MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 9: Đền Máu và Bí mật của dòng họ Valerius

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 9: Đền Máu và Bí mật của dòng họ Valerius

2,121 từ · ~11 phút đọc

Bầu trời phương Bắc vào đêm đại lễ không còn mang màu đen của hư vô, mà chuyển sang một sắc tím sẫm rợn người, như thể một vết bầm khổng lồ đang lan rộng trên da thịt của vũ trụ. Trăng máu chưa lên đến đỉnh, nhưng ánh sáng hồng nhạt của nó đã đủ để soi rõ con đường dẫn vào khe núi sâu – nơi được mệnh danh là cuống phổi của đại ngải. Elena và Kael di chuyển lặng lẽ như hai bóng ma giữa những rặng cây trắng hếu. Càng tiến gần đến mục tiêu, Elena càng cảm thấy một áp lực đè nặng lên màng nhĩ, một thứ âm thanh hạ tần âm ỉ như tiếng trống trận đánh từ dưới lòng đất dội lên.

Lối vào Đền Máu không phải là một cánh cổng nguy nga với những cột trụ đá, mà là một khe nứt tự nhiên trên vách núi, được bao phủ bởi những lớp rễ cây huyết ngải đan cài chặt chẽ như một tấm lưới nhện khổng lồ. Những sợi rễ ở đây không còn màu đỏ tươi mà ngả sang màu tím đen, bóng loáng và phát ra hơi nóng hầm hập.

“Hãy cẩn thận, hơi độc từ nhựa cây ở đây có thể gây ảo giác ngay lập tức nếu cô hít phải quá nhiều,” Kael thì thầm, đưa cho cô một mảnh vải tẩm tinh dầu đắng ngắt để che mũi.

Họ len lỏi qua khe nứt, tiến sâu vào lòng núi. Không gian bên trong mở rộng ra thành một đại sảnh vòm cao vút, được tạc trực tiếp từ đá thạch anh đỏ. Ánh sáng không đến từ đuốc hay đèn điện, mà tỏa ra từ một hồ nước khổng lồ ở chính giữa sảnh. Thứ chất lỏng trong hồ không phải là nước; nó đặc quánh, đỏ sẫm và đang sủi bọt liên tục. Giữa hồ nước ấy, một đóa hoa huyết ngải nguyên thủy to lớn bằng một ngôi nhà đang ngự trị, những cánh hoa vươn dài chạm đến tận trần đá, phập phồng theo nhịp đập của trái tim núi rừng.

Quanh hồ nước, hàng trăm kẻ mặc áo choàng đỏ đang quỳ rạp, đầu chạm đất. Đứng ở vị trí cao nhất trên bục đá là một người đàn ông có mái tóc trắng muốt dài chạm gót chân, gương mặt trẻ trung một cách phi tự nhiên nhưng đôi mắt lại chứa đựng sự mệt mỏi của những kẻ đã sống qua nhiều thế kỷ điêu tàn. Đó chính là Đại trưởng lão của dòng họ Valerius.

“Hỡi những người con của sự vĩnh cửu,” giọng người đàn ông vang lên, thanh thoát nhưng đầy uy lực, vọng lại từ bốn bức tường đá. “Mùa thu hoạch vĩ đại đã đến. Chúng ta đã đợi từ lúc những đại đế quốc cổ xưa còn hưng thịnh cho đến khi chúng chỉ còn là cát bụi, chỉ để đợi ngày hôm nay. Trái tim mẹ đang khao khát một linh hồn dẫn lối.”

Elena nấp sau một cột đá, hơi thở cô dồn dập. Cô nhìn thấy trên những bức tường quanh đại sảnh là những bức bích họa cổ xưa. Chúng không vẽ về những vị thần, mà vẽ về một dòng họ. Cô tiến lại gần một bức vẽ bị che khuất bởi bóng tối và sững sờ. Bức họa miêu tả một người phụ nữ có khuôn mặt giống hệt cô, đang bế một đứa trẻ trên tay. Dưới chân người phụ nữ đó là biểu tượng đóa hoa và con rắn quấn quanh – huy hiệu của dòng họ Valerius.

“Kael... nhìn kìa,” Elena run rẩy chỉ tay.

Kael nhìn bức họa, rồi nhìn lại Elena, đôi mắt anh hiện lên sự đau đớn: “Tôi định sẽ nói với cô sau khi chúng ta thoát khỏi đây... Elena, cô không phải là người dưng bị chọn tình cờ. Cô chính là người kế vị cuối cùng của dòng tộc này. Mẹ cô đã chạy trốn khỏi thung lũng này khi cô còn đỏ hỏn để cứu cô khỏi kiếp vật tế, nhưng máu của Valerius không bao giờ có thể bị gột rửa.”

“Vậy ra... bà Quế... dinh thự trắng... tất cả chỉ là để dẫn dụ tôi trở về?”

“Bà Quế từng là bảo mẫu của cô,” Kael cay đắng nói. “Bà ta đã phản bội mẹ cô để chiếm lấy một mầm ngải, hy vọng dùng nó để cứu con trai mình, nhưng bà ta chỉ là một kẻ học việc vụng về. Đại trưởng lão ngoài kia mới là kẻ nắm giữ bí mật thực sự.”

Chưa kịp để Elena tiêu hóa sự thật kinh hoàng này, một tiếng gõ trượng vang dội khắp sảnh. Đại trưởng lão xoay người lại, nhìn thẳng về phía cột đá nơi họ đang ẩn nấp.

“Elena, con gái của tôi. Đừng lẩn trốn trong bóng tối nữa. Máu của con đang reo hò vì sự hiện diện của mẹ vĩ đại. Hãy bước ra đây và nhận lấy vương miện của nỗi đau.”

Đám áo choàng đỏ đồng loạt đứng dậy, xoay người lại. Hàng trăm đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào cô. Kael rút cung ra, nhưng ngay lập tức, những rễ cây từ dưới sàn đá vươn lên quấn chặt lấy chân anh.

“Đừng!” Elena hét lên khi thấy Kael bị kéo ngã.

Cô bước ra khỏi bóng tối, đối mặt với người đàn ông mà giờ đây cô biết chính là ông ngoại mình – kẻ đứng đầu dòng tộc tàn bạo này.

“Ông muốn gì ở tôi?”

Đại trưởng lão bước xuống bục đá, mỗi bước chân của ông ta khiến những đóa hoa huyết ngải quanh hồ nở rộ hơn. “Tôi muốn sự trường tồn. Thế giới ngoài kia đang thối rữa, Elena. Con người đang hủy hoại lẫn nhau và hủy hoại cả trái đất. Huyết ngải là phương thức duy nhất để chúng ta hòa làm một với tự nhiên. Chúng ta sẽ không còn đau đớn, không còn cái chết, chỉ còn một ý thức duy nhất chảy trong những thớ thịt đỏ rực.”

“Đó không phải là sự sống! Đó là một sự nô lệ!” Elena gào lên. “Nhìn Marcus đi! Nhìn Julian đi! Họ đã chết vì sự điên rồ của các người!”

“Cái chết của họ là những nét cọ vẽ nên kiệt tác này,” Đại trưởng lão thản nhiên nói. “Bây giờ, hãy uống lấy nhựa của đóa hoa nguyên thủy. Nó sẽ giúp con thấu thị toàn bộ lịch sử của dòng tộc và trở thành nữ hoàng của kỷ nguyên mới.”

Hai kẻ áo choàng đỏ tiến lại gần, giữ chặt lấy cánh tay Elena. Đại trưởng lão cầm một chiếc chén bằng sọ người, múc thứ dịch lỏng sủi bọt từ hồ máu tiến lại gần cô. Elena vùng vẫy, nhưng những rễ cây dưới chân đã khóa chặt cô lại.

“Marcus... làm ơn...” cô thầm gọi trong tuyệt vọng.

Ngay khi chiếc chén chạm vào môi cô, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía lối vào. Khói đen mịt mù tràn vào đại sảnh. Kael, bằng một nỗ lực phi thường, đã dùng một mũi tên tẩm hỏa dược bắn vào một bình chứa nhựa cây khô treo trên trần.

“Elena, hành động mau!” Kael gào lên giữa đống hỗn loạn.

Sức ép từ vụ nổ làm Đại trưởng lão loạng choạng. Chiếc chén sọ người rơi xuống đất, thứ dịch lỏng đen đặc tràn ra. Elena không chạy trốn về phía lối ra. Cô biết nếu không tiêu diệt được đóa hoa nguyên thủy này, cả thế giới sẽ sớm trở thành một khu vườn đẫm máu.

Cô lao về phía hồ nước. Đóa hoa khổng lồ dường như cảm nhận được mối đe dọa, những cánh hoa của nó vươn ra như những cái tát trời giáng. Elena lách người qua những xúc tu đỏ rực, tay cô siết chặt con dao họa sĩ mà cô đã bí mật bôi nhựa cây đắng ngắt từ bà lão ở ngôi nhà sàn.

“Con không thể phá hủy nó, Elena! Máu của con là một phần của nó!” Đại trưởng lão gầm lên, ông ta phất tay, một luồng năng lượng đỏ thẫm đánh trúng lưng cô.

Elena ngã nhào xuống mép hồ. Cơn đau như xé toạc tủy sống, nhưng cô vẫn cố bò lại phía tâm của đóa hoa. Cô nhìn thấy ở giữa những cánh hoa dày đặc là một khối cầu phát sáng – đó chính là hạt giống khởi thủy, trái tim của đại ngải.

Cô không đâm vào hạt giống. Cô biết vũ khí kim loại không có tác dụng với thứ này. Elena đưa bàn tay đang rớm máu của mình chạm vào hạt giống. Cô không chống lại sự xâm nhập của huyết ngải nữa. Cô mở toang tâm trí mình, cho phép tất cả nỗi đau, sự phẫn nộ và ký ức về những người đã ngã xuống tràn vào trong mạng lưới của đại ngải.

“Nếu ngươi muốn ý thức của ta, vậy thì hãy nhận lấy sự tàn lụi của ta!”

Một luồng ánh sáng tím sẫm bùng lên từ cơ thể Elena. Cô đang dùng chính mạng sống của mình để làm quá tải hệ thống thần kinh của loài thực vật quỷ ám. Những rễ cây xung quanh đại sảnh bắt đầu co giật kịch liệt. Đóa hoa nguyên thủy phát ra những tiếng kêu rú ai oán, cánh hoa của nó bắt đầu rữa ra thành một thứ nước đen hôi thối.

Đại trưởng lão kinh hoàng nhìn công trình ngàn năm của mình tan biến. “Không! Con đang làm gì thế này? Con sẽ chết cùng với nó!”

“Tôi thà chết như một con người còn hơn sống như một đóa hoa quỷ!” Elena thào thào, gương mặt cô nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt.

Đại sảnh bắt đầu sụp đổ. Những khối đá thạch anh đỏ rơi xuống như mưa. Đám áo choàng đỏ chạy loạn xạ, nhưng những rễ cây đang hấp hối đã quấn chặt lấy họ, kéo họ xuống hồ máu đang cạn dần. Kael lao đến, dùng sức mạnh cuối cùng cứu Elena ra khỏi mép hồ ngay trước khi đóa hoa nguyên thủy nổ tung thành hàng triệu mảnh vụn khô khốc.

Họ tháo chạy qua những lối mòn sụp đổ. Khi ra được đến cửa hang, trăng máu đã khuất sau đỉnh núi. Một tia nắng đầu tiên của buổi bình minh phương Bắc ló rạng, lạnh lẽo nhưng thuần khiết.

Elena nằm trên thảm cỏ, hơi thở cô thoi thóp. Sắc tím trên cánh tay cô đã biến mất hoàn toàn, để lại những vết sẹo trắng dài. Đền Máu phía sau họ đã hoàn toàn bị vùi lấp dưới hàng nghìn tấn đá.

“Kael... chúng ta đã làm được chưa?”

Kael nhìn về phía thung lũng. Những bụi huyết ngải dọc đường đi đều đã héo rũ, lá của chúng đen lại và vụn ra thành tro trong gió. “Mọi thứ đã kết thúc, Elena. Trái tim mẹ đã ngừng đập.”

Nhưng Elena không nghe thấy nữa. Cô lịm đi trong vòng tay của người thợ săn.

Ngày hôm đó, sương mù ở phương Bắc tan hẳn. Người ta nói rằng những ngôi làng hoang phế bỗng nhiên mọc đầy những đóa hoa trắng li ti – những loài hoa cỏ dại bình thường đã bị huyết ngải lấn át bấy lâu nay.

Elena được Kael đưa về một ngôi làng nhỏ ven biển, nơi không ai biết về dòng họ Valerius. Cô mất một thời gian dài để phục hồi, và đôi tay cô không bao giờ có thể cầm cọ vẽ được nữa vì những vết thương quá sâu. Nhưng mỗi buổi chiều, cô vẫn ngồi bên bờ biển, nhìn về phía những con sóng bạc đầu.

Cô biết rằng đâu đó dưới lòng đất sâu, mầm mống của sự điên rồ có thể vẫn còn đang ngủ yên, đợi chờ một mùa trăng máu khác sau hàng nghìn vòng đời nữa. Nhưng ít nhất là lúc này, cái thế giới của sắc đỏ rực rỡ và tanh nồng đã lùi vào dĩ vãng.

Trong cuốn sổ tay mới của mình, cô chỉ viết một dòng duy nhất bằng mực đen đơn giản: “Cái đẹp thực sự không nằm ở sự vĩnh cửu, mà nằm ở sự mong manh của hơi thở này.”

Bạch Dinh giờ chỉ còn là một cái tên trong những câu chuyện kể đêm khuya để dọa trẻ con. Và Elena, người họa sĩ cuối cùng mang dòng máu quỷ, đã chọn sống một cuộc đời vô danh, canh giữ hòa bình cho chính tâm hồn mình giữa tiếng sóng vỗ rì rào của đại dương bao la.