, khuôn mặt được che kín bởi một tấm vải thô.
“Đi theo tôi! Nhanh lên!”
Elena loạng choạng đứng dậy, chạy theo người lạ mặt. Họ len lỏi qua những bụi gai cho đến khi đến được một hang đá nhỏ được che chắn bởi những tảng đá lớn. Người thợ săn bỏ tấm che mặt ra, để lộ một khuôn mặt chằng chịt những vết sẹo, nhưng đôi mắt lại sáng rực sự tỉnh táo.
“Anh là ai?” Elena thở dốc hỏi.
“Tôi là người canh gác cuối cùng của thung lũng này. Tên tôi là Kael. Tôi đã đợi một người mang theo dấu ấn của Marcus rất lâu rồi,” người đàn ông nói, giọng trầm ấm nhưng đầy mệt mỏi.
“Sao anh biết Marcus?”
Kael ngồi xuống bên một đống lửa nhỏ được thắp bằng gỗ khô thông thường: “Chúng tôi từng là cộng sự khi còn ở thành phố, trước khi anh ấy chọn con đường thám tử và tôi chọn con đường đi tìm cội nguồn của bóng tối này. Marcus đã gửi một con quạ mang theo tin nhắn về cô cách đây hai ngày trăng.”
Elena bàng hoàng. Vậy là ngay cả khi đối diện với cái chết, Marcus vẫn chuẩn bị mọi thứ cho cô. Kael lấy từ trong túi ra một tấm bản đồ da thuộc đã ố vàng.
“Đền Máu không nằm trên đỉnh núi. Nó nằm sâu dưới lòng núi. Bà Quế chỉ là một quân cờ trong một trò chơi lớn hơn nhiều. Có một dòng họ lâu đời – dòng họ Valerius – đã nuôi dưỡng huyết ngải qua hàng nghìn mùa vụ. Họ tin rằng loài hoa này là nhịp đập của trái đất, và họ cần những ‘vật chứa’ tài năng để duy trì nhịp đập đó.”
“Dòng họ Valerius?” Elena lẩm bẩm. Cái tên nghe quen thuộc một cách kỳ lạ. Cô nhớ lại những bức họa phục chế trong Bạch Dinh, có một huy hiệu hình đóa hoa và con rắn quấn quanh mà cô luôn thắc mắc.
“Bà Quế vốn là một người hầu gái của dòng họ đó trước khi bà ta phát điên và đánh cắp mầm mống về cao nguyên phía Nam,” Kael giải thích. “Nhưng giờ đây, người đứng đầu dòng họ Valerius – Đại trưởng lão – đang chuẩn bị cho một cuộc đại lễ hiến tế. Họ cần một người cuối cùng đã từng tiếp xúc trực tiếp với lõi của đại ngải mà vẫn còn giữ được tâm trí.”
Elena bàng hoàng nhận ra: “Là tôi?”
“Phải. Cô không phải tình cờ sống sót qua vụ nổ. Huyết ngải trong người cô đã tự bảo vệ cô vì nó cần cô để quay trở về với khởi nguồn.”
Kael nhìn vào vết thương trên cổ tay Elena, nơi những vệt màu tím giờ đã kết thành một hình xăm tinh xảo hình đóa hoa. “Nó không còn là bệnh dịch nữa. Nó đã trở thành một phần của linh hồn cô. Cô chính là chìa khóa để mở cổng Đền Máu, và cũng là hy vọng duy nhất để khóa nó lại mãi mãi.”
Elena nhìn vào đống lửa, cảm thấy sức nặng của định mệnh đang đè nát bờ vai mình. Cô không còn là một họa sĩ vẽ minh họa sách cổ đơn thuần nữa. Cô đã trở thành một chiến binh trong một cuộc chiến mà cô không hề mong muốn.
“Chúng ta sẽ đi lúc nào?” cô hỏi, giọng không còn chút sợ hãi.
“Khi trăng máu lên cao nhất vào đêm mai. Đó là lúc cánh cổng sẽ mở ra. Chúng ta phải xâm nhập vào trước khi buổi lễ bắt đầu,” Kael cầm lấy cây cung của mình, ánh mắt sắc lẹm. “Nhưng tôi phải báo trước cho cô, bên trong đền không chỉ có người của dòng họ Valerius. Có những thứ đã sống hàng nghìn năm trong bóng tối, và chúng đang rất đói.”
Đêm đó, trong hang đá lạnh lẽo, Elena không ngủ. Cô lấy một mảnh than củi nhỏ, bắt đầu vẽ lên vách đá. Cô không vẽ hoa đỏ, cô vẽ lại khuôn mặt của Trần Gia, của Marcus, và của những nạn nhân vô tội mà cô từng thấy. Cô muốn lưu giữ lại nhân tính của mình trước khi bước vào nơi quỷ ám nhất của thế giới này.
Những nét vẽ bằng than đen trông thật lạc lõng giữa khu rừng trắng xóa, nhưng đối với Elena, đó là sự phản kháng cuối cùng. Cô biết rằng khi bước vào Đền Máu, cô có thể sẽ phải đánh đổi bằng chính mạng sống của mình, hoặc tệ hơn, trở thành một phần của vĩnh cửu như Elias Thorne.
Gió phương Bắc vẫn rít lên ngoài hang đá, mang theo mùi hương nồng hắc của huyết ngải đang nở rộ trên những đỉnh núi xa xôi. Một mùa thu hoạch mới sắp bắt đầu, và lần này, máu của người họa sĩ cuối cùng sẽ quyết định vận mệnh của cả thế giới.
Elena nhìn lên bầu trời qua khe hở của hang đá. Một vầng trăng khuyết đang chuyển sang màu hồng nhạt. Thời gian không còn nhiều.
“Marcus, hãy tiếp thêm sức mạnh cho tôi,” cô thầm cầu nguyện, bàn tay cô siết chặt lấy con dao họa sĩ, sẵn sàng cho một cuộc đối đầu cuối cùng với bóng tối đã sinh ra mình.