Thành phố cảng giờ đây không còn thuộc về những âm thanh khô khốc của máy móc hay nhịp sống hối hả của con người. Nó đã chìm vào một thứ tĩnh lặng kì ảo, nơi những làn sương hồng nhạt lững lờ trôi qua những khe hẹp của các tòa nhà chọc trời. Trên những cột đèn đường, thay vì những dải băng quảng cáo rực rỡ, những dây leo của huyết ngải quấn quýt, vươn những chiếc lá tím thẫm về phía ánh trăng. Mỗi hơi thở của gió biển dường như đều mang theo hàng triệu bào tử, chúng nhảy múa trong không trung như những đốm lửa ma trắc trước khi đậu xuống da thịt của bất kỳ ai đang lang thang ngoài phố.
Elena bước đi giữa đám đông, lòng thắt lại khi quan sát những gương mặt xung quanh. Những người dân thành phố vẫn đi lại, vẫn nói cười, nhưng nụ cười của họ đều tăm tắp một cách đáng sợ. Đôi mắt của họ không còn nét linh hoạt của những cá nhân riêng biệt; thay vào đó là một ánh nhìn xa xăm, đờ đẫn, phản chiếu cùng một sắc đỏ rực rỡ. Họ giống như những tế bào trong một cơ thể khổng lồ, chuyển động theo một mệnh lệnh vô hình mà Victor đang phát ra từ một nơi nào đó trong lòng thành phố.
“Họ không còn là chính mình nữa.”
Elena thầm nghĩ, cô cố gắng điều chỉnh nhịp thở để không hít phải quá nhiều sương mù. Nhờ vào những năm tháng sống sót ở thung lũng phương Bắc và thứ nhựa đắng còn sót lại trong huyết quản, cô dường như là kẻ duy nhất còn giữ được sự minh mẫn giữa đại dương của những ý thức bị đồng hóa. Những vết sẹo trên tay cô nhói lên từng đợt, như một chiếc la bàn sinh học đang phản ứng với sự hiện diện dày đặc của ngải.
Cô cần tìm đến khu vực bến tàu cũ, nơi Kael thường ẩn náu mỗi khi họ có việc phải vào thành phố. Nếu Victor nói đúng, Kael đã bị kiểm soát, nhưng Elena không tin rằng ý chí của một người thợ săn từng sống sót qua Rừng Xương Trắng lại có thể bị khuất phục hoàn toàn dễ dàng như vậy.
Khi Elena đi ngang qua một công viên trung tâm, cô chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng. Hàng trăm người đang quỳ rạp quanh một gốc cây sồi già giờ đã bị bao phủ hoàn toàn bởi những đóa hoa huyết ngải khổng lồ. Họ không cầu nguyện, họ đang hiến tế. Mỗi người lần lượt đưa cánh tay mình lên, để những chiếc gai nhọn từ thân cây đâm vào mạch máu. Thứ dịch lỏng màu đỏ từ cây chảy vào người họ, và ngược lại, máu của họ nuôi dưỡng cho đóa hoa thêm rực rỡ. Đây là một sự cộng sinh tàn độc, một mạng lưới ý thức được xây dựng trên sự trao đổi máu thịt.
“Cô đang tìm kiếm thứ không còn tồn tại, Elena.”
Một giọng nói vang lên ngay sau lưng cô. Elena giật mình quay lại, tay thủ sẵn con dao nhỏ. Đó là một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ bảo trì đường phố, nhưng đôi mắt ông ta rực lên sắc đỏ của Victor. Ông ta không tấn công, chỉ đứng đó với vẻ mặt bình thản đến lạ lùng.
“Victor biết cô đang đi đâu. Anh ấy biết cô đang tìm kiếm người thợ săn. Nhưng Kael hiện tại là đôi mắt của mạng lưới này. Anh ấy thấy cô trước khi cô kịp thấy anh ấy.”
Elena siết chặt cán dao: “Ông là ai?”
“Tôi là tất cả. Tôi là người lái xe, tôi là kẻ quét đường, tôi là đứa trẻ đang chơi đùa đằng kia. Chúng tôi là Một,” người đàn ông mỉm cười, giọng nói của ông ta dường như trùng khớp hoàn hảo với tiếng thì thầm phát ra từ những đóa hoa trong công viên. “Tại sao cô lại chống cự một sự bình yên tuyệt đối như thế này? Không còn chiến tranh, không còn hận thù, chỉ còn sự hòa hợp vĩnh cửu.”
“Sự hòa hợp của những xác sống!” Elena gầm lên, cô vung dao rạch một đường ngang không trung rồi bỏ chạy thật nhanh vào những con hẻm tối.
Cô biết mình đang bị theo dõi bởi hàng ngàn đôi mắt. Mỗi người lướt qua cô đều là một trạm phát tín hiệu gửi vị trí của cô về cho Victor. Thành phố cảng đã trở thành một mê cung sống, nơi các bức tường cũng có tai và những đóa hoa chính là những camera giám sát sinh học.
Đến được bến cảng, mùi muối biển hòa quyện với mùi ngải tạo thành một hỗn hợp kỳ lạ, lợm giọng. Những con tàu nằm im lìm trên mặt nước xám, chúng cũng bị những sợi tơ đỏ quấn chặt vào mạn tàu. Elena tìm thấy căn hầm bí mật dưới một kho chứa hàng rỗng. Đây là nơi cô và Kael từng thề sẽ là điểm tập kết cuối cùng nếu có chuyện gì xảy ra.
Cánh cửa hầm hé mở. Bên trong tối đen như mực. Elena rút chiếc đèn pin nhỏ, luồng ánh sáng yếu ớt soi rõ đống đổ nát bên trong. Những tấm bản đồ bị xé nát, những lọ tinh dầu đắng bị đập vỡ. Giữa căn hầm, một bóng người đang ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ đơn độc.
“Kael?” Elena thào thào, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Bóng người đó từ từ đứng dậy. Dưới ánh đèn pin, Elena thấy khuôn mặt của Kael. Anh vẫn mặc bộ đồ thợ săn quen thuộc, nhưng đôi mắt anh... chúng không còn màu nâu ấm áp của đất rừng nữa. Chúng là hai khối pha lê màu đỏ thẫm, lạnh lẽo và sâu thẳm. Trên cổ anh, những rễ cây huyết ngải đã bám chặt, luồn lách dưới lớp da, tạo thành một chiếc vòng cổ tự nhiên đầy rùng rợn.
“Elena... cô không nên đến đây,” Kael nói, giọng anh khô khốc như tiếng gỗ mục bị bẻ gãy. Anh không bước lại gần, nhưng bàn tay anh đang siết chặt cây cung, những ngón tay run rẩy như đang đấu tranh với một mệnh lệnh nào đó trong đầu.
“Kael, nhìn em đi! Anh là người thợ săn của phương Bắc! Anh không thuộc về mạng lưới này!” Elena lao đến, định ôm lấy anh nhưng Kael lùi lại, giương cung nhắm thẳng vào tim cô.
“Đừng lại gần! Tôi không thể kiểm soát được... chúng. Victor... hắn đang ở trong đầu tôi. Hắn đang ép tôi phải đưa cô về đền.”
Elena đứng khựng lại, nước mắt trào ra: “Hắn nói anh đã tự nguyện. Hắn nói anh muốn bảo vệ em.”
Kael cười, một nụ cười méo mó chứa đầy đau đớn: “Hắn lừa cô đấy. Hắn cần một vật chứa có khả năng chiến đấu để làm hộ vệ cho trung tâm ý thức. Tôi đã cố gắng chống lại, nhưng bào tử của Marcus quá mạnh... Nó mang theo cả sự phẫn nộ của anh ấy khi bị thiêu sống. Ý thức của Marcus đã bị Victor biến đổi thành một loại độc tố tinh thần.”
Elena chợt nhận ra sự thâm độc của Victor. Hắn không chỉ sử dụng thể xác, hắn sử dụng cả những ký ức và tình cảm của những người đã khuất để bẻ gãy những người còn sống. Sự hy sinh của Marcus đã bị biến thành xiềng xích để trói buộc Kael.
“Kael, nghe em nói đây. Mạng lưới này có một điểm yếu. Victor không thể duy trì sự kiểm soát tuyệt đối lên hàng triệu người cùng một lúc nếu không có một vật dẫn trung tâm. Bức tranh ở buổi đấu giá chỉ là khởi đầu. Hắn đang ở đâu?”
Kael rên rỉ, tay cầm cung của anh hạ xuống một chút, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Những rễ cây trên cổ anh bắt đầu siết chặt lại, khiến anh khó thở.
“Hắn ở... dưới ngọn hải đăng cổ. Nơi dòng nước biển lạnh nhất gặp gỡ mạch ngầm của thành phố. Hắn đang biến ngọn hải đăng thành một chiếc ăng-ten sinh học khổng lồ để phát tán bào tử đi xa hơn, đến những lục địa khác.”
Ngay khi Kael vừa dứt lời, anh thét lên một tiếng đau đớn. Đôi mắt đỏ rực của anh bỗng chốc sáng rực lên một cách bất thường. Anh không còn nhìn Elena bằng ánh mắt của người thợ săn nữa. Ý thức của Victor đã hoàn toàn chiếm hữu anh.
“Cô biết quá nhiều rồi, Elena.”
Kael (lúc này là Victor) nói bằng một tông giọng kép kinh tởm. Anh buông cung, lao đến phía Elena với tốc độ của một loài thú dữ. Elena chỉ kịp né tránh cú vồ, cô dùng con dao họa sĩ rạch một đường lên cánh tay anh. Máu của Kael chảy ra, nhưng nó có màu đỏ đen và đặc quánh như nhựa cây.
Elena không muốn làm tổn thương anh, nhưng cô biết nếu không hạ gục Kael, cô sẽ không bao giờ đến được ngọn hải đăng. Cô rút từ trong túi ra một nắm bột từ rễ cây đắng đã được cô tán nhỏ – thứ vũ khí cuối cùng cô mang theo.
Khi Kael lao đến lần nữa, Elena tung nắm bột thẳng vào mặt anh. Kael khựng lại, anh ho sặc sụa khi hít phải thứ bột đắng ngắt. Những rễ cây trên cổ anh co rút lại dữ dội, phản ứng với chất độc đối với loài ngải. Tận dụng cơ hội, Elena dùng cán dao đập mạnh vào gáy anh, khiến Kael ngất lịm đi.
Cô quỳ xuống bên cạnh anh, vuốt ve khuôn mặt đầy vết sẹo của người thợ săn. “Em sẽ quay lại cứu anh. Em hứa.”
Elena rời khỏi căn hầm, hướng về phía ngọn hải đăng cổ nằm đơn độc trên một vách đá nhô ra biển. Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh tê tái. Phía trên cao, ngọn hải đăng không còn phát ra ánh sáng vàng dẫn đường cho tàu bè; nó đang tỏa ra một luồng sáng màu hồng rực rỡ, chiếu thẳng lên những đám mây sương mù, tạo thành một chiếc ô khổng lồ bao trùm lấy cả vùng trời.
Mạng lưới ý thức đang ở trạng thái hoạt động mạnh nhất. Elena có thể cảm nhận được những luồng suy nghĩ của hàng triệu người đang rung động trong không trung như những sợi dây đàn. Họ đang hát. Một bài hát không lời về sự vĩnh cửu và vẻ đẹp của sự tan biến.
Khi cô đến chân vách đá, cô thấy hàng ngàn đóa huyết ngải đang mọc ra từ những khe đá, chúng vươn dài ra mặt nước biển như muốn hút lấy năng lượng từ đại dương. Ở lối vào ngọn hải đăng, Victor đang đứng đó, nhìn xuống cô với một vẻ mặt đắc thắng. Hắn không mặc bộ vest sang trọng nữa, mà cơ thể hắn đã bắt đầu hòa quyện với những sợi dây leo đỏ rực, trông giống như một vị thần của một tôn giáo thực vật điên cuồng.
“Chào mừng cô đến với trung tâm của sự thăng hoa, Elena,” Victor nói, giọng hắn vang vọng theo tiếng sóng vỗ. “Cô đã đánh bại người thợ săn của mình, nhưng cô không thể đánh bại cả một thành phố. Nhìn xuống dưới kia đi.”
Elena nhìn xuống chân vách đá. Hàng ngàn người dân thành phố đang lầm lũi đi bộ về phía ngọn hải đăng. Họ đi trong trạng thái mộng du, tay trong tay, tạo thành một dòng sông người màu đỏ đen.
“Họ đang đến để hiến tế linh hồn mình cho buổi phát sóng cuối cùng. Khi mặt trời mọc, toàn bộ thế giới sẽ nhận được món quà của tôi. Cô không thể ngăn cản được sóng radio của ý thức đâu.”
Elena nhìn ngọn hải đăng khổng lồ, nơi những đóa hoa huyết ngải đang kết thành một khối cầu pha lê lớn ở đỉnh tháp. Cô biết mình không thể phá hủy nó bằng sức mạnh vật lý. Cô nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo trắng giờ đây bắt đầu phát ra ánh sáng dịu nhẹ. Cô chợt nhớ lại cảm giác khi cô chạm vào hạt giống khởi thủy ở Đền Máu. Cô là người duy nhất mang trong mình khả năng "nhiễm độc" ngược lại cho mạng lưới này bằng nỗi đau của một con người tự do.
“Tôi không ngăn cản sóng radio của ngươi,” Elena nói, cô bắt đầu bước lên những bậc thang đá dẫn lên ngọn hải đăng. “Tôi sẽ tham gia vào nó. Tôi sẽ gửi cho cả thế giới thấy sự thật đằng sau cái đẹp của ngươi. Tôi sẽ gửi cho họ thấy cái chết thực sự trông như thế nào.”
Victor nheo mắt, lần đầu tiên hắn lộ vẻ lo lắng. Hắn phất tay, những sợi dây leo từ ngọn hải đăng lao xuống quấn chặt lấy Elena. Nhưng cô không chống cự. Cô để chúng xuyên qua da thịt mình, kết nối cô trực tiếp với lõi năng lượng của ngọn hải đăng.
Elena nhắm mắt lại. Cô không dùng thị giác, cô dùng tâm linh để thâm nhập vào mạng lưới. Cô bắt đầu truyền tải những ký ức về ngọn lửa ở Bạch Dinh, về tiếng kêu cứu của những họa sĩ bị giam cầm, về nỗi đau mất đi Marcus và sự tuyệt vọng của Kael. Cô truyền tải cả mùi của thịt thối và sự cô độc của vĩnh cửu.
Cả thành phố bỗng nhiên khựng lại. Hàng triệu người đang quỳ rạp bỗng nhiên ôm đầu đau đớn. Bài hát về sự vĩnh cửu bị cắt ngang bởi những tiếng thét gào của hàng ngàn linh hồn đang tỉnh giấc từ cơn ác mộng rực rỡ.
“Cô đang làm gì vậy?” Victor gào lên, hắn lao đến định ngắt kết nối của Elena.
Nhưng đã quá muộn. Ngọn hải đăng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Luồng sáng màu hồng rực rỡ bị pha trộn bởi những vệt đen của nỗi đau. Pha lê trên đỉnh tháp nứt toác. Những bào tử đang bay trong không trung bỗng nhiên héo rũ và rơi rụng như những xác bướm.
Elena cảm thấy linh hồn mình đang bị rút cạn, nhưng cô vẫn tiếp tục. Cô thấy hình ảnh của Kael trong tâm trí, cô thấy anh đang mở mắt ra giữa căn hầm, sắc đỏ trong mắt anh đang mờ dần.
“Hủy diệt nó đi... Elena...” tiếng của Marcus vang lên đâu đó trong mạng lưới, một lời nhắn nhủ cuối cùng của người tiền nhiệm.
Với một nỗ lực cuối cùng, Elena phóng ra toàn bộ năng lượng sinh mệnh của mình vào lõi của ngọn hải đăng. Một vụ nổ chấn động xảy ra, nhưng không có lửa, chỉ có một làn sóng xung kích của ý thức thuần khiết quét qua toàn thành phố.
Ngọn hải đăng sụp đổ xuống biển sâu, mang theo cả Victor và những giấc mộng điên rồ của hắn. Mạng lưới ý thức tan vỡ. Hàng triệu người dân thành phố ngã gục xuống đường, họ tỉnh dậy như vừa thoát khỏi một cơn say dài, ngơ ngác nhìn những đóa hoa đỏ đang tan biến thành cát bụi quanh mình.
Trên vách đá hoang lạnh, Elena nằm bất động giữa đống đổ nát. Gió biển thổi qua mái tóc cô, mang theo vị mặn của tự do. Cô nhìn thấy một bóng người đang chạy về phía mình từ xa. Là Kael. Đôi mắt anh đã trở lại màu nâu của đất rừng, tràn đầy lo lắng và yêu thương.
Elena mỉm cười yếu ớt. Thành phố cảng đã được cứu, nhưng cô biết cái giá phải trả là quá lớn. Tuy nhiên, giữa đống tro tàn của huyết ngải, cô thấy một mầm cây màu xanh lục bình thường đang vươn lên từ kẽ đá. Không có sắc đỏ, không có sự vĩnh cửu, chỉ có sự sống giản đơn và ngắn ngủi.
Và đó, chính là kiệt tác cuối cùng của người họa sĩ mang tên Elena.