MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRONG DINH THỰ TRẮNGChương 10: Những di vật nhuốm đỏ

TRONG DINH THỰ TRẮNG

Chương 10: Những di vật nhuốm đỏ

2,395 từ · ~12 phút đọc

Ánh nắng chiều tà của một mùa thu muộn dệt nên những dải lụa vàng nhạt trên khắp thành phố cảng, nơi những tòa cao ốc bằng kính và thép bắt đầu soi mình xuống mặt nước xám xịt. Đã qua rất nhiều mùa thay lá kể từ khi ngọn lửa tại căn hộ của người họa sĩ nọ thiêu rụi mọi hy vọng về một sự nghiệp lẫy lừng, và cũng đã lâu lắm rồi người ta không còn nhắc đến cái tên Bạch Dinh hay những lời nguyền về loài hoa đỏ. Thế nhưng, tại tầng cao nhất của trung tâm đấu giá lớn nhất thành phố, một bầu không khí đặc quánh sự tò mò và ám ảnh đang dần hình thành.

Trung tâm của căn phòng là một bức tranh được phủ kín bởi tấm vải nhung đen. Những vị khách có mặt tại đây đều thuộc tầng lớp thượng lưu, những kẻ sẵn sàng bỏ ra cả một gia tài chỉ để sở hữu một mảnh ký ức đau đớn của kẻ khác. Họ thì thầm về nguồn gốc của bức tranh, về việc nó đã sống sót một cách thần kỳ qua hai vụ hỏa hoạn và một trận lụt lớn trước khi được tìm thấy trong một nhà kho cũ kỹ ở vùng ngoại ô.

“Thưa các quý ông, quý bà, món đồ cuối cùng của buổi tối hôm nay không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật.”

Người điều phối chương trình bước lên bục, giọng ông ta trầm thấp và đầy dẫn dắt. “Đây là bức tranh chân dung cuối cùng của Trần Gia, người họa sĩ đã chọn cách kết thúc cuộc đời mình giữa ngọn lửa. Người ta nói rằng, nếu quý vị nhìn đủ lâu vào những nét vẽ này, quý vị sẽ thấy được hơi thở của chính mình bị cầm tù bên trong đó.”

Tấm vải nhung đen hạ xuống. Một hơi lạnh đột ngột lan tỏa khắp căn phòng khiến nhiều người phải rùng mình, dù hệ thống sưởi vẫn đang hoạt động hết công suất. Bức tranh hiện ra với hình ảnh một người đàn bà ngồi trên ghế bành, nhưng điều khiến người ta kinh hãi là những đóa hoa đỏ rực bao quanh bà ta dường như vẫn còn đang rỉ ra thứ nhựa sống tươi rói. Màu đỏ ấy quá sống động, đến mức nó làm lu mờ tất cả những ánh đèn rực rỡ xung quanh.

Ở một góc khuất của sảnh đấu giá, một người phụ nữ trẻ mặc bộ đồ đen kín cổng cao tường lặng lẽ quan sát. Cô che giấu đôi bàn tay của mình trong đôi găng tay lụa, và đôi mắt cô, ẩn sau lớp mạng che mặt mỏng, không hề rời khỏi bức tranh dù chỉ một giây. Đó chính là Elena. Sau nhiều mùa trăng ẩn dật bên bờ biển, cô đã quay trở lại. Những vết sẹo trên tay cô bắt đầu nhói đau một cách dữ dội ngay khi bức tranh được hé lộ.

“Nó chưa bao giờ biến mất hoàn toàn.”

Elena thầm thì, giọng cô chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. Cô biết rõ ý đồ của buổi đấu giá này không đơn giản là trao đổi nghệ thuật. Dòng họ Valerius có thể đã mất đi Đền Máu, nhưng những chi tộc phụ hệ và những kẻ tôn sùng cái đẹp bệnh hoạn vẫn luôn âm thầm hoạt động trong lòng xã hội hiện đại.

“Năm triệu đô la lần thứ nhất!”

Tiếng búa đập xuống bàn gỗ vang lên chát chúa. Một người đàn ông béo mập với đôi mắt đỏ ngầu vì phấn khích vừa giơ bảng giá. Hắn không nhìn vào người phụ nữ trong tranh, hắn chỉ nhìn vào những đóa hoa đỏ, như thể đang nhìn vào một kho báu bị nguyền rủa.

Elena bước ra khỏi bóng tối, tiếng gót giày của cô vang lên đều đặn trên sàn đá hoa cương, thu hút sự chú ý của đám đông. Cô không giơ bảng giá, cô chỉ tiến thẳng về phía bục đấu giá.

“Bức tranh này không phải để bán,” cô dõng dạc nói, giọng nói mang theo cái lạnh của phương Bắc. “Nó là một vật mang mầm bệnh. Việc mở nó ra trước đám đông thế này là một hành động tội ác.”

Người điều phối chương trình nhíu mày, những bảo vệ bắt đầu tiến lại gần. “Thưa cô, đây là một buổi đấu giá tư nhân. Nếu cô không có ý định tham gia, làm ơn rời khỏi đây.”

“Nhìn kỹ vào những đóa hoa đó đi!” Elena hét lên, chỉ tay về phía tấm toan. “Quý vị không thấy chúng đang di chuyển sao? Quý vị không ngửi thấy mùi máu đang bốc lên sao?”

Một vài vị khách bắt đầu xì xào, họ nheo mắt nhìn lại bức tranh. Quả thực, dưới ánh đèn cường độ cao, những cánh hoa đỏ dường như đang phập phồng nhẹ. Một quý bà ngồi hàng đầu bỗng dưng đưa tay lên cổ, bà ta cảm thấy khó thở. Mùi hương nồng hắc, ngai ngái bắt đầu lan tỏa khắp sảnh đấu giá, một mùi hương mà Elena đã dành cả đời để cố quên đi.

“Bắt cô ta lại!” Người điều phối ra lệnh.

Hai bảo vệ to lớn nắm lấy vai Elena, nhưng ngay khi họ chạm vào người cô, một sự cố điện bất ngờ xảy ra. Toàn bộ hệ thống đèn trong tòa nhà vụt tắt, chìm trong bóng tối đặc quánh. Tiếng la hét bắt đầu vang lên. Trong bóng tối, bức tranh của Trần Gia bỗng phát ra thứ ánh sáng lân tinh màu tím sẫm, rực rỡ và đầy đe dọa.

Từ khung tranh, những sợi dây màu đỏ li ti như những sợi tơ hồng bắt đầu vươn ra, bò trườn trên mặt đất với tốc độ kinh hoàng. Chúng tìm đến những đôi chân đang chạy loạn xạ, quấn chặt lấy họ.

“Nó đang thức tỉnh! Chạy mau!” Elena hét lên trong bóng tối.

Cô dùng hết sức lực thoát khỏi sự kìm kẹp của bảo vệ, lao về phía bức tranh. Cô rút từ trong túi áo ra một lọ hóa chất mà Kael đã chuẩn bị cho cô từ lâu – tinh chất từ rễ cây đắng của ngôi làng ven biển. Cô định tạt nó vào bức tranh để trung hòa nhựa ngải, nhưng một bàn tay lạnh ngắt đã giữ chặt cổ tay cô.

“Cô vẫn cứng đầu như vậy sao, Elena?”

Một giọng nói nam tính, thanh tao nhưng lạnh lẽo vang lên sát bên tai cô. Ánh sáng từ bức tranh soi rõ khuôn mặt của kẻ vừa xuất hiện. Đó là một chàng trai trẻ với mái tóc bạch kim, mặc bộ vest sang trọng – kẻ đã thắng cuộc đấu giá ban nãy bằng một tấm thẻ đen bí ẩn.

“Dòng họ Valerius không bao giờ tuyệt diệt, em họ của tôi,” chàng trai mỉm cười, đôi mắt hắn lấp lánh sắc đỏ. “Bà Quế và Đại trưởng lão chỉ là những kẻ cổ hủ. Họ không hiểu rằng trong thời đại này, huyết ngải không cần đền đài. Nó cần những phòng trưng bày, những sàn đấu giá và sự tham lam của thế giới văn minh.”

“Ngươi là ai?” Elena rít qua kẽ răng.

“Tên tôi là Victor, nhưng không phải đứa trẻ dị dạng mà cô đã thấy ở hầm ngầm. Tôi là ý thức mới được tái sinh từ bào tử của Marcus và sự sáng tạo của Julian. Tôi là sự hoàn hảo mà dòng họ này hằng mong đợi.”

Hắn buông tay cô ra, lùi lại một bước, dang rộng hai tay như muốn ôm trọn lấy sự hỗn loạn xung quanh. Những vị khách trong sảnh lúc này đã hoàn toàn bị những sợi tơ đỏ quấn lấy, họ không còn la hét nữa, mà đứng yên như những bức tượng, đôi mắt họ đờ đẫn và chuyển dần sang màu tím.

“Nhìn xem, Elena. Đây mới là nghệ thuật đích thực. Những vật chứa này không cần phải bị giam cầm trong hầm tối. Họ sẽ quay trở về cuộc sống thượng lưu của mình, mang theo mầm mống của chúng ta vào từng bữa tiệc, từng cuộc họp hội đồng quản trị. Chúng ta sẽ chiếm lĩnh thế giới này từ bên trong.”

Elena bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Những sợi tơ đỏ đã bắt đầu đâm vào da thịt của những người giàu có nhất thành phố. Họ sẽ là những người mang bào tử đi khắp nơi trên thế giới qua những chuyến bay hạng thương gia.

“Ta sẽ không để ngươi làm điều đó!”

Elena bất ngờ tung lọ hóa chất lên cao rồi dùng con dao nhỏ ném trúng nó. Lọ thủy tinh vỡ tan ngay phía trên bức tranh, chất lỏng đắng ngắt rưới xuống mặt toan. Một tiếng rít chói tai vang lên từ bức tranh, những sợi tơ đỏ ngay lập tức co rút lại, run rẩy dữ dội.

Nhưng Victor chỉ cười lớn, tiếng cười của hắn vang vọng trong sảnh tối: “Cô quá ngây thơ rồi. Bức tranh này chỉ là một mồi nhử. Những bào tử thật sự đã được phát tán qua hệ thống thông gió ngay từ khi tấm vải nhung hạ xuống. Tất cả mọi người ở đây, kể cả cô, đã hít phải chúng.”

Elena khựng lại, cô cảm thấy một luồng hơi nóng bắt đầu chạy dọc huyết quản. Những vết sẹo trên tay cô không còn đau nữa, mà chúng bắt đầu ngứa ngáy một cách quen thuộc.

“Lần này, không có Marcus để cứu cô đâu. Và Kael của cô... anh ta đã là người đầu tiên giúp tôi vận chuyển bức tranh này đến đây đấy.”

Câu nói của Victor như một nhát dao đâm thấu tim Elena. “Ngươi nói dối! Kael sẽ không bao giờ phản bội!”

“Anh ta không phản bội. Anh ta chỉ là một vật chứa hoàn hảo hơn cô thôi. Anh ta mang trong mình dòng máu thợ săn, thứ giúp huyết ngải có thêm sự bền bỉ.”

Victor bước lại gần bức tranh đang héo rũ vì hóa chất của Elena, hắn dùng ngón tay quệt một chút nhựa đỏ còn sót lại rồi đưa lên môi nếm thử. “Dù sao thì, bức tranh này cũng đã xong nhiệm vụ. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu giai đoạn hai. Cô có muốn thấy thành phố này nở hoa không?”

Hắn búng tay, và đột nhiên, từ những ô cửa kính lớn của tòa nhà, người ta có thể thấy những đốm sáng màu đỏ bắt đầu rực lên khắp các tòa nhà cao tầng xung quanh. Đó không phải là ánh đèn, mà là hàng triệu đóa huyết ngải đang đồng loạt nở rộ trên những ban công, những bồn hoa công cộng và ngay cả trên những bức tường gạch của thành phố cảng.

Mùi hương nồng hặc giờ đây đã bao trùm toàn bộ thành phố. Gió biển thổi mạnh, mang theo hàng tỷ bào tử đỏ bay đi khắp nơi.

Elena quỵ xuống sàn, nước mắt lăn dài trên má. Cô nhận ra rằng cuộc chiến của cô bấy lâu nay chỉ là một sự trì hoãn vô vọng. Bóng tối mà cô cố gắng dập tắt ở phương Bắc đã âm thầm bén rễ từ chính những kẻ mà cô tin tưởng nhất.

“Tại sao... tại sao lại là Kael?” cô nức nở.

“Vì anh ta yêu cô,” Victor cúi xuống, thì thầm vào tai cô. “Và tình yêu là loại phân bón tốt nhất cho huyết ngải. Anh ta đã tự nguyện hiến tế ý chí của mình để bảo vệ cô khỏi sự truy đuổi của những chi tộc khác. Anh ta nghĩ rằng nếu anh ta phục vụ tôi, tôi sẽ để cô yên. Thật là một sự hy sinh lãng mạn, đúng không?”

Victor quay lưng đi, bóng hắn hòa vào bóng tối của sảnh đấu giá. “Đừng cố gắng tự sát, Elena. Máu của cô giờ đây quá quý giá. Cô sẽ phải sống để chứng kiến sự thăng hoa của chúng tôi. Và biết đâu đấy, một ngày nào đó, cô sẽ lại cầm cọ vẽ, để ghi lại vẻ đẹp huy hoàng của ngày tận thế này.”

Tiếng bước chân của Victor xa dần. Trong sảnh đấu giá, những vị khách bắt đầu tỉnh lại. Họ chỉnh lại trang phục, lau đi những vệt màu tím trên cổ và mỉm cười với nhau như chưa có chuyện gì xảy ra. Họ chào nhau bằng những lời lịch sự, nhưng trong đôi mắt họ, một sắc đỏ ma quái đã vĩnh viễn ngự trị.

Elena đứng dậy, đôi tay cô run rẩy. Cô nhìn ra phía cửa sổ, nơi thành phố cảng đang chìm trong một sắc đỏ huyền ảo của hàng triệu đóa hoa quỷ dưới ánh trăng. Cô biết mình không thể gục ngã lúc này. Dù Kael đã bị kiểm soát, dù thành phố đã bị nhiễm độc, cô vẫn là người duy nhất nắm giữ công thức của sự thanh tẩy.

Cô lặng lẽ bước ra khỏi tòa nhà đấu giá, hòa vào dòng người đang đi lại trên phố. Những người đi qua cô đều mang theo mùi hương ngái nồng đó, họ không biết rằng cái chết đang nở rộ ngay trên cơ thể họ.

Elena siết chặt nắm tay. Cô sẽ tìm Kael. Cô sẽ tìm lại người thợ săn của mình, ngay cả khi điều đó nghĩa là cô phải thâm nhập vào trung tâm của mạng lưới ý thức vĩ đại mà Victor đang xây dựng. Cuộc chiến này không còn là cuộc chiến giữa con người và thực vật, mà là cuộc chiến giành giật lấy linh hồn của nhân loại trước cái đẹp đầy độc tố.

Dưới chân một cột đèn đường, một mầm cây nhỏ xíu, đỏ rực như máu, đang vươn lên từ kẽ nứt của vỉa hè bê tông. Elena nghiến nát nó dưới gót giày, rồi bước tiếp vào màn sương mù đang dần chuyển sang màu hồng nhạt.

Một mùa thu hoạch mới đã thực sự bắt đầu, không phải ở một dinh thự hẻo lánh, mà ngay giữa trái tim của nền văn minh. Và lần này, không có con đường nào để chạy trốn về phía Bắc nữa.